Ba ngày kể từ sau khoảnh khắc vụn vỡ trong phòng đàn, Gia Bách hoàn toàn biến mất.
Anh không về nhà, chỉ gửi cho Chi một tin nhắn ngắn gọn: “Tôi bận xử lý dự án ở công trường, vài ngày tới không về. Em tự chăm sóc bản thân.” Dòng tin nhắn khô khan, xa cách như thể cái chạm tay nóng hổi và hơi thở nồng nàn kia chỉ là một ảo giác của Chi giữa cơn mơ.
Căn hộ 2802 vốn đã tĩnh lặng nay càng trở nên u uất. Không còn tiếng máy pha cà phê vang lên mỗi sáng, không còn mùi thuốc lá thoang thoảng ở ban công, cũng không còn cái nhìn thiêu đốt khiến Chi phải cúi đầu. Sự vắng mặt của Bách không mang lại cho cô sự bình yên như cô tưởng, mà ngược lại, nó tạo ra một hố đen thăm thẳm trong lòng, nơi nỗi cô đơn và sự khao khát cấm kỵ bắt đầu trỗi dậy, cấu xé lý trí của cô gái trẻ.
Đêm thứ ba, một cơn bão lớn tràn về thành phố. Tiếng gió rít qua những khe cửa kính cao tầng nghe như tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm. Sấm sét rạch ngang trời, soi sáng căn phòng khách trống trải. Chi nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, cô lại thấy ánh mắt của Bách, thấy cách anh nhìn mình – một sự chiếm hữu vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn.
Cơn khát lại ập đến, hoặc có lẽ là cái cớ để cô tìm kiếm hơi ấm của anh trong căn nhà này. Chi bước xuống lầu. Căn nhà tối om, chỉ có ánh sáng tím mờ của những tia chớp từ bên ngoài hắt vào.
Khi đi ngang qua phòng làm việc của Bách, bước chân cô khựng lại. Cánh cửa khép hờ như một lời mời gọi tội lỗi. Chi biết mình không nên vào, nhưng đôi bàn chân như có ý nghĩ riêng, cô chậm rãi đẩy cửa bước vào trong.
Mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng của anh vẫn còn vương lại rất đậm trong căn phòng này. Chi đi đến bên chiếc ghế tựa bọc da, nơi Bách thường ngồi làm việc đến tận khuya. Trên thành ghế, một chiếc sơ mi trắng của anh vẫn còn vắt lại đó, có lẽ anh đã thay ra trước khi rời đi vội vã.
Trong một phút giây đánh mất lý trí, Chi cầm chiếc áo lên. Lớp vải cotton cao cấp mát lạnh nhưng dường như vẫn còn mang theo nhiệt lượng từ cơ thể anh. Cô đưa chiếc áo lên mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi nước hoa gỗ khiến cô choáng váng. Đó là mùi của sự trưởng thành, của một người đàn ông mà cô tuyệt đối không được phép chạm vào.
Dưới sự thôi thúc của một bản năng không thể kiểm soát, Chi cởi bỏ chiếc áo choàng ngủ, để cơ thể mình trần trụi dưới ánh sáng nhạt nhòa của cơn dông. Cô xỏ tay vào tay áo của Bách. Chiếc áo quá rộng, vạt áo dài che đến nửa đùi, đôi tay cô lọt thỏm trong lớp vải trắng tinh khôi.
Chi ngồi xuống chiếc ghế da, thu mình lại, cảm giác như đang được bao bọc trong vòng tay của anh. Sự tiếp xúc giữa làn da nhạy cảm và lớp vải sơ mi thô ráp khiến cơ thể cô nảy sinh những rung cảm rạo rực. Cô bắt đầu cài từng chiếc cúc áo, đôi bàn tay run rẩy chạm vào những hạt cúc mà anh đã từng chạm qua. Một sự kích thích kỳ lạ lan tỏa, khiến hơi thở của cô trở nên dồn dập.
Cạch.
Tiếng khóa cửa từ tính vang lên khô khốc giữa màn đêm.
Chi đứng bật dậy, tim đập loạn xạ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Tiếng bước chân nặng nề và dứt khoát vang lên từ phía sảnh. Là Bách. Anh đã về giữa cơn bão.
