Cơn bão ngoài kia vẫn gào thét, nhưng trong căn phòng làm việc chật hẹp này, không khí dường như đã bị rút cạn. Sự tiếp xúc giữa cơ thể ướt lạnh của Bách và làn da nóng hổi của Chi tạo nên một sự chênh lệch nhiệt độ đầy kích thích. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh của anh khi bị nước mưa từ người anh thấm qua, bắt đầu dính chặt vào da thịt Chi, trở nên trong suốt, phô diễn trọn vẹn những đường cong thanh xuân mà cô hốt hoảng muốn che giấu.
Bách không buông tha cô. Bàn tay anh siết chặt eo Chi, ép cô lùi dần cho đến khi lưng cô chạm vào mép bàn làm việc bằng gỗ sồi cứng nhắc. Anh chống hai tay xuống bàn, nhốt cô hoàn toàn trong lồng ngực mình.
"Em có biết chiếc áo này... tôi đã mặc nó vào ngày đính hôn của tôi và Thảo không?"
Giọng Bách trầm thấp, mang theo một chút cay đắng lẫn tự giễu. Câu nói ấy như một cái tát vào thực tại, nhắc nhở Chi về sự hiện diện của chị gái mình. Nhưng bàn tay anh lại không hề có ý định rời đi, nó bắt đầu di chuyển, chậm rãi lướt từ eo lên dọc theo sườn của cô, một sự mơn trớn đầy chiếm hữu.
"Anh Bách... đừng nói nữa..." Chi nghẹn ngào, đôi mắt cô ướt lệ vì sự dằn vặt. "Thả em ra... làm ơn."
"Em bảo tôi thả, nhưng tay em lại đang siết lấy áo tôi." Bách cúi thấp đầu, hơi thở anh nồng nàn vị rượu vang mà anh đã uống để nén lại nỗi nhớ cô trong mấy ngày qua. "Chi, em là kẻ dối trá nhất mà tôi từng gặp."
Vừa dứt lời, Bách đột ngột cúi xuống, đánh chiếm bờ môi đang run rẩy của cô bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Nó không phải là một nụ hôn dịu dàng như trong những bản nhạc tình ca cô thường chơi. Đó là một nụ hôn mang vị đắng của rượu, vị mặn của nước mưa và vị chát của sự phản bội. Bách hôn cô như muốn trút hết tất cả những kìm nén, những khao khát vặn vẹo trong suốt những đêm dài mất ngủ. Anh không cho cô cơ hội để phản kháng, đầu lưỡi anh càn quét qua từng kẽ răng, chiếm lấy mật ngọt trong khoang miệng cô, khiến hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau thành một khối hỗn độn.
Chi choáng váng. Đầu óc cô trống rỗng, những giáo điều về đạo đức, về tình chị em bỗng chốc tan biến như bọt biển. Đôi bàn tay vốn định đẩy anh ra, giờ đây lại vô thức vòng qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Cô đáp lại nụ hôn đó một cách vụng về nhưng đầy bản năng, một sự đầu hàng vô điều kiện trước sức hấp dẫn mãnh liệt từ người đàn ông này.
Tiếng mưa đập vào cửa kính càng lúc càng dữ dội, che khuất những tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ cổ họng cô. Bàn tay Bách bắt đầu trở nên mất kiểm soát, anh luồn vào bên dưới vạt áo sơ mi trắng, chạm vào làn da trần mịn màng ở vùng hông cô. Sự tiếp xúc trực tiếp khiến Chi rùng mình, một luồng điện tê dại chạy thẳng từ sống lưng xuống tận gót chân.
Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên mặt bàn làm việc, giữa những bản vẽ kiến trúc dở dang. Những tờ giấy trắng bị xô lệch, tiếng sột soạt của giấy bản vẽ hòa cùng tiếng hơi thở dồn dập của cả hai. Bách tách đôi chân cô ra, chen người vào giữa, tạo nên một sự gắn kết không thể tách rời.
"Nhìn tôi, Chi." Anh khàn giọng, dứt ra khỏi nụ hôn nhưng môi vẫn mơn trớn ở vành tai cô.
Chi mở mắt, đôi mắt nhòe đi vì nước và dục vọng. Cô nhìn thấy gương mặt góc cạnh của Bách đang đẫm nước mưa, đôi mắt anh đỏ rực, tràn đầy sự chiếm hữu và cả sự đau đớn.
"Kể từ giờ phút này, em không còn đường lui nữa rồi." Bách thì thầm, bàn tay anh lần tìm những chiếc cúc áo sơ mi mà cô đã cài vội vã lúc nãy, bắt đầu tháo gỡ từng chiếc một.
Mỗi chiếc cúc được mở ra là một rào cản đạo đức bị phá vỡ. Chi cảm nhận được cái lạnh của không khí chạm vào da thịt, nhưng ngay lập tức được sưởi ấm bởi ánh nhìn thiêu đốt của anh. Cô biết mình đang rơi xuống vực thẳm, một vực thẳm đầy hoa hồng nhưng cũng đầy gai nhọn. Cô đang phản bội người chị luôn hết mực yêu thương mình, đang chà đạp lên những chuẩn mực mà mình đã theo đuổi suốt 22 năm qua.
Nhưng trong vòng tay của Bách, sự tội lỗi đó lại mang đến một cảm giác kích thích đến lạ kỳ. Sự cấm kỵ khiến nụ hôn trở nên ngọt ngào hơn, khiến sự đụng chạm trở nên nóng bỏng hơn.
Bách dừng lại ở chiếc cúc cuối cùng, bàn tay anh dừng lại nơi lồng ngực đang phập phồng của cô. Anh áp trán mình vào trán cô, hơi thở của hai người hòa làm một.
"Chúng ta đều sẽ phải trả giá, đúng không?" Anh hỏi, giọng nói như tiếng thở dài từ tận đáy lòng.
Chi không trả lời, cô chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào những đường nét trên gương mặt anh, từ đôi lông mày rậm đến sống mũi cao và cuối cùng dừng lại ở đôi môi mỏng bạc tình. Cô kéo đầu anh xuống, chủ động tìm kiếm một nụ hôn khác. Cô không muốn nghĩ đến ngày mai, không muốn nghĩ đến chị gái, không muốn nghĩ đến sự trừng phạt.
Đêm nay, cô chỉ muốn là người phụ nữ trong tay Gia Bách, muốn tan chảy trong bản giao hưởng đầy sai trái này.
Dưới ánh đèn bàn lờ mờ, chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình cuối cùng cũng trượt khỏi vai Chi, rơi xuống đống bản vẽ hỗn loạn. Ranh giới mong manh ấy cuối cùng đã vỡ tan thành trăm mảnh, để lại hai linh hồn tội lỗi đang quấn lấy nhau giữa tâm bão của cuộc đời.