MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đêm MuộnChương 8

Bản Giao Hưởng Đêm Muộn

Chương 8

1,060 từ · ~6 phút đọc

Sự chiếm hữu của Gia Bách sau buổi gặp mặt ở Nhạc viện không còn là những cơn sóng ngầm âm ỉ nữa, nó đã trở thành một loại quyền lực chuyên chế bao trùm lên cuộc sống của Diệp Chi. Anh không ngăn cấm cô đi học, nhưng mỗi bước đi, mỗi giờ giấc của cô đều phải nằm trong sự kiểm soát của anh. Sự căng thẳng này đạt đến đỉnh điểm vào một buổi tối muộn, khi Diệp Thảo gọi điện Video để thăm hỏi cả hai.

Chi đang ngồi ở sofa phòng khách, cố gắng tập trung vào cuốn sách lý thuyết âm nhạc nhưng tâm trí hoàn toàn đặt vào Gia Bách – người đang ngồi ngay cạnh cô, thản nhiên lật xem một tạp chí kiến trúc.

Rrrr… Rrrr…

Màn hình iPad trên bàn sáng rực với gương mặt rạng rỡ của chị gái cô. Chi cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô run rẩy định cầm máy lên thì bàn tay to lớn của Bách đã nhanh hơn một bước. Anh nhấn nút trả lời, rồi vòng tay ra sau vai Chi, kéo cô sát lại gần mình như một cặp anh rể - em vợ mẫu mực.

“Chào em, Thảo. Bên đó công việc vẫn ổn chứ?” Giọng Bách trầm ổn, không chút gợn sóng, như thể anh chưa từng dùng đôi môi đó để giày vò Chi chỉ vài giờ trước.

“Em ổn, chỉ hơi nhớ hai người thôi. Ôi, Chi kìa, sao trông em xanh xao thế? Có phải anh Bách bắt em học nhiều quá không?” Diệp Thảo cười hiền hậu qua màn hình, ánh mắt đầy sự tin tưởng tuyệt đối.

“Dạ… em không sao chị. Chắc tại sắp thi nên em hơi lo…” Chi gắng gượng mỉm cười, nhưng giọng cô lạc đi.

Ngay lúc đó, dưới lớp chăn mỏng đắp hờ trên đùi, bàn tay của Bách bắt đầu một trò chơi tàn nhẫn. Những ngón tay dài, nóng hổi của anh lướt nhẹ từ đầu gối lên đến bắp đùi trắng ngần của cô. Chi giật thót, cơ thể cứng đờ lại. Cô trân trối nhìn vào camera, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

“Anh Bách này, anh nhớ chăm sóc Chi đấy nhé. Đừng có chỉ biết công việc thôi.” Diệp Thảo vẫn vô tư nói, không hề hay biết về sự hỗn loạn đang diễn ra sau khung hình.

“Anh vẫn đang ‘chăm sóc’ em ấy rất kỹ mà.” Bách nhìn thẳng vào mắt Chi qua màn hình, một nụ cười ẩn ý hiện lên nơi khóe môi.

Bàn tay anh không dừng lại, nó bắt đầu di chuyển sâu hơn, mơn trớn những vùng da thịt nhạy cảm nhất. Chi cắn chặt môi để không thốt lên tiếng kêu. Sự kích thích từ xúc giác và nỗi sợ hãi bị chị gái phát hiện đan xen vào nhau, tạo nên một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Cô có cảm giác mình đang bị lột trần trước mặt chị mình, dù họ cách nhau cả nghìn cây số.

“Chi, sao mặt em đỏ thế? Em sốt à?” Thảo lo lắng hỏi.

“Dạ… chắc tại điều hòa hỏng… em thấy hơi nóng.” Chi lắp bắp, đôi tay cô siết chặt lấy gấu áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút tỉnh táo cuối cùng.

Bách thản nhiên đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc xõa trước ngực Chi ra sau tai cô. Động tác ấy trông đầy vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt anh lại mang theo sự trêu chọc ác nghiệt. Anh biết rõ cô đang ở giới hạn của sự chịu đựng.

“Thôi, anh cho Chi đi nghỉ sớm đi. Nhìn con bé mệt lắm rồi. Anh cũng ngủ sớm nhé, đừng thức khuya vẽ bản thảo quá.” Thảo dặn dò rồi hôn gió qua màn hình trước khi tắt máy.

Ngay khi màn hình vừa tối đen, Chi lập tức đẩy mạnh tay Bách ra, cô đứng bật dậy, hơi thở dồn dập như người vừa thoát chết.

“Anh điên rồi! Anh có biết mình vừa làm gì không? Đó là chị Thảo! Chị ấy là vợ sắp cưới của anh!” Chi hét lên trong sự uất ức tột cùng.

Bách chậm rãi đứng dậy, anh không hề tỏ ra hối lỗi, ngược lại, phong thái của anh càng thêm áp chế. Anh tiến một bước, Chi lại lùi một bước cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo.

“Chính sự lo lắng của chị gái em lại làm cho em thấy kích thích hơn, đúng không?” Bách cúi sát, hai tay chống lên tường, giam lỏng cô trong một khoảng không gian đặc quánh mùi đàn hương và dục vọng. “Đừng phủ nhận, Chi. Nhịp tim của em, sự run rẩy của em… chúng không hề nói dối.”

“Anh là đồ khốn nạn!”

“Phải, tôi là đồ khốn.” Bách khàn giọng, anh không nụ hôn, mà dùng mũi mình cọ xát vào cổ cô, hít hà mùi hương hoa bưởi thanh khiết đang bị vấy bẩn bởi sự phản bội. “Nhưng em lại yêu kẻ khốn nạn này. Em thích cảm giác lén lút này, đúng không? Sự sợ hãi bị phát hiện chính là liều thuốc độc khiến em không thể rời bỏ tôi.”

Chi muốn phủ nhận, nhưng đôi môi cô lại không thể thốt ra lời nào. Những ngón tay của Bách lại một lần nữa tìm thấy những kẽ hở trên làn da cô, châm ngòi cho những rung cảm mãnh liệt mà lý trí của cô luôn cố gắng dập tắt.

Đêm đó, trong không gian sang trọng của căn hộ, bản giao hưởng không còn là những nốt nhạc piano êm ái, mà là tiếng hơi thở nồng nàn, tiếng vải cọ xát và tiếng lòng đổ vỡ của một cô gái đang dần đánh mất mình trong tay người đàn ông cấm kỵ. Bách đã thành công trong việc biến sự tội lỗi thành một sợi dây xích, buộc chặt Chi vào mình trong một trò chơi trốn tìm mà kẻ thua cuộc chắc chắn sẽ là cả hai.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng của họ đổ dài trên sàn gỗ, quyện vào nhau như hai thực thể không thể tách rời, lún sâu vào vũng lầy của sự chiếm hữu thầm lặng nhưng đầy tàn nhẫn.