Ánh bình minh của ngày thứ bảy tại dinh thự von Klaus không mang theo hơi ấm. Friedrich xuất hiện trước cửa phòng Elena khi sương mù còn phủ kín những khu vườn khô héo. Hắn không nói một lời, chỉ ra hiệu cho cô đi theo. Lần này, họ không đi lên những tầng lầu rực rỡ ánh đèn pha lê, mà đi sâu xuống tầng hầm của dinh thự, nơi những bức tường đá bắt đầu rịn ra hơi ẩm lạnh lẽo và mùi vôi vữa cũ kỹ.
Friedrich dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề có khe nhìn hẹp. Hắn lấy ra một chiếc chìa khóa đồng dài, chậm rãi xoay ổ khóa như thể đang mở ra một hộp nhạc yêu thích. Cánh cửa mở ra, hé lộ không gian mà những người hầu trong dinh thự chỉ dám nhắc đến bằng những lời thì thầm đầy khiếp sợ: "Phòng tối".
Bên trong không hề tối như tên gọi của nó. Trái lại, ánh sáng từ những ngọn đèn sợi đốt công suất cao chiếu rọi rực rỡ, phơi bày mọi chi tiết trần trụi và tàn khốc nhất. Giữa phòng, một người đàn ông trẻ tuổi bị trói chặt vào chiếc ghế kim loại, đầu gục xuống ngực. Trên chiếc bàn dài cạnh đó, những dụng cụ tra tấn được sắp xếp ngay ngắn, sạch sẽ và bóng loáng đến mức có thể soi gương được – một minh chứng cho sự cuồng sạch sẽ bệnh hoạn của Friedrich.
Friedrich cởi bỏ chiếc găng tay da, vắt chúng lên giá một cách tỉ mỉ rồi tiến lại gần tù binh. Hắn xoay mặt Elena về phía người đàn ông kia, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của anh ta. Hắn giới thiệu bằng giọng điệu nhẹ nhàng như đang giới thiệu một tác phẩm nghệ thuật, rằng đây là một liên lạc viên của quân cách mạng, kẻ đã cố gắng vận chuyển thuốc nổ vào Berlin.
Friedrich cầm lấy một cây kìm thép nhỏ, bàn tay hắn ổn định một cách đáng sợ. Hắn bắt đầu cuộc thẩm vấn bằng những động tác điêu luyện nhưng vô cùng tàn nhẫn. Tiếng thét xé lòng của người tù binh vang dội trong không gian kín, dội ngược vào vách đá, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Friedrich không hề biến sắc, trái lại, hắn còn quay sang nhìn Elena để quan sát phản ứng của cô. Hắn muốn thấy sự ghê tởm, sự run rẩy, hay tốt hơn hết là sự đổ vỡ trong đôi mắt xanh của cô.
Elena cảm nhận được dịch vị đắng ngắt trào lên cổ họng. Người đàn ông đang đau đớn kia là Karl, một người bạn từ thuở nhỏ của cô ở tổ chức. Cô siết chặt nắm tay dưới tà váy đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, dùng nỗi đau thể xác để áp chế cơn xúc động đang chực chờ bùng nổ. Cô đứng đó, bất động như một bức tượng, mùi hoa hồng khô trên người cô hòa quyện với mùi sắt của máu vừa tuôn ra.
Friedrich dường như hơi bất ngờ trước sự cứng cỏi của cô. Hắn buông cây kìm xuống, tiến lại gần Elena, dùng bàn tay vừa dính máu quẹt nhẹ một đường lên gò má trắng sứ của cô. Hắn thì thầm rằng hắn tự hỏi cô đang nghĩ gì, liệu cô đang thương xót cho kẻ tội nghiệp này, hay cô đang lo sợ cho chính tương lai của mình. Friedrich nói rằng đây chính là kết cục của những kẻ muốn thay đổi thế giới bằng sự ngây thơ.
Elena ngước mắt lên, nhìn thẳng vào con quái vật đang mỉm cười trước mặt mình. Cô nói bằng giọng khàn đục nhưng vững chãi rằng, nếu anh muốn dùng sự chết chóc để khuất phục tôi, thì anh đã lầm, vì một người đã quen với mùi hoa khô thì không bao giờ sợ hãi sự tàn úa. Friedrich im lặng trong giây lát, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn không đạt được khoảnh khắc thấy cô gục ngã như hắn mong đợi, nhưng sự phản kháng thầm lặng của cô lại thổi bùng lên trong hắn một loại ham muốn chinh phục khủng khiếp hơn bao giờ hết.
Khi họ rời khỏi phòng tối, Friedrich ra lệnh cho lính canh tiếp tục, còn hắn thì dẫn Elena trở lại mặt đất. Bước đi dưới ánh nắng nhạt màu, Elena hiểu rằng từ khoảnh khắc này, cô không chỉ chiến đấu vì lý tưởng, mà còn chiến đấu để không bị nhấn chìm bởi bóng tối của người đàn ông đang đi bên cạnh mình. Máu của Karl trên má cô vẫn còn nóng hổi, nó giống như một lời thề độc mà cô vừa ký kết với quỷ dữ.