Buổi tiệc tối được tổ chức tại một nhà hàng kiểu Pháp nằm trên tầng cao nhất của khách sạn năm sao. Không gian tràn ngập tiếng nhạc Jazz dịu nhẹ và mùi hương của những loài hoa đắt đỏ, nhưng đối với Diệp Chi, bầu không khí này còn ngột ngạt hơn cả căn phòng làm việc của Gia Bách.
Chi mặc bộ váy lụa trắng mà Diệp Thảo đã gửi. Sắc trắng tinh khôi ôm trọn lấy cơ thể thanh mảnh, làm nổi bật làn da trắng ngần và bờ vai thon thả. Tuy nhiên, để che đi "dấu ấn" tàn nhẫn mà Bách đã để lại trên cổ, cô buộc phải xõa mái tóc đen dài, dùng những lọn tóc xoăn nhẹ để che chắn một cách khéo léo. Mỗi khi cử động, cô lại cảm thấy vùng da ấy nóng rát, như một lời nhắc nhở về sự nhục nhã và khao khát đêm qua.
Bách đứng cạnh cô, diện bộ vest màu xám chì được cắt may hoàn hảo. Anh không chạm vào cô, nhưng sự hiện diện của anh giống như một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Chi.
"Cười lên." Bách thì thầm sát tai cô khi họ bước vào bàn tiệc. "Đừng để người ta nghĩ tôi đang giam lỏng em."
Đối tác của Diệp Thảo là Lâm – một kiến trúc sư trẻ tuổi vừa trở về từ Ý. Lâm có vẻ ngoài phong trần, phóng khoáng, hoàn toàn đối lập với vẻ trầm mặc, sâu hiểm của Bách. Ngay từ khoảnh khắc Chi xuất hiện, ánh mắt của Lâm đã không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
"Chào anh Bách. Và đây chắc hẳn là Diệp Chi, cô em gái tài năng mà chị Thảo vẫn thường nhắc đến?" Lâm mỉm cười, chìa tay ra một cách lịch thiệp.
Chi định đưa tay ra đáp lại, nhưng cô cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo từ phía Bách. Anh không ngăn cản, nhưng đôi mắt anh híp lại, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chìa ra của Lâm. Chi run rẩy, cô chỉ dám cúi chào nhẹ nhàng thay vì bắt tay.
"Rất vui được gặp anh."
Bữa tiệc diễn ra với những câu chuyện về kiến trúc và những dự án tại Milan. Lâm là người khéo léo, cậu liên tục đặt những câu hỏi về âm nhạc để lôi kéo Chi vào cuộc đối thoại.
"Nghe nói Chi sắp thi tốt nghiệp Nhạc viện? Tôi có một người bạn là nhà soạn nhạc ở Rome, nếu em có ý định tu nghiệp, tôi rất sẵn lòng giới thiệu." Lâm hào hứng nói, tay cậu vô tình chạm nhẹ vào khủy tay Chi trên bàn tiệc.
Rắc.
Tiếng chiếc nĩa bạc va chạm mạnh vào đĩa sứ của Bách vang lên lạc điệu giữa bản nhạc Jazz. Chi giật mình, cô thấy khớp xương tay của Bách trắng bệch vì siết chặt.
"Chi không có ý định ra nước ngoài." Bách cắt ngang, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến Lâm phải khựng lại. "Em ấy sẽ ở lại đây, dưới sự chăm sóc của gia đình. Đúng không, Chi?"
Câu hỏi của anh giống như một lời đe dọa. Chi cúi đầu, bàn tay dưới gầm bàn của cô đang bị Bách nắm lấy. Anh không nắm nhẹ nhàng, mà là siết chặt, dùng những ngón tay thô ráp miết mạnh vào lòng bàn tay cô, một hành động trừng phạt ngầm vì cô đã dám để người đàn ông khác chạm vào.
"Dạ... em vẫn chưa quyết định." Chi lí nhí.
Lâm nhận ra sự căng thẳng lạ thường giữa hai người, nhưng cậu lại hiểu lầm đó là sự bảo bọc quá mức của một người anh rể tương lai. Cậu cười xòa: "Anh Bách có vẻ giữ em gái kỹ quá nhỉ? Cũng đúng thôi, một cô gái như Chi..."
Đúng lúc đó, một cơn gió từ ban công thổi vào, làm những lọn tóc của Chi bay sang một bên. Chi hốt hoảng đưa tay lên giữ, nhưng đã quá muộn. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ, vết hickey đỏ tím đậm nét trên cổ cô hiện ra rõ mồn một trước mắt Lâm.
Lâm sững người, nụ cười trên môi cậu cứng lại. Là một người đàn ông trưởng thành, cậu thừa hiểu dấu vết đó là gì. Nó không phải là vết côn trùng cắn, mà là dấu vết của một cuộc mây mưa nồng cháy. Cậu nhìn vết đỏ trên cổ Chi, rồi nhìn sang gương mặt thản nhiên đến đáng sợ của Bách. Một sự nghi ngờ khủng khiếp nảy sinh trong đầu cậu.
Cảm nhận được bí mật bị bại lộ, Chi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô vội vàng đứng dậy: "Em... em xin lỗi, em vào nhà vệ sinh một chút."
Chi chạy trốn vào không gian vắng lặng của phòng trang điểm. Cô nhìn mình trong gương, gương mặt xinh đẹp giờ đây tràn đầy vẻ hoảng loạn. Cô run rẩy dùng phấn phủ cố gắng che đi vết đỏ, nhưng càng che, nó lại càng hiện rõ như một bản án lương tâm.
Cạch.
Cửa phòng trang điểm bị khóa trái. Chi quay lại, thấy Bách đã đứng đó tự bao giờ. Anh bước tới, dồn cô vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo.
"Em để cậu ta thấy rồi, đúng không?" Bách gằn giọng, đôi mắt anh đỏ rực sự giận dữ lẫn dục vọng.
"Là do anh! Tất cả là do anh!" Chi nức nở, cô dùng tay đấm vào ngực anh. "Anh muốn hủy hoại em mới vừa lòng sao?"
Bách tóm lấy hai tay cô, ép chặt chúng lên mặt gương phía sau. Anh cúi xuống, hôn mạnh vào chính vết hickey đó, như muốn đóng thêm một dấu mộc quyền sở hữu trước khi bất cứ ai khác có ý định chạm vào.
"Hủy hoại em?" Bách cười khàn đặc. "Chi, chúng ta đã hủy hoại nhau ngay từ cái đêm mưa đó rồi. Bây giờ, dù em có mặc áo trắng, hay có trốn trong nhà vệ sinh này, thì cả thế giới cũng sẽ sớm biết em là người của ai."
"Anh điên rồi... Thảo sẽ giết em mất..."
"Vậy thì hãy để cô ấy giết cả hai chúng ta."
Bách không quan tâm đến bữa tiệc ngoài kia, anh xoay người Chi lại, ép mặt cô vào gương, để cô phải nhìn thẳng vào hình ảnh tội lỗi của chính mình. Sự chiếm hữu của anh lúc này đã vượt qua ranh giới của sự ghen tuông thông thường, nó trở thành một cơn bạo bệnh không có thuốc chữa.
Phía ngoài cửa, tiếng bước chân của Lâm dừng lại một chút rồi xa dần. Bản giao hưởng đêm muộn đã kết thúc chương đầu tiên của sự che giấu, mở đầu cho giai đoạn mà những bí mật bắt đầu rạn nứt dưới sức ép của thực tại nghiệt ngã.