Sương mù buổi sớm bao phủ cánh đồng tập trận vùng ngoại ô Berlin như một tấm vải liệm khổng lồ. Friedrich đưa Elena đến đây trên một chiếc xe chỉ huy mui trần, giữa tiếng gầm rú của những động cơ bọc thép và nhịp chân đều đặn của hàng ngàn binh sĩ Đế chế. Friedrich hôm nay diện bộ quân phục đại lễ màu đen tuyền, cầu vai vàng rực sáng dưới ánh mặt trời nhợt nhạt, trông hắn quyền uy và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
Hắn dẫn cô lên một đài quan sát cao ngất, nơi có thể thu trọn vào tầm mắt toàn bộ thung lũng phía dưới. Friedrich không cần ống nhòm, hắn đứng sừng sững, gió thổi tung tà áo choàng, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng nhìn xuống những khối quân cờ sống đang di động theo ý muốn của mình. Hắn bất ngờ vòng tay qua eo Elena từ phía sau, kéo cô sát vào lồng ngực mình, rồi đưa tay chỉ về phía đoàn xe tăng đang khạc lửa về phía những mục tiêu giả định.
Hắn thì thầm vào tai cô rằng, sức mạnh không nằm ở những phím đàn hay những lời nói hoa mỹ, mà nằm ở khả năng hủy diệt tất cả những gì không tuân lệnh. Friedrich cố tình ép Elena phải chứng kiến cảnh những mục tiêu bị nghiền nát dưới xích sắt và những phát súng đại bác làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân họ. Hắn hỏi cô liệu cô có thấy những người lính kia giống như những nốt nhạc không, mỗi người một nhiệm vụ, và hắn chính là người nhạc trưởng quyết định ai sẽ được sống để ngân vang, ai sẽ phải im lặng vĩnh viễn.
Đây không phải là một chuyến tham quan đơn thuần, đó là một lời cảnh báo bằng thép. Friedrich đang ngầm cho Elena thấy rằng, dù cô có thông minh hay xinh đẹp đến đâu, thì trong thế giới của hắn, cô cũng chỉ là một sinh linh bé nhỏ có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào nếu hắn muốn. Sự chiếm hữu của hắn giờ đây không chỉ dừng lại ở căn phòng ngủ hay dinh thự, mà nó mang tầm vóc của một đế chế quân phiệt.
Elena đứng vững trên đài cao, mặc cho tiếng nổ vang rền làm màng nhĩ đau nhức. Cô nhìn vào những vầng khói đen bốc lên từ phía xa, trong đầu nhanh chóng phân tích sơ đồ chiến thuật và sức mạnh hỏa lực mà Friedrich đang phô trương. Cô hiểu rằng hắn đang cố dùng nỗi sợ hãi để bẻ gãy ý chí của cô, để khiến cô hiểu rằng việc phản kháng lại hắn là điều không tưởng.
Cô quay sang nhìn hắn, mái tóc bị gió đánh rối tung xòa trên gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại rực sáng một cách lạ lùng. Elena khẽ đáp rằng sức mạnh thực sự không phải là tiêu diệt được bao nhiêu kẻ thù, mà là khiến kẻ thù phải quỳ xuống xin được phục tùng mình một cách tự nguyện. Cô nói rằng đại bác có thể phá hủy một thành trì, nhưng không bao giờ có thể chiếm lĩnh được một linh hồn đã quyết định khép kín.
Friedrich khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Hắn siết chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự hủy diệt đang diễn ra phía dưới. Hắn tuyên bố rằng hắn sẽ chiếm lĩnh cả hai, cả thể xác và linh hồn cô, và nếu linh hồn cô là một thành trì khép kín, hắn sẽ san bằng nó cho đến khi chỉ còn lại đống đổ nát thơm mùi hoa hồng khô.
Khi cuộc tập trận kết thúc, Friedrich đưa Elena trở về trong sự im lặng đáng sợ. Hắn hài lòng vì đã gieo rắc được sự đe dọa, nhưng hắn không biết rằng, chính buổi tập trận này đã giúp Elena xác nhận được vị trí của kho vũ khí chiến lược mà quân cách mạng đang tìm kiếm. Trong trò chơi cân não này, mỗi khi Friedrich tin rằng mình đã dồn được cô vào đường cùng, chính là lúc Elena tìm thấy một lối thoát mới đầy hiểm hóc.