MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Ở BerlinChương 14

Bản Giao Hưởng Đen Ở Berlin

Chương 14

707 từ · ~4 phút đọc

Vết thương bị nhiễm trùng do những mảnh kính bẩn đã khiến Friedrich rơi vào một cơn sốt dữ dội ngay trong đêm đó. Con quái vật của Berlin, kẻ vốn luôn xuất hiện với bộ quân phục phẳng phiu và nụ cười ngạo nghễ, giờ đây nằm bẹp trên chiếc giường lớn bọc nhung đen, gương mặt tái nhợt và mồ hôi đầm đìa.

Elena được lệnh túc trực bên cạnh hắn. Cô ngồi đó, lặng lẽ vắt những chiếc khăn lạnh để chườm lên trán Friedrich, đôi mắt cô lạnh lùng quan sát sự yếu ớt hiếm hoi của kẻ thù. Trong cơn mê sảng, Friedrich không còn ra lệnh hay đe dọa. Hắn bắt đầu vùng vẫy, đôi bàn tay to lớn bấu chặt lấy tấm ga trải giường, miệng lẩm bẩm những từ ngữ rời rạc bằng một chất giọng trẻ con đầy sợ hãi.

Hắn gọi tên một người phụ nữ: "Mẹ... không... làm ơn đừng đóng cửa."

Elena khựng lại. Cô ghé sát tai để nghe những lời mê sảng đứt quãng. Qua những câu nói mê, một bức tranh kinh hoàng về quá khứ của Friedrich dần hiện ra. Người mẹ của hắn, một nữ Nam tước lừng lẫy về nhan sắc nhưng tàn độc về tâm hồn, đã coi sự hoàn hảo của con trai là món đồ trang sức duy nhất của mình. Bà ta đã nhốt hắn vào hầm tối mỗi khi hắn mắc một lỗi nhỏ, ép hắn phải nhìn những con vật cưng bị giết chết để rèn luyện sự vô cảm, và dùng những chiếc kim châm để trừng phạt nếu hắn dám rơi nước mắt.

Hắn rên rỉ về mùi hoa ly ly nồng nặc trong phòng của mẹ hắn – thứ mùi mà giờ đây hắn thay thế bằng mùi máu để che lấp đi sự nhục nhã. Hắn cầu xin bà đừng nhìn hắn bằng đôi mắt khinh miệt đó. Friedrich – gã tướng lĩnh tàn bạo nhất đế chế – thực chất chỉ là một đứa trẻ bị bẻ gãy linh hồn từ trong nôi, lớn lên bằng cách học theo sự tàn nhẫn của kẻ đã tạo ra mình.

Elena nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim cô thắt lại không phải vì thương hại, mà vì sự kinh tởm trước cách mà sự bạo tàn được di truyền qua các thế hệ. Cô nhận ra rằng Friedrich không chỉ là một con quái vật bẩm sinh; hắn là sản phẩm của một sự giáo dục méo mó. Sự cuồng sạch sẽ của hắn là nỗ lực tuyệt vọng để tẩy rửa quá khứ dơ bẩn, và sự chiếm hữu của hắn với cô chính là khao khát tìm lại một "người mẹ" khác để hắn có thể vừa hành hạ, vừa yêu thương, vừa kiểm soát.

Friedrich bất ngờ chộp lấy tay Elena, siết mạnh đến mức xương cốt cô kêu lên răng rắc. Hắn mở trừng mắt, nhưng tiêu cự không hề tập trung, hắn nhìn cô nhưng dường như đang thấy gương mặt của người phụ nữ trong quá khứ. Hắn thầm thì: "Tại sao bà lại thơm mùi hoa hồng khô? Bà đã chết rồi mà... mẹ..."

Hắn kéo tay cô áp vào mặt mình, một hành động đầy sự lệ thuộc và cầu khẩn. Elena không rút tay lại. Cô dùng bàn tay còn lại vuốt ve mái tóc đẫm mồ hôi của hắn, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy toan tính. Cô thầm thì vào tai hắn, hứa rằng cô sẽ không bỏ hắn vào hầm tối, cô sẽ ở đây cho đến khi hắn hoàn toàn thuộc về cô.

Cơn sốt của Friedrich bắt đầu hạ nhiệt sau khi hắn trút bỏ được những bí mật thầm kín nhất vào hư không. Elena ngồi trong bóng tối, nhìn vào người đàn ông đang ngủ mê mệt. Cô đã nắm được sợi dây xích cuối cùng – nỗi đau của hắn. Một kẻ tàn bạo vì bản tính thì không thể bị đánh bại, nhưng một kẻ tàn bạo vì những vết thương quá khứ thì luôn có một tử huyệt.

Hôm nay cô không chỉ thấy một con quỷ, cô đã thấy cách để điều khiển con quỷ đó.