MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Ở BerlinChương 8

Bản Giao Hưởng Đen Ở Berlin

Chương 8

706 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm sau, Friedrich đưa Elena đến một căn biệt thự biệt lập nằm sâu trong khu rừng Gründewald. Nơi đây không có sự sang trọng của dinh thự von Klaus, mà chỉ có không gian tối tăm với mùi ẩm mốc của những căn phòng bỏ hoang lâu ngày. Giữa đại sảnh vắng lặng, một chiếc dương cầm Steinway cổ kính đứng cô độc dưới ánh sáng le lói của những ngọn nến.

Friedrich cởi bỏ chiếc áo choàng quân đội, để lộ sơ mi trắng tinh khôi nhưng cổ tay áo đã được xắn cao một cách gọn gàng. Hắn đẩy Elena ngồi xuống ghế đàn, bàn tay hắn lạnh ngắt vuốt ve đôi vai cô. Hắn ra lệnh cho cô chơi bản "Moonlight Sonata" của Beethoven, nhưng với một yêu cầu quái gản: tuyệt đối không được dừng lại, bất kể cô nghe thấy điều gì phát ra từ căn phòng phía sau bức tường gỗ kia.

Elena bắt đầu đặt những ngón tay lên phím đàn. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên trầm buồn, chậm rãi, lan tỏa vào không gian u uất. Ngay khi giai điệu trở nên sâu lắng nhất, từ căn phòng bên cạnh, một tiếng đổ vỡ chói tai vang lên, theo sau đó là tiếng kéo lê những vật nặng trên sàn gỗ.

Friedrich không ở lại bên cô. Hắn bước vào căn phòng đó, để lại cánh cửa khép hờ. Elena vừa đánh đàn, vừa cảm nhận được sự hiện diện của quỷ dữ ngay sát vách. Tiếng nhạc thanh khiết của cô bắt đầu hòa quyện với những âm thanh hãi hùng: tiếng roi da xé rách không khí, tiếng va chạm khát máu của kim loại và những lời thẩm vấn nghẹn ngào trong máu.

Mỗi khi cô định lỡ nhịp vì kinh hoàng, tiếng nói của Friedrich lại vang lên từ phía sau cánh cửa, trầm thấp nhưng đầy uy lực, nhắc nhở cô phải giữ đúng nhịp điệu. Hắn muốn cô trở thành nhạc công cho buổi hành hình của mình. Hắn muốn dùng vẻ đẹp của âm nhạc để tô điểm cho sự tàn bạo, biến cô thành một kẻ đồng khỏa không thể chối từ.

Đôi bàn tay Elena run rẩy, nhưng cô ép mình phải chơi nhanh hơn, mạnh hơn để tiếng đàn có thể át đi tiếng khóc than của đồng đội. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng cô. Cô hiểu rằng đây không chỉ là một sự hành hạ đối với những kẻ phản bội bên trong, mà còn là đòn tra tấn tâm lý dành cho cô. Friedrich đang thử thách giới hạn của cô, hắn muốn biết liệu cô sẽ suy sụp hay sẽ hòa tan vào bóng tối cùng hắn.

Khoảng một giờ sau, tiếng động phía sau ngừng hẳn. Friedrich bước ra, phong thái vẫn điềm tĩnh và lịch lãm như một quý tộc vừa bước ra từ buổi hòa nhạc. Tuy nhiên, trên chiếc sơ mi trắng của hắn đã vương những vệt đỏ li ti, rực rỡ như những đóa hoa trà nở rộ trong đêm. Hắn đi đến sau lưng Elena, khi cô vẫn đang chơi những nốt cuối cùng của chương thứ ba đầy bão tố.

Hắn không lau vết máu trên tay mình mà trực tiếp đặt chúng lên đôi tay đang run rẩy của cô trên phím đàn. Friedrich thì thầm rằng hôm nay cô đã chơi rất tốt, sự kết hợp giữa âm nhạc và sự đau đớn là thứ nghệ thuật tuyệt vời nhất mà hắn từng được thưởng thức. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ vào gáy cô, nơi mùi hoa hồng khô dường như đang bị lấn át bởi mùi sắt nồng nặc từ người hắn.

Elena ngồi chết lặng, đôi mắt nhìn vào những phím đàn trắng đã bị vấy bẩn bởi dấu tay máu của Friedrich. Cô nhận ra rằng con quái vật này không chỉ muốn sở hữu thể xác cô, hắn muốn biến linh hồn cô thành một tấm gương phản chiếu chính sự tàn độc của hắn. Trong khoảnh khắc đó, cô thề rằng bản giao hưởng cuối cùng cô chơi cho hắn nghe, sẽ là bản nhạc tiễn đưa hắn xuống địa ngục.