Berlin vào đêm diễn ra buổi dạ tiệc tại Nhà hát Opera Quốc gia mang một vẻ lộng lẫy đến nghẹt thở. Friedrich muốn cả thế giới thấy rằng Elena giờ đây là món đồ trang sức quý giá nhất trên ngực áo của hắn. Cô khoác lên mình bộ váy bằng lụa dâu tằm đỏ thẫm, xẻ sâu ở lưng, để lộ làn da trắng nõn nà như sứ men quý, tương phản hoàn toàn với bộ quân phục đen tuyền và huân chương lạnh lẽo của hắn.
Elena biết rằng đúng chín giờ tối, quân cách mạng sẽ tổ chức một cuộc đột kích vào kho chứa quân nhu nằm cách nhà hát chỉ ba con phố. Nhiệm vụ của cô là giữ chân "con quái vật" này trong khán phòng, không để hắn nhận được bất kỳ tin báo nào từ lính liên lạc cho đến khi mọi việc hoàn tất.
Khi vở kịch trên sân khấu bắt đầu đến hồi cao trào với tiếng nhạc giao hưởng dồn dập, Elena khẽ nghiêng người về phía Friedrich trong hộp ghế vip dành riêng cho quý tộc. Cô không còn giữ vẻ lạnh lùng như mọi khi, mà chủ động đan những ngón tay mình vào bàn tay đeo găng của hắn. Một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để khiến Friedrich – kẻ luôn khao khát sự lệ thuộc của cô – phải khựng lại.
Cô thì thầm vào tai hắn rằng không gian ở đây quá ngột ngạt và cô cảm thấy chóng mặt. Elena dùng đôi mắt mơ màng, hơi nước phủ mờ nhìn hắn, một vẻ đẹp yếu đuối và mong manh mà Friedrich chưa từng thấy ở cô. Hắn nhìn cô, rồi nhìn ra phía cửa nơi sĩ quan tùy tùng đang đứng chờ. Đúng lúc đó, một sĩ quan liên lạc bước vội vào định báo cáo điều gì đó, nhưng Friedrich đã giơ tay ngăn lại. Hắn không muốn bất cứ ai cắt ngang khoảnh khắc Elena chủ động tựa đầu vào vai mình.
Friedrich kéo cô vào sâu trong bóng tối của hộp ghế, nơi ánh đèn sân khấu không rọi tới. Hắn nâng cằm cô lên, hơi thở nồng mùi rượu vang mạnh. Elena không né tránh, cô chủ động đặt nụ hôn lên môi hắn – một nụ hôn nồng cháy nhưng chứa đầy nọc độc của sự lừa dối. Đôi tay cô lướt nhẹ trên cổ áo quân phục của hắn, khéo léo cài lại chiếc móc sắt như một hành động chăm sóc, nhưng thực chất là để che đi tiếng nổ trầm đục từ phía xa đang bị tiếng trống của dàn nhạc giao hưởng khỏa lấp.
Bên ngoài, lửa bắt đầu bốc cháy tại kho quân nhu, tiếng súng nổ vang trời nhưng trong khán phòng này, Friedrich đang bị nhấn chìm trong mùi hương hoa hồng khô nồng nàn tỏa ra từ làn da nóng hổi của Elena. Hắn bị mê hoặc bởi sự "ngoan ngoãn" bất ngờ này đến mức quên mất bản năng cảnh giác của một vị tướng. Hắn siết chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô, tận hưởng chiến thắng mà hắn ngỡ là đã khuất phục được linh hồn cô.
Mười lăm phút trôi qua, khi tiếng nhạc sân khấu kết thúc cũng là lúc sĩ quan tùy tùng không thể đợi thêm, xông vào báo cáo về cuộc tấn công. Friedrich giật mình đẩy Elena ra, ánh mắt hắn vụt sáng vẻ hung bạo khi nhận ra khói đen đã bắt đầu lan vào thành phố. Hắn nhìn Elena, người lúc này đang ngồi trên ghế với bộ váy hơi xộc xệch và ánh mắt ngây thơ như không biết chuyện gì đang xảy ra.
Friedrich không nói một lời, hắn đứng dậy, siết chặt nắm đấm đến mức găng tay da kêu lên kèn kẹt. Hắn nghi ngờ, hắn chắc chắn có điều gì đó không ổn, nhưng nụ hôn còn vương vị ngọt trên môi và vẻ mặt yếu đuối của Elena lại khiến lý trí hắn mâu thuẫn. Hắn ra lệnh cho cấp dưới ứng cứu, rồi quay lại nhìn cô một lần cuối trước khi rời đi, nói rằng nếu hắn tìm thấy dấu vết của cô trong đống tro tàn ngoài kia, hắn sẽ khiến cô cầu xin được chết.
Elena ngồi lại trong hộp ghế tối, nụ cười dịu dàng tắt lịm, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo của một kẻ vừa thực hiện xong một vụ ám sát tâm lý. Cô biết mình đã thắng trận này, nhưng Friedrich sẽ trở lại, và lần tới, hắn sẽ không còn dễ dàng bị mê hoặc bởi nhan sắc của cô nữa.