Đêm hôm đó, Berlin chìm trong một trận bão tuyết mù mịt, nhưng cái lạnh bên ngoài chẳng thấm thía gì so với sự băng giá đang bao trùm lấy tâm hồn Elena. Cô ngồi bất động trong bóng tối của căn phòng phía Tây, đôi bàn tay vẫn còn vương chút cảm giác tê dại. Vết máu của Karl trên gò má cô đã được Friedrich lau đi, nhưng cảm giác nóng hổi và tanh nồng ấy như đã thấm qua da thịt, đâm sâu vào tận tủy xương.
Elena nhắm mắt lại, và ngay lập tức, tiếng thét xé lòng của Karl trong "phòng tối" lại vang vọng bên tai. Cô nhớ về những ngày hè ở vùng ngoại ô, nơi cô và Karl cùng nhau đọc những bản tuyên ngôn về tự do, về một nước Đức không còn sự áp bức của quân phiệt. Giờ đây, anh đang nằm đó, tan nát và đau đớn, còn cô lại đang ngồi đây, trong dinh thự của kẻ đã gây ra điều đó, đóng vai một con búp bê xinh đẹp để mua vui cho hắn.
Sự giằng xé như một lưỡi dao hai lưỡi cứa vào trái tim Elena. Một nửa trong cô muốn lao xuống tầng hầm, dùng mọi giá để giải thoát cho đồng đội hoặc ít nhất là kết thúc nỗi đau của anh. Nhưng nửa kia – lý trí lạnh lùng của một điệp viên – lại gào thét rằng cô không được phép lộ diện. Nếu cô cử động, tất cả những hy sinh của tổ chức, những thông tin cô đã thu thập được và mạng sống của hàng trăm đồng chí khác sẽ tan thành mây khói.
Cô đứng dậy, đi đến chiếc gương lớn ở góc phòng. Trong ánh sáng mờ ảo phản chiếu từ tuyết bên ngoài cửa sổ, Elena thấy một khuôn mặt lạ lẫm. Đôi mắt cô không còn sự trong sáng của một nghệ sĩ, mà thay vào đó là một hố sâu thăm thẳm của sự căm hận và tội lỗi. Cô tự hỏi, liệu sau khi cuộc chiến này kết thúc, cô có thể gột rửa được sự vấy bẩn này không? Hay cô đã thực sự trở thành một phần của thế giới tàn độc này?
Bỗng nhiên, tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang. Friedrich. Hắn không gõ cửa mà đẩy vào, mang theo mùi thuốc lá và hơi lạnh của đêm tối. Hắn không thắp đèn, chỉ đứng đó quan sát bóng lưng của cô trong gương. Friedrich tiến lại gần, đặt đôi bàn tay to lớn lên vai cô, cảm nhận sự run rẩy nhẹ mà Elena không kịp giấu diếm.
Hắn hỏi cô rằng liệu có phải tiếng thét của kẻ kia đã làm hỏng giấc ngủ của cô không. Friedrich không chờ cô trả lời, hắn vùi mặt vào tóc cô, hít hà mùi hoa hồng khô với một vẻ tận hưởng bệnh hoạn. Hắn nói rằng hắn rất hài lòng với sự im lặng của cô ở dưới hầm. Hắn thú nhận rằng, nếu lúc đó cô chỉ cần rơi một giọt nước mắt hay thốt ra một lời cầu xin cho tên tù binh kia, hắn đã tự tay bóp chết cô ngay lập tức. Friedrich yêu sự lạnh lùng này, hắn thấy cô giống hắn – một kẻ đứng trên nỗi đau của người khác để giữ vững vị thế của mình.
Elena cắn chặt môi đến bật máu để không thét vào mặt hắn rằng cô ghê tởm hắn đến mức nào. Cô xoay người lại, ép mình dựa vào lồng ngực cứng như thép của Friedrich, vòng tay qua cổ hắn trong một cử chỉ thân mật giả tạo. Cô thì thầm rằng, âm nhạc hay sự hành hình đều có một điểm chung, đó là chúng đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và không có chỗ cho lòng thương hại.
Friedrich cười thấp trong cổ họng, vòng tay siết chặt lấy eo cô như muốn bẻ gãy nó. Trong khoảnh khắc đó, Elena thề với linh hồn của Karl và với chính bản thân mình: Cô sẽ khiến Friedrich von Klaus phải trả giá. Cô sẽ khiến hắn yêu cô đến mức cuồng dại, để rồi khi hắn tự nguyện trao trái tim mình cho cô, cô sẽ bóp nát nó trước mặt hắn, tàn bẫn và lạnh lùng như cách hắn đã làm với đồng đội cô.
Cuộc chiến tâm lý đã bước sang một giai đoạn mới. Elena không còn là kẻ thâm nhập thụ động nữa, cô đã bắt đầu biết cách dùng chính sự chiếm hữu của Friedrich làm vũ khí để hủy hoại hắn từ bên trong.