Sáng Chủ nhật, sự tĩnh lặng trong căn hộ 2802 không mang lại cảm giác bình yên mà trái lại, nó giống như một sợi dây đàn đang bị kéo căng hết mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để đứt đoạn.
Diệp Chi nhốt mình trong phòng tập đàn từ sớm. Cô cần sự tập trung tuyệt đối cho bản Sonata của Beethoven – bài thi quan trọng nhất trong kỳ thi tốt nghiệp. Tuy nhiên, mỗi khi đôi tay đặt lên những phím ngà, hình ảnh bờ ngực trần của Gia Bách dưới màn mưa đêm qua lại hiện lên, khiến những nốt nhạc vốn dĩ phải thanh thoát bỗng trở nên nặng nề và lạc nhịp.
Cạch.
Tiếng cửa phòng đàn khẽ mở. Chi giật mình, đôi tay nhấn xuống một hợp âm chói tai. Cô xoay người lại, thấy Bách đang tựa người vào khung cửa, trên tay là một cuốn sách kiến trúc dày cộm. Anh vẫn mặc bộ đồ mặc nhà tối màu, mái tóc hơi rối rủ xuống trán, trông có vẻ lười biếng nhưng ánh mắt lại sắc sảo như muốn thấu thị tâm can cô.
"Nhịp điệu của em đang bị loạn." Bách chậm rãi nói, anh bước vào trong, tiếng đế dép da chạm trên sàn gỗ tạo nên những âm thanh khô khốc. "Beethoven không viết bản nhạc này với sự hoảng loạn như vậy."
Chi bối rối, cô vội vàng khép bản nhạc lại. "Em… em hơi mệt nên tay không được dứt khoát."
"Hay là vì em đang bận tâm chuyện khác?" Bách đã đứng ngay sát cạnh chiếc đàn. Anh không ngồi xuống ghế mà đứng tựa vào lưng ghế của cô, một vị trí khiến Chi cảm nhận được hơi thở của anh đang lướt nhẹ qua gáy mình.
Chi không dám quay lại, cô nhìn trân trân vào những phím đàn đen trắng. "Em không có chuyện gì cả. Anh Bách, anh nói cần yên tĩnh để làm việc mà? Em chơi đàn thế này có làm phiền anh không?"
"Lúc trước thì có. Nhưng bây giờ…" Bách cúi thấp người hơn, một tay anh đặt lên thành đàn, tay kia bất ngờ phủ lên mu bàn tay đang run rẩy của Chi. "…tôi lại thấy tiếng đàn của em có thể giúp tôi giải tỏa những suy nghĩ không nên có."
Lòng bàn tay Bách rộng và nóng hổi, bao trọn lấy đôi tay nhỏ bé của cô. Chi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến cơ thể cô mềm nhũn ra. Đây không còn là sự tiếp xúc vô tình nữa. Nó là một sự chiếm hữu rõ rệt, một sự lấn lướt đầy quyền lực của người đàn ông trưởng thành đối với cô gái nhỏ đang bối rối.
"Để tôi giúp em tìm lại nhịp điệu."
Bách ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc ghế dài của đàn Piano. Khoảng cách thu hẹp lại bằng không, đùi anh áp sát vào đùi cô qua lớp vải voan mỏng. Mùi thuốc lá lẫn với mùi gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy cô, khiến lý trí của Chi bắt đầu mờ mịt.
Anh đưa đôi tay thô ráp của mình đặt lên những phím đàn cao, bắt đầu dạo một đoạn nhạc trầm bổng. Chi kinh ngạc nhận ra một kiến trúc sư khô khan như anh lại có thể chơi đàn điêu luyện đến thế. Những nốt nhạc anh tạo ra mạnh mẽ, dứt khoát và đầy tính thống trị.
"Chơi cùng tôi." Anh ra lệnh, giọng nói trầm đục vang lên sát bên tai cô.
