MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Ở BerlinChương 13

Bản Giao Hưởng Đen Ở Berlin

Chương 13

706 từ · ~4 phút đọc

Tiếng nổ từ vụ gài mìn ven đường dội lại dinh thự như một cơn địa chấn tâm lý. Friedrich trở về trong tình trạng không còn là một vị tướng oai nghiêm: áo quân phục rách nát, máu đỏ thẫm thấm đẫm một bên vai và thấm qua lớp vải xám tro. Những mảnh kính vỡ từ cửa xe bọc thép găm sâu vào da thịt hắn, nhưng gương mặt Friedrich vẫn lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, như thể nỗi đau thể xác là một thứ không có tư cách tồn tại trong thế giới của hắn.

Hắn không cho phép quân y chạm vào người. Với bản tính cuồng sạch sẽ và sự nghi ngờ cực đoan sau vụ tấn công, Friedrich đẩy tất cả ra ngoài, chỉ ra lệnh cho một mình Elena vào phòng làm việc.

Trong ánh đèn dầu chập chờn, không gian nồng nặc mùi sắt của máu và mùi thuốc súng khét lẹt. Friedrich ngồi trên ghế bành, hơi thở nặng nề nhưng đôi mắt vẫn khóa chặt vào Elena khi cô tiến lại gần với khay dụng cụ y tế. Cô bắt đầu cắt bỏ lớp áo quân phục vướng víu, để lộ vết thương dài tứa máu bên vai trái. Đôi bàn tay Elena rất ổn định, nhưng trái tim cô lại là một chiến trường của những cảm xúc hỗn loạn. Chỉ cần một nhát kéo chệch đi, hoặc một chút chất độc giấu trong móng tay, cô có thể kết thúc cơn ác mộng này ngay lập tức.

Tuy nhiên, cô hiểu rằng Friedrich chết lúc này sẽ kéo theo sự sụp đổ của toàn bộ mạng lưới nằm vùng mà cô đã dày công xây dựng. Cô phải cứu hắn để tiếp tục kế hoạch tiêu diệt hắn từ bên trong.

Elena dùng nhíp gắp từng mảnh kính nhỏ ra khỏi vết thương. Mỗi lần kim loại chạm vào thịt, cơ thể Friedrich lại gồng lên, nhưng hắn không thốt ra một tiếng rên rỉ nào. Hắn nhìn chăm chằm vào đôi tay cô – đôi tay vừa mới tặng hắn nụ hôn lừa dối tại nhà hát giờ đây lại đang tỉ mỉ cứu mạng hắn. Hắn bất chợt vươn bàn tay không bị thương, nắm chặt lấy cổ tay Elena, ép cô phải dừng lại.

Friedrich hỏi cô bằng giọng khàn đặc, rằng tại sao cô lại không run rẩy, liệu có phải cô đã quen với việc nhìn thấy những vết thương như thế này trên người những kẻ "đồng chí" của mình hay không. Hắn ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, tìm kiếm một sự dao động nhỏ nhất. Elena không lùi bước, cô dùng miếng gạc thấm cồn lau mạnh lên vết thương khiến hắn nghiến răng vì xót. Cô đáp rằng, nếu cô muốn hắn chết, cô đã không đứng đây để vấy bẩn đôi găng tay trắng của mình bằng thứ máu đen tối này.

Sự bướng bỉnh và lạnh lùng của cô trong khoảnh khắc đó lại một lần nữa mê hoặc Friedrich. Hắn buông tay, để cô tiếp tục công việc. Khi Elena quấn lớp băng trắng cuối cùng quanh lồng ngực vạm vỡ của hắn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của một con thú đang bị thương.

Friedrich đột ngột kéo cô ngã vào lòng mình, bỏ qua vết thương vừa mới được băng bó. Hắn vùi mặt vào cổ cô, hít lấy mùi hoa hồng khô như một loại thuốc giảm đau duy nhất có tác dụng. Hắn thì thầm rằng cô là một liều thuốc độc, nhưng hắn thà chết vì chất độc ấy còn hơn sống mà thiếu nó. Sự ám ảnh của hắn đã tiến thêm một bước: từ chiếm hữu thể xác sang sự lệ thuộc vào tinh thần mà chính hắn cũng không nhận ra.

Elena đứng yên trong vòng tay hắn, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi Berlin vẫn đang âm ỉ cháy. Cô đã cứu mạng kẻ thù, nhưng mỗi vòng băng cô quấn quanh người hắn, chính là một vòng dây thừng cô đang thắt chặt quanh cổ hắn cho ngày phán xét cuối cùng.