MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đêm MuộnChương 7

Bản Giao Hưởng Đêm Muộn

Chương 7

1,210 từ · ~7 phút đọc

Một tuần sau đêm giông bão đó, căn hộ 2802 trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng đó là sự yên tĩnh trước một cơn sóng thần mới. Diệp Chi cố gắng lấp đầy khoảng thời gian trống bằng cách lên giảng đường từ sáng sớm đến tối mịt. Cô sợ phải chạm mặt Bách, sợ ánh mắt thâm trầm của anh sẽ lột trần lớp mặt nạ bình thản mà cô đang cố công đeo lên mỗi ngày.

Thế nhưng, định mệnh lại không cho phép cô chạy trốn.

Hôm đó là buổi kiểm tra định kỳ tại Nhạc viện. Chi bước ra khỏi cổng trường với tâm trạng khá tốt cho đến khi thấy một chiếc xe Volvo màu xám bạc quen thuộc đang đỗ ngay dưới hàng cây bằng lăng. Gia Bách đứng tựa người vào cửa xe, tay cầm chiếc điện thoại, trông anh nổi bật giữa đám đông sinh viên bằng phong thái của một người đàn ông thành đạt và quyền lực.

Khi thấy Chi, anh không nói gì, chỉ khẽ hất cằm ra hiệu cho cô lên xe.

"Sao anh lại đến đây?" Chi bối rối, cô nhìn quanh vì sợ bạn bè bắt gặp.

"Chị em nói hôm nay em kiểm tra xong sớm, bảo tôi đón em đi ăn." Bách đáp, giọng anh bằng phẳng nhưng đôi mắt lại dừng lại rất lâu trên chiếc váy ngắn xếp ly và đôi tất cao cổ mà Chi đang mặc. Bộ trang phục nữ sinh thanh thuần ấy càng làm bật lên vẻ mỏng manh chết người của cô.

Trong xe, không gian kín đặc mùi hương gỗ quen thuộc khiến Chi cảm thấy ngộp thở. Bách không lái xe ngay mà bất ngờ với tay sang phía cô. Chi giật mình lùi sát vào cửa xe, hơi thở trở nên dồn dập.

"Anh... anh làm gì vậy?"

Bách không trả lời, bàn tay thô ráp của anh lướt qua vai cô, kéo sợi dây an toàn rồi chậm rãi cài vào chốt. Khoảng cách gần đến mức Chi có thể thấy rõ những sợi tóc con trên trán anh và cảm nhận được sự ấm áp từ hơi thở của anh phả lên má. Ngón tay anh cố tình lướt nhẹ qua mu bàn tay cô đang đặt trên đùi, một cái chạm đầy tính khiêu khích.

"Em sợ tôi đến thế sao?" Bách nhếch môi, ánh mắt anh tối lại khi nhìn thấy vệt đỏ ửng lan từ cổ lên tận mang tai của cô.

Xe dừng lại tại một nhà hàng Pháp sang trọng. Tại đây, Chi tình cờ gặp Minh – người bạn thanh mai trúc mã cũng là người đang theo đuổi cô nồng nhiệt ở trường. Minh vừa thấy Chi đã vội vàng chạy lại, gương mặt rạng rỡ.

"Chi! Thật trùng hợp quá, cậu cũng ăn ở đây sao? À, đây là..." Minh nhìn sang Bách với vẻ tò mò.

Chi chưa kịp lên tiếng, Bách đã bước tới, một tay đặt tự nhiên nhưng đầy quyền lực lên eo Chi, kéo cô sát về phía mình. Một tư thế chiếm hữu không cần che đậy.

"Tôi là chồng sắp cưới của chị gái cô ấy. Cũng là người đang chăm sóc Chi." Bách giới thiệu, giọng anh trầm thấp nhưng mang theo sự áp chế khiến Minh thoáng khựng lại.

