Berlin mùa đông năm 1920 khoác lên mình vẻ lạnh lẽo của những tòa nhà đá vôi và ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên mặt đường nhựa ướt đẫm. Trong dinh thự của Bá tước von Klaus, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác, nó nồng nặc mùi rượu vang thượng hạng, mùi phấn hoa ly ly và sự giả tạo bao trùm lên những bộ quân phục phẳng phím.
Elena Hartmann đứng nép mình bên cây cột đá cẩm thạch, đôi tay đeo găng lụa trắng khẽ siết chặt chiếc ví cầm tay nhỏ xíu. Cô diện một chiếc váy màu xanh rêu bằng lụa satin, đơn giản nhưng thanh tao giữa một rừng những quý cô đắp lên mình đầy trang sức lấp lánh. Nhiệm vụ của cô tối nay rất rõ ràng là thu hút sự chú ý của một người nhưng tuyệt đối không được để bản thân trở nên quá nổi bật trước đám đông.
Đám đông bỗng nhiên dạt ra hai bên như một làn sóng bị rẽ đôi bởi mũi tàu chiến. Friedrich von Klaus bước vào sảnh chính với những bước chân đều đặn và nặng nề của đôi ủng da bóng loáng. Hắn không mặc lễ phục dân sự mà khoác trên mình bộ quân phục xám tro của một Đại tướng, những huân chương trên ngực trái khẽ va chạm vào nhau tạo ra những tiếng lách cách khô khốc. Friedrich sở hữu một gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng lại mang hơi thở của một nghĩa địa mùa đông, đôi mắt xanh thẳm của hắn quét qua căn phòng với sự chán chường tột độ, như thể tất cả những quan khách ở đây chỉ là những cái xác không hồn chờ ngày bị đem đi chôn cất.
Hắn đi ngang qua những lời chào mời nịnh nọt, không dừng lại dù chỉ một giây để đáp lễ. Friedrich là kẻ ghét sự bẩn thỉu, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Hắn luôn mang theo một chiếc khăn tay trắng muốt để lau đi bất cứ thứ gì hắn vô tình chạm phải. Nhưng khi hắn bước qua vị trí của Elena, đôi ủng da chợt khựng lại trên sàn đá.
Một mùi hương vừa lạ vừa quen xộc vào khứu giác nhạy cảm của hắn. Đó không phải là mùi nước hoa nồng nặc của những hiệu buôn tại Paris mà các tiểu thư vẫn thường dùng. Đó là mùi hoa hồng khô, thứ mùi hương mang theo sự tàn úa, tĩnh lặng và có chút gì đó như mùi của những trang sách cũ trong một thư viện bỏ hoang.
Friedrich xoay người lại, đôi mắt sắc lẹm khóa chặt vào cô gái đang đứng trong bóng tối của cây cột đá. Elena không cúi đầu, cô nhìn thẳng vào hắn với một vẻ điềm nhiên đến lạ lùng. Cô biết hắn đang ngửi thấy gì. Đó là loại tinh dầu hoa hồng được chưng cất riêng biệt từ những cánh hoa đã héo rũ, một thứ mùi hương tượng trưng cho cái chết được ngụy trang bằng vẻ đẹp.
Hắn tiến lại gần cô, khoảng cách thu hẹp đến mức Elena có thể ngửi thấy mùi thuốc lá đắt tiền và mùi sắt lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn. Friedrich không nói lời chào, hắn đưa bàn tay đeo găng da đen chạm vào lọn tóc mai của cô, một hành động vô cùng khiếm nhã trong một buổi tiệc quý tộc nhưng không ai dám lên tiếng can ngăn.
Friedrich hít một hơi thật sâu bên cạnh tai cô rồi thầm thì bằng chất giọng trầm đục, thứ giọng nói đã ra lệnh hành quyết hàng ngàn người. Hắn hỏi cô rằng tại sao một cô gái trẻ lại mang trên mình mùi hương của sự mục nát.
Elena khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Cô đáp lại rằng hoa hồng khi tươi thì đẹp nhưng khi khô héo chúng mới lưu giữ được bản chất thật sự của mình, giống như những ký ức không bao giờ bị phai nhạt bởi thời gian.
Friedrich nheo mắt, một tia sáng thú tính lóe lên trong con ngươi xanh thẳm. Hắn tìm thấy một thứ thú vị hơn cả việc đọc những bản báo cáo quân sự khô khan hay tra tấn những tên tù binh lì lợm. Hắn tìm thấy một người có thể hiểu được ngôn ngữ của cái chết giống như hắn.
Hắn buông tóc cô ra, lấy chiếc khăn tay trắng lau kỹ từng kẽ ngón tay của mình dù hắn chỉ mới chạm vào tóc cô qua lớp găng da. Friedrich ra lệnh cho viên sĩ quan tùy tùng đi theo phía sau ghi lại tên của người phụ nữ này. Hắn tuyên bố rằng buổi tiệc tối nay cuối cùng cũng có một thứ đáng để hắn không phải rút súng ra bắn nát đầu ai đó vì sự buồn chán.
Elena đứng nhìn bóng lưng cao lớn của hắn rời đi, trái tim cô đập nhanh một nhịp nhưng không phải vì rung động. Con mồi đã cắn câu, nhưng cô cũng hiểu rằng mình vừa bước một chân vào chuồng của một con quái vật không có trái tim. Berlin ngoài kia tuyết bắt đầu rơi, che lấp đi những dấu chân nhưng không thể che giấu được mùi máu và mùi hoa hồng khô bắt đầu hòa quyện vào nhau trong bóng tối của dinh thự Klaus.