Sau đêm thanh trừng tại biệt thự rừng Gründewald, Friedrich dường như đã lột bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ xã giao cuối cùng trước mặt Elena. Trở về dinh thự von Klaus khi đồng hồ đã điểm gần sáng, hắn không cho phép cô trở về phòng riêng mà trực tiếp kéo cô vào phòng làm việc của mình – nơi chỉ có mùi giấy da cũ, mùi sáp nến và mùi lạnh lẽo của quyền lực.
Friedrich ngồi xuống chiếc ghế bành lớn, ánh lửa từ lò sưởi hắt lên gương mặt hắn những mảng sáng tối chập chờn, khiến hắn trông giống như một vị thần chiến tranh vừa bước ra từ đống tro tàn. Hắn ra lệnh cho Elena đứng trước mặt mình. Dưới ánh sáng ấy, tà váy xanh rêu của cô vấy bẩn những vệt máu khô sẫm màu, đôi mắt cô mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẹn nguyên vẻ kiêu hãnh không chịu khuất phục.
Friedrich đột ngột vươn tay, kéo mạnh Elena vào lòng mình. Sự va chạm bất ngờ khiến cô mất đà, đôi bàn tay mảnh khảnh phải bám vào đôi vai vững chãi của hắn để giữ thăng bằng. Friedrich không hề thô bạo như những lần trước, hắn ôm lấy eo cô bằng một vòng tay siết chặt, gần như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Hắn vùi mặt vào hõm cổ Elena, nơi mạch máu đang đập liên hồi vì căng thẳng.
Hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi và đầy tận hưởng. Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và sự mệt mỏi sau cuộc chém giết, rằng suốt bao nhiêu năm qua, hắn đã quen sống giữa mùi sắt nồng nặc của máu, mùi thuốc súng khét lẹt và mùi của những thi thể đang phân hủy. Những thứ đó là định mệnh của hắn, là vương quốc của hắn. Nhưng kể từ khi cô xuất hiện, mùi hoa hồng khô của cô đã bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí hắn như một loại độc dược không có thuốc giải.
Friedrich ngước lên nhìn cô, đôi mắt xanh thẳm vốn dĩ lạnh lùng giờ đây rực cháy một ngọn lửa chiếm hữu điên cuồng. Hắn tuyên bố rằng mùi của cô thơm hơn bất kỳ loại chiến thắng nào, thơm hơn cả mùi máu của những kẻ thù mà hắn vừa hạ gục. Hắn bắt đầu dùng những đầu ngón tay thô ráp lướt nhẹ dọc theo sống lưng Elena, một sự đụng chạm khiến cô rùng mình sởn gai ốc.
Ánh mắt hắn không còn đơn thuần là sự nghi ngờ của một kẻ thực thi pháp luật đối với một điệp viên, mà là sự khao khát trần trụi của một gã đàn ông đối với người phụ nữ mà hắn muốn bẻ gãy linh hồn. Friedrich bắt đầu bị ám ảnh bởi từng hơi thở, từng chuyển động nhỏ của cơ thể cô. Hắn muốn biết liệu dưới lớp da thịt thơm ngát này, trái tim cô có đang đập vì hắn, hay nó cũng lạnh lẽo như những bí mật cô đang nắm giữ.
Elena cảm nhận được sự nguy hiểm đang leo thang. Cô hiểu rằng khi một con quái vật như Friedrich bắt đầu nảy sinh dục vọng, nó sẽ không dừng lại cho đến khi nuốt chửng hoàn toàn con mồi. Cô không đẩy hắn ra, ngược lại, cô khẽ nghiêng đầu, để lộ rõ hơn vùng cổ trắng ngần trước mắt hắn. Cô mỉm cười cay đắng, nói rằng nếu anh đã chán mùi máu, thì hãy cẩn thận, vì mùi hoa khô đôi khi cũng có thể khiến người ta ngạt thở mà chết.
Friedrich không trả lời bằng lời nói. Hắn siết chặt lấy gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn mang đầy sự cưỡng ép và nếm trải. Đó không phải là một nụ hôn của tình yêu, mà là một sự đánh dấu lãnh thổ. Trong khoảnh khắc đó, Friedrich von Klaus đã chính thức biến sự nghi ngờ thành một cơn ám ảnh bệnh hoạn. Hắn không chỉ muốn giam giữ cô trong dinh thự này, hắn muốn giam giữ cô trong chính ham muốn đen tối của mình.
Đêm đó, Elena nhận ra rằng vị thế của mình đã thay đổi. Cô không còn là một quân bài ẩn mình nữa, cô đã trở thành vật tế thần trong một trò chơi mà ranh giới giữa hận thù và dục vọng đã hoàn toàn bị xóa nhòa.