Cơ hội mà Elena chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến vào một buổi chiều khi Friedrich phải tiếp đón phái đoàn quân sự từ Phổ. Tận dụng lúc dinh thự náo loạn bởi những thủ tục đón tiếp, Elena lẻn vào phòng làm việc của hắn. Cô biết rằng đằng sau bức tranh chân dung tổ tiên dòng họ von Klaus là một chiếc két sắt âm tường, nơi cất giữ những mật mã tác chiến của quân đội Đế chế.
Đôi tai cô nhạy bén lắng nghe từng tiếng động nhỏ ngoài hành lang trong khi những ngón tay thon dài khéo léo xoay núm khóa đồng. Sau ba tiếng "cạch" khô khốc, cánh cửa sắt mở ra. Giữa những tập hồ sơ dày cộm, Elena tìm thấy một mảnh giấy da nhỏ ghi lại dãy số điều động pháo binh tại vùng biên giới phía Đông. Tim cô đập thình thình như trống trận, cô nhanh chóng ghi nhớ dãy số rồi nhét mảnh giấy trở lại vị trí cũ.
Vừa đóng sập cánh cửa két sắt và hạ bức tranh xuống, tiếng ủng da nặng nề đã vang lên ngay sát cửa phòng. Elena không còn đường lui. Nếu hắn thấy cô đứng cạnh bức tranh này, mọi thứ sẽ chấm dứt. Trong một khoảnh khắc quyết định, cô giật tung chiếc cúc áo trên cùng của váy, hất tung mái tóc đang búi gọn và hất đổ lọ mực trên bàn làm việc, khiến mực đen loang lổ ra tấm thảm đắt tiền.
Cánh cửa bật mở. Friedrich bước vào với gương mặt đằng sát khí. Hắn khựng lại khi thấy cảnh tượng trước mắt: Elena đang quỳ dưới sàn nhà, tà váy lụa xanh rêu vương đầy mực, đôi mắt cô ngấn nước nhìn hắn với vẻ hoảng loạn tột độ. Hai tay cô ôm lấy ngực, cố che đi vùng cổ áo đã bị bung ra, tư thế vừa tội nghiệp vừa mang một sức gợi cảm chết người.
Friedrich tiến lại gần, đôi mắt xanh thẳm quét qua căn phòng rồi dừng lại trên người cô. Hắn gằn giọng hỏi cô đang làm gì ở đây. Elena nghẹn ngào đáp rằng cô muốn tìm một bản nhạc mà hắn đã nhắc tới hôm qua để tạo bất ngờ cho hắn, nhưng vì bất cẩn nên đã làm đổ lọ mực. Cô nói rằng cô sợ hắn sẽ nổi giận vì tấm thảm bị bẩn nên đã cố tự mình lau dọn.
Sự nghi ngờ trong mắt Friedrich vẫn không biến mất hoàn toàn. Hắn cúi xuống, một tay nắm lấy tóc cô kéo ngược ra sau, buộc cô phải ngước nhìn hắn trong tư thế quỳ mọp dưới chân hắn. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể thấy sự rung rinh của hàng mi dài và hơi thở dồn dập của cô. Hắn dùng bàn tay còn lại lướt qua vùng da cổ trắng ngần đang để lộ ra sau lớp áo bung cúc, hơi thở hắn trở nên nặng nề.
Hắn hỏi cô rằng liệu cô đang tìm bản nhạc hay đang tìm cái chết cho mình. Friedrich bóp mạnh lấy cằm Elena, nhìn sâu vào đôi mắt cô như muốn xuyên thấu mọi lời nói dối. Nhưng Elena không tránh né, cô để cho những giọt nước mắt trào ra, rơi xuống bàn tay đeo găng của hắn. Sự bình tĩnh trong sự hoảng loạn của cô là một màn trình diễn hoàn hảo.
Friedrich im lặng một hồi lâu, rồi bất ngờ hắn bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ. Hắn không quan tâm đến mực đen dính vào quân phục, hắn ép sát cơ thể mình vào giữa hai chân cô, khiến Elena cảm nhận được sự cứng rắn của vũ khí và sự chiếm hữu điên cuồng của một con thú dữ. Hắn thì thầm rằng nếu đây là một lời nói dối, hắn sẽ khiến cô phải hối hận vì đã sinh ra trên đời, nhưng tối nay, hắn chọn cách tin vào mùi hoa hồng đang run rẩy này.
Hắn bắt cô phải xin lỗi vì sự vụng về bằng một cách nhục nhã nhất, buộc cô phải phục vụ hắn ngay tại nơi chứa đựng những bí mật quốc gia mà cô vừa đánh cắp. Elena nghiến răng chịu đựng, đôi tay cô siết chặt lấy cạnh bàn gỗ sồi, đôi mắt nhìn về phía bức tranh chân dung. Cô đã lấy được mật mã, nhưng cái giá phải trả là sự vấy bẩn cuối cùng của lòng tự trọng.
Khi Friedrich vùi đầu vào ngực cô, Elena lạnh lùng mỉm cười trong bóng tối. Cô đã lọt qua mắt thần của tử thần, và từ khoảnh khắc này, cô biết mình đã nắm được sợi dây xích để dắt con chó điên này đi theo hướng mình muốn.