"Dạ, chào anh ạ. Em là bạn thân của Chi." Minh hơi lúng túng trước sức ép tỏa ra từ người đàn ông đối diện. Cậu quay sang Chi: "Chi này, bản nhạc hôm trước tớ gửi, cậu thấy thế nào? Nếu được, tối nay tớ qua chỗ cậu thảo luận một chút nhé?"

Cảm nhận được bàn tay Bách ở eo mình đang siết chặt đến mức khiến cô hơi đau, Chi vội vàng lắc đầu: "Chắc là không được đâu Minh, tớ bận tập bài lắm."

"Tiếc quá." Minh cười buồn, định đưa tay vỗ nhẹ lên vai Chi theo thói quen cũ.

Nhưng bàn tay cậu chưa kịp chạm vào áo cô, Bách đã bước lên một bước, chắn ngang giữa hai người. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay, thản nhiên lau đi một vệt bụi tưởng tượng trên vai áo Chi, hành động ấy vừa lịch thiệp nhưng cũng vừa như đang "tẩy uế" một món đồ quý giá thuộc sở hữu riêng của mình.

"Em ấy cần yên tĩnh để thi tốt nghiệp. Những việc không quan trọng, mong cậu đừng làm phiền."

Lời nói của Bách lạnh lùng như băng, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng tột độ. Sau khi Minh rời đi, Bách lôi Chi vào trong xe, không thèm ăn tối nữa. Anh lái xe điên cuồng về phía căn hộ.

Vừa bước vào nhà, anh đã đẩy mạnh cô vào cánh cửa gỗ, hai tay khóa chặt cô trong vòng tay mình.

"Bạn thân? Thảo luận âm nhạc?" Bách gằn giọng, hơi thở anh nồng nặc mùi ghen tuông mà chính anh cũng không nhận ra. "Em định để cậu ta chạm vào em như thế à?"

"Anh ấy chỉ là bạn thôi! Anh đừng có vô lý như vậy!" Chi vùng vẫy, nước mắt bắt đầu rơi. "Anh đâu có quyền gì mà quản em..."

"Tôi không có quyền?" Bách cười lạnh, anh cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô khiến Chi thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ. "Em quên đêm đó em đã run rẩy dưới thân tôi thế nào rồi sao? Chi, em là của tôi. Dù là chị gái em, hay bất cứ thằng đàn ông nào khác, cũng không được phép chạm vào thứ mà tôi đã đánh dấu."

Anh không hôn cô ngay, mà bắt đầu dùng nụ hôn của mình đi dọc theo đường xương quai xanh, để lại những vết đỏ chói mắt trên làn da trắng ngần. Sự chiếm hữu của Bách lúc này mang theo sự điên rồ và tuyệt vọng. Anh muốn khắc ghi dấu ấn của mình lên từng tấc da thịt của cô, để cô không bao giờ có thể quên được tội lỗi mà cả hai đang mang.

Chi kiệt sức, cô tựa đầu vào vai anh, nấc lên từng hồi. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy của người đàn ông này. Anh không cho cô lối thoát, anh muốn biến cô thành một bí mật được cất giấu trong bóng tối của căn hộ 2802.

Đúng lúc đó, điện thoại của Bách trên bàn rung lên. Một tin nhắn từ Diệp Thảo hiện lên màn hình: "Anh yêu, em vừa mua cho Chi một bộ váy rất đẹp, mai em gửi về nhé. Nhớ chăm sóc em ấy hộ em."

Cả hai cùng nhìn vào màn hình. Sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét. Bách nhìn xuống Chi, đôi môi anh vẫn còn vương hơi ấm của cô, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo tàn nhẫn.

"Em thấy không? Chính chị gái em là người đẩy em vào tay tôi."

Anh buông cô ra, để mặc Chi ngã quỵ xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Bản giao hưởng đêm muộn lại bước vào một chương mới – chương của sự kiểm soát và những khao khát được che đậy bởi lớp vỏ bọc gia đình đạo đức.