MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Ở BerlinChương 5

Bản Giao Hưởng Đen Ở Berlin

Chương 5

829 từ · ~5 phút đọc

Đêm ở Berlin xuống thấp dưới độ âm, cái lạnh luồn qua những khe cửa đá của dinh thự von Klaus, mang theo hơi thở của tuyết và sự chết chóc từ những cuộc thanh trừng bí mật trong thành phố. Elena rời khỏi giường khi đồng hồ vừa điểm hai giờ sáng. Cô khoác lên mình chiếc áo choàng bằng nhung đen, đôi chân trần bước nhẹ trên thảm lông để không gây ra bất cứ tiếng động nào.

Mục tiêu của cô là thư viện riêng của Friedrich, nơi chứa đựng những bản đồ quân sự và hồ sơ của các sĩ quan dưới quyền. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu cầm tay nhỏ xíu, Elena bắt đầu rà soát các kệ sách gỗ sồi cao ngất ngưỡng. Cô tìm kiếm một ký hiệu đặc biệt của phe Cách mạng, một mật mã được giấu trong những gáy sách bọc da cũ kỹ.

Đúng lúc cô vừa chạm tay vào một tập tài liệu có dấu niêm phong của Bộ Tổng tham mưu, một luồng khí lạnh đột ngột ập tới từ phía sau. Ánh sáng đèn dầu bị một bàn tay to lớn thổi tắt trong tích tắc. Bóng tối bao trùm lấy không gian, và Elena cảm nhận được họng súng sắt lạnh lẽo ấn vào gáy mình.

Friedrich không thắp đèn. Trong bóng tối, giọng nói của hắn nghe càng trầm thấp và nguy hiểm hơn bình thường. Hắn hỏi cô rằng liệu những phím đàn dương cầm đã không còn đủ sức thỏa mãn trí tò mò của cô nữa hay sao, hay vì mùi hoa hồng khô của cô cần được tưới tắm bằng những bí mật quốc gia.

Elena đứng im bất động, cô không quay đầu lại, hơi thở vẫn giữ được nhịp điệu đều đặn đến đáng kinh ngạc. Cô nhẹ nhàng đáp rằng đêm nay quá lạnh và cô chỉ muốn tìm một cuốn sách triết học để xoa dịu cơn mất ngủ. Cô có thể cảm nhận được sự nghi ngờ của Friedrich tỏa ra như một cơn bão. Hắn dùng bàn tay không cầm súng xoay người cô lại, ép cô vào kệ sách khiến những cuốn sách nặng nề rơi xuống sàn tạo ra những tiếng động trầm đục.

Friedrich đánh diêm. Ánh sáng bùng lên ngắn ngủi phản chiếu trong đôi mắt hắn sự tàn nhẫn và khao khát. Hắn soi mói từng kẽ hở trên gương mặt Elena, tìm kiếm một cái chớp mắt, một sự run rẩy hay một giọt mồ hôi. Hắn nói rằng hắn đã kiểm tra hồ sơ của cô, mọi thứ đều quá hoàn hảo, đến mức giả tạo. Hắn biết cô không đơn thuần là một nghệ sĩ dương cầm lạc lối.

Elena nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm của hắn dưới ánh lửa bập bùng. Cô khẽ mỉm cười, đưa tay lên chạm vào găng tay da của hắn, ngay chỗ hắn đang siết chặt lấy cổ áo cô. Cô thách thức hắn rằng nếu anh nghi ngờ, tại sao không kết liễu tôi ngay tại đây như cách anh đã làm với kẻ phản bội ở nhà kho. Cô nói rằng sự nghi ngờ của hắn chính là bằng chứng cho thấy hắn đang sợ hãi việc phải thừa nhận rằng cô là điều duy nhất khiến hắn cảm thấy mình còn đang sống.

Friedrich khựng lại. Sự bình tĩnh đến điên rồ của Elena trước cái chết rõ ràng là thứ mà hắn chưa từng gặp ở bất kỳ điệp viên nào. Những kẻ khác sẽ van xin, sẽ lừa lọc hoặc sẽ chiến đấu. Còn cô, cô lại dâng hiến sự nguy hiểm của mình như một món quà. Sự nghi ngờ trong hắn không hề mất đi, nhưng nó bị lấn át bởi một cơn hưng phấn bệnh hoạn khác. Hắn muốn biết thứ gì đã tôi luyện nên một tinh thần thép như vậy bên dưới lớp da thịt thơm mùi hoa hồng kia.

Hắn hạ súng xuống, thổi tắt que diêm vừa cháy đến tận cùng. Trong bóng tối lần nữa, hắn ghé sát môi vào tai cô, thì thầm rằng hắn sẽ để cô chơi trò chơi này thêm một thời gian nữa. Friedrich cảnh báo cô rằng nếu hắn tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào liên kết cô với "Cành Nguyệt Quế", hắn sẽ không giết cô nhanh chóng bằng một viên đạn, mà sẽ bẻ gãy từng ngón tay này trước khi treo cổ cô lên ngay chính giữa Berlin.

Friedrich rời đi, tiếng ủng da xa dần trong hành lang vắng lặng. Elena dựa lưng vào kệ sách, đôi tay cô lúc này mới khẽ run lên vì dư chấn của sự căng thẳng. Cô đã thắng hiệp này, nhưng cô hiểu rằng Friedrich không còn nhìn cô như một người phụ nữ nữa, mà như một bài toán chết người mà hắn nhất định phải giải cho bằng được.