Chi không kịp chạy trốn, cô chỉ kịp đứng nép vào góc tối sau kệ sách lớn trong phòng làm việc. Bách bước vào, người anh sũng nước, chiếc sơ mi màu xanh đen dính bết vào cơ thể, phô diễn những đường nét vạm vỡ của lồng ngực và bắp tay. Anh không bật đèn lớn, chỉ bật chiếc đèn bàn màu vàng nhạt.
Bách thở dài, đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm. Anh tiến lại gần chiếc ghế da, định lấy chiếc áo sơ mi để thay, nhưng tay anh khựng lại giữa không trung.
Chiếc ghế trống không. Chiếc áo đã biến mất.
Bách nheo mắt, giác quan của một người đàn ông nhạy bén mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn. Anh nhìn quanh phòng, rồi dừng lại ở bóng đen phía sau kệ sách. Một mùi hương hoa bưởi quen thuộc đang lẩn khuất đâu đó, hòa quyện với mùi đàn hương của chính anh.
"Chi?"
Giọng anh trầm đục, mang theo hơi lạnh của nước mưa nhưng lại nóng bỏng đến lạ thường.
Chi biết mình không thể trốn lâu hơn nữa. Cô chậm rãi bước ra từ bóng tối, đôi chân trần trắng ngần nổi bật trên nền sàn gỗ sẫm màu. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hình ảnh cô gái trẻ mặc chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình của mình, những chiếc cúc áo được cài vội vã, vạt áo lướt nhẹ trên đôi đùi thon dài, khiến đồng tử của Bách co rút lại mãnh liệt.
"Em… em xin lỗi… em chỉ thấy lạnh…" Chi lí nhí, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt không dám ngước lên nhìn anh.
Bách không nói gì, anh bước lại gần cô. Mỗi bước đi của anh khiến nước từ quần áo nhỏ xuống sàn, tạo nên những vệt nước dài. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, sức nóng tỏa ra từ cơ thể đang ướt sũng của anh khiến Chi cảm thấy ngộp thở.
Anh đưa tay ra, ngón tay dài và lạnh buốt nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với ánh mắt đang cuồn cuộn những đợt sóng ngầm của mình.
"Em biết mình đang làm gì không, Chi?" Bách khàn giọng, ánh mắt anh lướt qua cổ áo sơ mi đang mở rộng, để lộ xương quai xanh mong manh và làn da trắng ngần bên dưới lớp vải trắng mỏng manh.
"Em…"
"Em mặc áo của tôi, lẻn vào phòng của tôi giữa đêm khuya… Em đang muốn thách thức giới hạn cuối cùng của tôi đúng không?"
Bách cúi xuống, môi anh sát bên vành tai cô. Hơi thở nóng hổi của anh đối lập hoàn toàn với làn da đang ướt lạnh. Bàn tay anh không còn giữ lấy cằm cô nữa mà trượt xuống, siết chặt lấy eo cô qua lớp vải sơ mi, kéo cô áp sát vào lồng ngực ướt đẫm của mình.
Chi cảm nhận được sự cứng rắn của cơ thể anh, cảm nhận được hơi ấm và cả sự chiếm hữu mãnh liệt đang bùng phát. Cô run rẩy, đôi tay vô thức níu lấy vai anh, lớp vải sơ mi ướt sũng dưới tay cô khiến sự tiếp xúc càng thêm chân thực và kích thích.
"Anh Bách… chúng ta không được…" Tiếng nói của cô yếu ớt như tiếng gió, tan biến ngay khi nó vừa phát ra.
"Phải, chúng ta không được." Bách lặp lại, nhưng môi anh đã bắt đầu mơn trớn dọc theo hõm cổ của cô. "Nhưng em đã bước qua ranh giới đó trước rồi, tiểu thư ạ."
Trong căn phòng làm việc đầy mùi giấy cũ và hương gỗ đàn hương, tiếng mưa bão bên ngoài dường như đã lùi xa. Chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập loạn nhịp của hai kẻ đang đứng bên bờ vực của tội lỗi. Chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình của Bách lúc này không còn là vật che chắn, mà nó trở thành hiện thân cho sự đầu hàng của Chi trước bản năng và khao khát dành cho người đàn ông của chị gái mình.
Ranh giới mong manh ấy, cuối cùng cũng đã bị hơi nóng của dục vọng và sự dằn vặt thiêu