MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đêm MuộnChương 9

Bản Giao Hưởng Đêm Muộn

Chương 9

955 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, một kiện hàng chuyển phát nhanh được gửi đến căn hộ. Bên trong là chiếc hộp màu xanh thắt nơ lụa tỉ mỉ, kèm theo một tấm thiệp nhỏ với nét chữ thanh mảnh của Diệp Thảo: "Gửi Chi yêu quý của chị. Bộ váy này rất hợp với buổi trình diễn tốt nghiệp của em. Hãy là ngôi sao sáng nhất nhé! Chị và anh Bách sẽ luôn tự hào về em."

Chi mở hộp, bên trong là một chiếc váy lụa trắng tinh khôi, cổ yếm cách điệu, vừa thanh tao vừa mang nét quyến rũ kín đáo. Nhìn sắc trắng tinh khiết ấy, Chi cảm thấy như đôi bàn tay mình đang vấy bẩn. Sự quan tâm chân thành của chị gái giống như một ngọn roi quất thẳng vào lương tâm đang rỉ máu của cô.

"Rất đẹp."

Giọng nói trầm thấp của Bách vang lên từ phía sau. Anh vừa mới tắm xong, mái tóc còn hơi ẩm rủ xuống, chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen thắt lỏng lẻo để lộ lồng ngực vạm vỡ. Anh bước tới, cầm lấy một góc của chiếc váy lụa, ngón tay dài miết nhẹ lên chất vải mềm mại.

"Chị ấy gửi cho em." Chi lùi lại một bước, giọng cô nghẹn lại. "Em không xứng đáng để mặc nó. Em không xứng đáng với bất cứ thứ gì từ chị ấy."

"Vì đêm qua?" Bách nhướn mày, ánh nhìn của anh chuyển từ chiếc váy sang gương mặt tái nhợt của cô. "Hay vì em nhận ra rằng, dù em có mặc bộ váy trắng này, tâm hồn em cũng đã thuộc về bóng tối của tôi rồi?"

"Đủ rồi!" Chi quát lên, nỗi uất ức kìm nén bấy lâu bùng nổ. Cô ném chiếc hộp xuống sàn, những tấm thiệp rơi vãi tứ tung. "Anh có thể thôi tàn nhẫn như thế không? Anh rể... anh rể à! Anh có bao giờ cảm thấy ghê tởm chính mình không khi nhìn vào mặt chị Thảo qua màn hình điện thoại?"

Hai chữ "anh rể" thốt ra từ môi Chi như một ngòi nổ châm vào cơn giận ngầm trong lòng Bách. Anh không nói một lời, bước tới nắm chặt lấy cổ tay cô, lực siết mạnh đến mức khiến Chi phải thốt lên vì đau.

"Em gọi tôi là gì?" Bách gằn giọng, đôi mắt anh đỏ rực, tràn đầy sự nguy hiểm.

"Anh là anh rể của tôi! Mãi mãi là như vậy!" Chi hét lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi gọng kìm của anh.

Bách cười lạnh, một nụ cười không có chút hơi ấm. Anh đột ngột nhấc bổng cô lên, ném cô xuống chiếc sofa dài. Trước khi Chi kịp phản ứng, anh đã áp sát, đôi bàn tay mạnh mẽ khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu.

"Em muốn nhắc nhở tôi về thân phận sao? Được thôi." Bách khàn giọng, hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt cô, mang theo sự áp chế tuyệt đối. "Để tôi cho em thấy, người anh rể này sẽ 'trừng phạt' sự bướng bỉnh của em như thế nào."

Anh không hôn cô bằng sự nồng nàn như đêm bão, mà là một sự xâm chiếm thô bạo. Nụ hôn của anh mang theo vị đắng cay của sự ghen tuông và chiếm hữu. Bàn tay anh không ngừng di chuyển trên cơ thể cô, tàn nhẫn nhắc nhở cô về sự lệ thuộc vào cảm giác mà anh mang lại.

Chi khóc, nước mắt trào ra nơi khóe mắt, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách phản bội. Mỗi nơi bàn tay anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Sự trừng phạt của Bách không phải là đòn roi, mà là cách anh khiến cô phải thừa nhận rằng cô khao khát anh, ngay cả khi cô đang ghét bỏ anh nhất.

Bách buông môi cô ra, nhưng lại vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần, để lại một dấu hickey đỏ chói ngay vị trí mà chiếc áo của bộ váy chị gái gửi không thể che khuất.

"Dấu vết này..." Bách thì thầm, giọng nói trầm đục đầy tính đe dọa. "...là để em nhớ rằng, dù em có mặc váy trắng của ai, thì trên người em vẫn luôn mang dấu ấn của tôi. Đừng bao giờ dùng danh xưng đó để thách thức tôi thêm một lần nào nữa."

Anh đứng dậy, chỉnh lại áo choàng tắm, lạnh lùng nhìn Chi đang nằm run rẩy trên sofa, chiếc váy trắng vương vãi dưới chân cô như một biểu tượng của sự thuần khiết đã bị chà đạp.

"Mặc nó vào." Bách ném bộ váy lên người cô. "Tối nay chúng ta có hẹn ăn tối với đối tác của Thảo. Đừng để ai thấy dấu vết đó, trừ khi em muốn mọi thứ tan tành ngay bây giờ."

Bách rời đi, để lại Chi trong căn phòng ngập tràn ánh nắng nhưng lòng cô thì lạnh lẽo như băng giá. Cô ôm lấy bộ váy lụa, vùi mặt vào lớp vải thơm mùi hương mới, nức nở không thành tiếng. Cô nhận ra mình đã thực sự bị giam cầm trong một lồng giam không cửa, nơi cai ngục chính là người đàn ông cô vừa yêu vừa hận, và chìa khóa duy nhất để thoát ra chính là sự sụp đổ của tất cả những người cô yêu thương.

Bản giao hưởng đêm muộn giờ đây đã chuyển sang những chương điệu trầm buồn và đầy rẫy những cạm bẫy. Tội lỗi không còn là một khái niệm xa vời, nó đã trở thành lớp da thứ hai, bám chặt lấy cô không thể tách rời.