Cuộc sống của Elena tại dinh thự von Klaus bắt đầu bằng những quy tắc ngầm định nghiệt ngã hơn bất kỳ bản điều lệnh quân đội nào. Friedrich không chỉ muốn kiểm soát hành tung của cô, hắn muốn độc chiếm cả sự tồn tại của cô trong không gian này.
Sáng hôm sau, khi Elena đang chuẩn bị cho buổi học tiếp theo của Clara, Friedrich xuất hiện tại hành lang. Hắn vẫn diện bộ quân phục chỉnh tề, nhưng đôi mắt xanh xám ấy lại mang một vẻ u tối kỳ lạ. Hắn đứng chắn trước lối đi, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Elena – đôi tay vừa mới vô tình chạm vào vai một người hầu gái khi cô đỡ lấy khay trà.
Friedrich bước tới, nắm lấy cổ tay Elena bằng một lực đạo khiến cô khẽ nhíu mày vì đau. Hắn lôi cô vào phòng nhạc, đóng sầm cửa lại trước sự kinh hãi của những người làm xung quanh. Hắn rút chiếc khăn tay quen thuộc ra, thô bạo lau lên những ngón tay của cô, như thể muốn tẩy sạch một vết bẩn không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Hắn ghé sát mặt cô, gằn giọng nói rằng đôi tay này được sinh ra chỉ để tạo ra những giai điệu cho hắn nghe và để hắn chạm vào. Friedrich ra lệnh một cách tàn nhẫn rằng từ khoảnh khắc này, Elena không được phép tiếp xúc cơ thể với bất kỳ ai trong dinh thự này, dù là một cái chạm tay tình cờ với Clara hay một cử chỉ xã giao với những sĩ quan dưới quyền hắn. Hắn tuyên bố, nếu hắn thấy bất kỳ kẻ nào chạm vào cô, hắn sẽ không ngần ngại chặt đứt đôi tay của kẻ đó.
Elena nhìn thẳng vào mắt hắn, cảm nhận được sự điên rồ đang cuộn trào dưới lớp vỏ quý tộc thanh lịch kia. Cô hỏi hắn liệu anh ta có đang sợ rằng một cái chạm tay bình thường sẽ làm hỏng "món đồ chơi" mới của mình không. Friedrich không phủ nhận, hắn dùng ngón tay cái miết mạnh lên môi cô, khẳng định rằng cô không phải đồ chơi, cô là một bản nhạc hiếm có mà hắn đã cất công tìm kiếm, và hắn không có thói quen chia sẻ sở thích của mình với bất kỳ ai khác.
Để khẳng định quyền lực của mình, Friedrich ép Elena phải ngồi xuống đàn và chơi một bản nhạc ngay lập tức, trong khi hắn vẫn giữ chặt lấy vai cô. Sự chiếm hữu của hắn tỏa ra nồng nặc, lấn át cả mùi hoa hồng khô quen thuộc trên người Elena. Cô bắt đầu nhấn những phím đàn đầu tiên, tiếng nhạc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, nhưng trong lòng cô lại là một sự tính toán lạnh lùng.
Sự điên cuồng của Friedrich là một lưỡi dao hai lưỡi. Hắn càng muốn giữ cô cho riêng mình, hắn càng dễ rơi vào cái bẫy cảm xúc mà cô đã giăng sẵn. Elena hiểu rằng, để hạ gục một con quái vật như Friedrich, cô phải khiến hắn tin rằng hắn đã hoàn toàn sở hữu được cô, trước khi cô rút sạch linh hồn hắn bằng chính sự chiếm hữu ấy.
Đêm đó, Elena ngồi một mình trong căn phòng phía Tây, nghe tiếng ủng da của Friedrich đi lại đều đặn ở phòng làm việc bên cạnh. Hắn đang canh giữ cô, hay đúng hơn là đang canh giữ "tài sản" quý giá nhất mà hắn vừa chiếm đoạt được. Cuộc chiến này, Friedrich tưởng mình là người ra lệnh, nhưng thực chất, Elena mới là người đang dẫn dắt nhịp điệu.