Ánh nắng ban mai của ngày hậu cơn bão rọi qua lớp cửa kính, chiếu thẳng vào căn phòng làm việc vốn dĩ đã trở nên hỗn độn sau một đêm đầy giông tố. Những tia nắng vàng nhạt không mang lại sự ấm áp mà chỉ làm rõ thêm những vết tích của sự buông thả: những bản vẽ kiến trúc bị nhăn nhúm, một chiếc cúc áo bị đứt rơi lại trên sàn gỗ, và chiếc sơ mi trắng nằm rũ rượi dưới chân bàn.
Diệp Chi tỉnh dậy giữa sự tĩnh lặng đến gai người. Cô thấy mình đang nằm trên chiếc sofa dài ở góc phòng, được đắp bởi chiếc áo khoác len dày của Bách. Toàn thân cô rã rời, những ký ức của đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm, khiến gương mặt cô tái nhợt đi trong tích tắc.
Sự đụng chạm mãnh liệt, hơi thở nồng mùi rượu vang, và cảm giác đôi bàn tay thô ráp của Bách lướt trên da thịt... Tất cả không phải là mơ.
Cô ngồi bật dậy, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt chiếc áo khoác. Nhìn xuống cơ thể, cô thấy mình đã được mặc lại chiếc váy ngủ, nhưng cảm giác trống rỗng và tội lỗi thì chẳng có lớp vải nào che đậy nổi.
Ở phía bàn làm việc, Bách đã ngồi đó từ bao giờ. Anh đã tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc sơ mi màu xanh rêu cài kín cổ, mái tóc chải chuốt gọn gàng như thể người đàn ông cuồng nhiệt và mất kiểm soát đêm qua chưa từng tồn tại. Anh đang nhìn chằm chằm vào một bản vẽ, nhưng điếu thuốc cháy dở trên tay với lớp tro dài cho thấy tâm trí anh không hề đặt ở đó.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng anh khàn đặc, không chút ấm áp, nhưng lại khiến tim Chi thắt lại. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ biết lí nhí trong cổ họng: "Anh... sao anh không gọi em dậy?"
Bách dập tắt điếu thuốc, đứng dậy bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh lúc này giống như một áp lực nặng nề đè nặng lên lồng ngực Chi. Anh dừng lại trước mặt cô, bóng người cao lớn che khuất cả ánh nắng rực rỡ bên ngoài.
"Em định cứ thế này mà đối diện với tôi sao?" Bách nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu của mình. "Chi, đêm qua không phải là tai nạn. Chúng ta đều tỉnh táo."
"Em biết." Giọng Chi run rẩy, nước mắt bắt đầu chực trào. "Em biết mình đã làm gì... Em đã phản bội chị Thảo. Anh cũng vậy."
Cái tên "Thảo" thốt ra khiến bầu không khí trong phòng đóng băng ngay lập tức. Bàn tay Bách siết chặt cằm cô hơn một chút, rồi đột ngột buông ra như thể vừa chạm vào lửa nóng. Anh quay lưng lại, giọng cười lạnh lẽo vang lên:
"Phản bội? Phải, chúng ta đã đi quá xa rồi. Nhưng em có hối hận không? Khi mà đêm qua em đã ôm lấy tôi chặt đến thế?"
Câu hỏi của anh như một mũi dao đâm trúng tim đen của Chi. Cô không thể phủ nhận rằng trong khoảnh khắc đó, cô đã khao khát anh hơn bất cứ thứ gì trên đời. Sự cấm kỵ giống như một loại gia vị độc hại, khiến cảm xúc của cô bùng nổ mạnh mẽ hơn cả sự trung thành dành cho chị gái.
"Em... em không biết." Chi nghẹn ngào. "Em muốn rời khỏi đây. Em không thể ở chung nhà với anh nữa."
"Rời đi?" Bách xoay người lại, ánh mắt anh tối sầm, mang theo một sự chiếm hữu đáng sợ. "Em định đi đâu? Về quê nói với bố mẹ rằng em đã ngủ với anh rể tương lai? Hay gọi cho Thảo để thú nhận mọi chuyện?"
Chi câm lặng. Sự thật trần trụi khiến cô nghẹt thở. Cô không có đường lui.
Bách tiến lại gần, cúi sát vào tai cô, hơi thở anh lạnh lẽo nhưng lời nói lại mang sức nóng thiêu đốt: "Nghe này, Chi. Chuyện đêm qua sẽ nằm lại trong căn phòng này. Tôi sẽ không hủy hôn với Thảo, và em cũng sẽ không đi đâu cả. Em phải ở lại đây, hoàn thành kỳ thi của mình, và đóng cho đạt vai người em vợ ngoan ngoãn."
"Anh... anh thật tàn nhẫn." Chi nhìn anh với ánh mắt đầy đau đớn.
"Tôi tàn nhẫn, còn em thì tham lam." Bách mỉa mai, ngón tay anh lướt nhẹ trên bờ môi sưng mọng của cô, một sự mơn trớn đầy đe dọa. "Chúng ta đều là những kẻ tội đồ. Vậy nên, đừng cố tỏ ra thanh cao."
Anh đứng thẳng người, lấy từ trên bàn một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô. "Uống đi. Tôi không muốn có thêm bất cứ rắc rối nào vào lúc này."
Nhìn vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp trong tay anh, Chi cảm thấy tim mình vỡ vụn. Đây là cái giá của sự sai lầm – sự lạnh lùng và tính toán đến đáng sợ của người đàn ông mà cô vừa trao đi sự trong trắng của mình.
Anh không yêu cô. Anh chỉ đang chiếm hữu cô như một thú vui tội lỗi giữa những ngày mệt mỏi.
Bách bước ra khỏi phòng, để lại Chi cô độc giữa nắng mai. Cô cầm viên thuốc, nuốt xuống cùng với những giọt nước mắt mặn chát. Bản giao hưởng đêm muộn đã kết thúc bằng những nốt nhạc đầy cay đắng, mở đầu cho một chương mới của sự dối trá và lén lút.
Bên ngoài phòng khách, Bách tựa lưng vào cửa, bàn tay anh run lên khi châm một điếu thuốc khác. Anh đã nói những lời tàn độc nhất để đẩy cô ra xa, nhưng trong thâm tâm, anh biết mình đã hoàn toàn gục ngã trước cô gái ấy. Sự chiếm hữu của anh đối với Chi không chỉ là thể xác, mà nó đã trở thành một cơn nghiện không thể dứt bỏ.
Mối quan hệ này giống như một tòa nhà đẹp đẽ nhưng được xây trên nền móng mục nát. Nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nhưng lúc này, cả hai đều chọn cách nhắm mắt bước tiếp vào bóng tối.