Chi như bị thôi miên, cô bắt đầu đặt tay lên những phím trầm. Hai đôi tay – một lớn, một nhỏ, một thô ráp, một mềm mại – bắt đầu đan xen trên phím đàn. Sự va chạm giữa những ngón tay mỗi khi chuyển đoạn khiến tim Chi đập dồn dập. Cô có cảm giác họ không phải đang chơi nhạc, mà đang thực hiện một nghi thức giao tiếp bằng xúc giác đầy tội lỗi.
Bản nhạc càng về cuối càng nhanh, cao trào kéo theo hơi thở của cả hai trở nên dồn dập. Bách đột ngột dừng lại khi bản nhạc chưa kết thúc. Anh xoay người, bàn tay mạnh mẽ siết lấy eo Chi, kéo cô xoay về phía mình.
Chi hốt hoảng chống tay lên ngực anh, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Bách đang đập vào lòng bàn tay mình. Trong không gian chật hẹp và đặc quánh hơi người, ánh mắt Bách nhìn cô không còn chút che giấu nào. Đó là ánh nhìn của một người đàn ông đang khao khát được nếm trải thứ "trái cấm" mà anh ta đã dày công nhịn nhục.
"Chi, em có biết ánh mắt của em lúc nhìn tôi qua ban công đêm qua nói lên điều gì không?" Bách khàn giọng hỏi, bàn tay ở eo cô siết chặt hơn, kéo cơ thể hai người dính sát vào nhau.
"Em… em không biết…" Chi lắp bắp, đôi mắt long lanh vì sợ hãi nhưng cũng đầy sự tò mò của một cô gái mới lớn trước sự hấp dẫn phái mạnh.
"Em đang thách thức sự kiên nhẫn của tôi."
Bách từ từ cúi đầu xuống, chóp mũi anh chạm nhẹ vào chóp mũi cô. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên môi cô, nồng nàn vị cà phê và sự nguy hiểm. Chi nhắm nghiền mắt lại, cô cảm nhận được đôi môi anh chỉ còn cách mình vài milimet. Trong khoảnh khắc đó, sự phản bội đối với chị gái và nỗi sợ hãi đạo đức bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước khao khát được tan chảy trong vòng tay người đàn ông này.
Rrrr… Rrrr…
Tiếng điện thoại của Bách đặt trên nắp đàn Piano rung lên dữ dội, phá tan bầu không khí ám muội. Trên màn hình hiện rõ ba chữ: "Vợ sắp cưới".
Cả hai như bị dội một gáo nước lạnh. Chi giật mình đẩy mạnh Bách ra, cô đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu. Sự tội lỗi ập đến như một cơn lũ, khiến cô đứng không vững.
Bách nhìn chiếc điện thoại đang rung, gương mặt anh tối sầm lại, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm. Anh không nghe máy ngay, mà nhìn chằm chằm vào Chi – lúc này đang cúi đầu, hai vai run rẩy.
"Em… em xin lỗi. Em phải vào phòng." Chi nói trong tiếng nấc nghẹn, cô chạy vụt ra khỏi phòng đàn, để lại Bách đứng đó giữa sự tĩnh lặng đáng sợ.
Bách cầm điện thoại lên, nhưng anh không nhìn vào nó. Anh đưa tay lên môi, nơi dường như vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương của Chi. Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi anh. Anh biết, bản giao hưởng này đã đi đến đoạn không thể quay đầu. Tình yêu, trách nhiệm và sự thèm khát đang cấu xé lẫn nhau, tạo nên những vết rạn nứt không thể hàn gắn trong ngôi nhà vốn dĩ là tổ ấm tương lai của anh và Thảo.
Tối hôm đó, Bách không về nhà. Chi ngồi trong căn bếp tối om, nhìn chai nước khoáng anh đưa đêm qua vẫn còn đặt trên bàn. Cô nhận ra rằng, trong căn nhà này, mỗi ngóc ngách, mỗi đồ vật đều đã bị hơi thở của Gia Bách xâm chiếm. Và tệ hơn cả, trái tim cô cũng bắt đầu rỉ máu vì một thứ tình cảm không bao giờ được phép nảy mầm.
Mối quan hệ này, ngay từ đầu, đã là một bản giao hưởng được viết bằng những nốt nhạc của sự sai lầm.