MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Ở BerlinChương 15

Bản Giao Hưởng Đen Ở Berlin

Chương 15

743 từ · ~4 phút đọc

Friedrich tỉnh dậy vào buổi chiều hôm sau, cơn sốt đã lùi xa nhưng sự kiệt sức vẫn còn in hằn trên khuôn mặt xanh xao. Khi ý thức hoàn toàn trở lại, điều đầu tiên hắn làm không phải là kiểm tra vết thương, mà là đưa mắt tìm kiếm hình bóng của Elena quanh căn phòng tối. Hắn thấy cô đang đứng bên cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực của Berlin hắt lên tà váy xanh rêu, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Elena không quay lại nhìn hắn ngay lập tức. Cô đứng đó, nhìn những chú chim sẻ bay vút qua bầu trời, giả vờ như không biết hắn đã tỉnh. Cô hiểu rằng sau cơn mê sảng đêm qua, Friedrich sẽ cảm thấy nhục nhã vì đã để lộ sự yếu đuối. Hắn sẽ trở nên hung bạo hơn để lấy lại uy quyền, và đó là lúc cô phải tung ra đòn tấn công tâm lý đầu tiên.

Friedrich lên tiếng, giọng hắn khàn đặc và gãy gọn, ra lệnh cho cô lại gần. Hắn muốn hỏi về những gì mình đã nói trong cơn mê, nhưng sự kiêu hãnh đã chặn đứng lời nói ở cổ họng. Elena tiến lại, nhưng thay vì phục tùng như mọi khi, cô dừng lại cách hắn một khoảng vừa đủ để hắn cảm thấy sự xa cách.

Cô bình thản nói rằng vết thương của hắn đã ổn, và vì nhiệm vụ chăm sóc đã hoàn thành, cô muốn xin phép được chuyển ra khỏi dinh thự để trở về căn hộ cũ, vì cô cảm thấy không khí ở đây quá ngột ngạt.

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Friedrich bật dậy khỏi giường, bất chấp cơn đau từ vết thương nhiễm trùng đang biểu tình. Hắn lao đến, dồn Elena vào bức tường đá, đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai vai cô. Đôi mắt xanh thẳm của hắn vằn lên những tia máu, hơi thở hổn hển. Hắn gằn giọng hỏi cô dám nói lại lần nữa không.

Elena nhìn thẳng vào mắt hắn, không một chút sợ hãi. Cô nhận ra trong chiều sâu của đôi mắt ấy, bên dưới sự giận dữ tột độ, là một tia chớp của sự hoảng loạn. Đó không phải là nỗi sợ bị mất một điệp viên hay một người hầu, mà là nỗi sợ của một đứa trẻ bị bỏ lại trong căn hầm tối của quá khứ. Hắn sợ mùi hoa hồng khô này sẽ biến mất, để lại hắn một mình với mùi máu và hoa ly ly chết chóc của mẹ hắn.

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên lồng ngực đang phập phồng của hắn, nơi nhịp tim đang đập loạn xạ. Cô thầm thì rằng tại sao hắn lại phải giữ một người không muốn ở lại, liệu có phải vì Đại tướng quân lừng lẫy cũng có những lúc sợ bóng tối của chính mình hay không.

Friedrich khựng lại, đôi tay đang siết vai cô bỗng run rẩy nhẹ. Hắn vùi đầu vào vai cô, không phải để âu yếm, mà giống như một kẻ sắp chết đuối bám vào chiếc cọc duy nhất. Hắn gầm lên rằng cô sẽ không đi đâu cả, cô là nô lệ của hắn, là giai điệu của hắn, và hắn sẽ giết bất cứ ai dẫn cô ra khỏi cánh cổng dinh thự này. Sự chiếm hữu của hắn lúc này đã biến dạng hoàn toàn, nó nồng nặc mùi vị của sự van xin ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc đe dọa.

Elena khẽ mỉm cười trong bóng tối sau lưng hắn. Cô đã đúng. Con quái vật này không thể chịu nổi ý nghĩ bị bỏ rơi thêm một lần nào nữa. Cô vòng tay ôm lấy hắn, một cái ôm mang tính xoa dịu nhưng cũng là sự giam cầm. Cô hứa sẽ không đi, nhưng với điều kiện hắn phải cho cô nhiều quyền tự do hơn trong dinh thự.

Friedrich không hề biết rằng, khi hắn tưởng mình đã thành công giữ cô lại, thì thực chất hắn mới là kẻ vừa tự đeo xích vào cổ mình. Hắn đã trao cho Elena chìa khóa để mở toang cánh cửa tâm hồn đen tối của hắn, và từ đây, cô sẽ biến sự sợ hãi của hắn thành công cụ để hủy diệt đế chế mà hắn tôn thờ.