Sau cuộc thanh trừng đẫm máu tại căn nhà kho, Friedrich không để Elena trở về với cuộc sống bình thường của một nhạc công tự do. Chỉ hai ngày sau, một thư mời chính thức có đóng dấu sáp vương miện của gia tộc von Klaus được gửi đến tận tay cô. Nội dung bức thư không phải là một lời đề nghị, mà là một mệnh lệnh: Elena Hartmann được bổ nhiệm làm gia sư âm nhạc riêng cho tiểu thư Clara von Klaus, em gái út của Đại tướng.
Dinh thự của Friedrich tọa lạc tại vùng ngoại ô giàu có nhất Berlin, một công trình kiến trúc theo phong cách Baroque uy nghiêm với những bức tường đá xám cao sừng sững như một pháo đài. Khi Elena bước qua cánh cửa gỗ sồi nặng nề, cô cảm nhận được một bầu không khí đặc quánh sự kỷ luật và lạnh lẽo. Những người hầu đi lại trong im lặng tuyệt đối, đầu luôn cúi thấp, như thể chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến họ mất mạng dưới tay vị chủ nhân tàn bạo.
Clara là một cô bé mười sáu tuổi với gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt luôn mang vẻ kinh hãi thường trực. Cô bé giống như một con chim non bị nhốt trong lồng kính, sống dưới cái bóng quá lớn của người anh trai quyền lực. Friedrich đón Elena tại sảnh chính. Hắn không còn mặc bộ quân phục xám tro mà khoác một chiếc áo choàng bằng lụa đen mềm mại, trông hắn lúc này bớt đi vẻ hung bạo của một quân nhân nhưng lại tăng thêm phần thâm độc của một kẻ săn mồi đang ở trong lãnh địa của mình.
Hắn dẫn cô lên tầng hai, nơi đặt cây đàn đại dương cầm Blüthner quý hiếm. Friedrich nói rằng em gái hắn có đôi tay của một nghệ sĩ nhưng tâm hồn lại quá yếu đuối, và hắn hy vọng sự "đặc biệt" của Elena có thể rèn giũa cho Clara. Khi hắn nói từ "đặc biệt", ánh mắt hắn lướt qua cổ họng của Elena, dừng lại ở nơi mà vài ngày trước hắn từng đặt nòng súng lạnh lẽo vào.
Buổi học đầu tiên diễn ra dưới sự giám sát trực tiếp của Friedrich. Hắn ngồi trên chiếc ghế bành bọc da ở góc phòng, tay cầm một ly rượu vang đỏ, im lặng quan sát. Tiếng đàn của Clara run rẩy, ngắt quãng như chính nhịp thở của cô bé. Elena nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Clara, đôi tay cô lướt trên phím đàn, tạo ra những giai điệu trầm bổng, dìu dặt. Mùi hoa hồng khô từ người cô bắt đầu lan tỏa trong không gian kín, lấn át cả mùi gỗ mới và mùi rượu vang.
Giữa buổi học, Friedrich bất ngờ đứng dậy, bước lại gần phía sau Elena. Hắn không chạm vào cô, nhưng hơi nóng từ cơ thể hắn phả vào gáy cô khiến Clara sợ hãi đánh rơi một nốt nhạc chát chúa. Friedrich đặt bàn tay lên vai Elena, lực bóp mạnh đến mức cô cảm nhận được những đầu ngón tay của hắn đang lún sâu vào da thịt mình qua lớp vải mỏng. Hắn ghé sát tai cô, nói rằng hắn thích cách cô điều khiển các phím đàn, nhưng hắn tò mò không biết cô sẽ chơi bản nhạc gì nếu chính mạng sống của mình bị đem ra làm cá cược.
Elena không hề dao động, cô ngước mắt nhìn hắn qua hình ảnh phản chiếu trên nắp đàn sáng loáng. Cô đáp rằng âm nhạc chân chính chỉ nảy sinh từ sự tự do, và nếu anh muốn nghe một bản giao hưởng hoàn hảo, anh phải cho nghệ sĩ một lý do để họ muốn sống. Friedrich bật cười, một tiếng cười khan khốc không chút hơi ấm. Hắn tuyên bố rằng từ hôm nay, Elena sẽ ở lại căn phòng phía Tây của dinh thự, ngay cạnh phòng làm việc của hắn, để có thể "tiện cho việc giảng dạy".
Khi cánh cửa phòng dành cho khách khép lại, Elena mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô đã chính thức thâm nhập vào trái tim của kẻ thù. Nhưng nhìn qua cửa sổ hướng về phía phòng làm việc của Friedrich, nơi ánh đèn vẫn sáng rực và bóng của hắn đổ dài trên bức tường, cô hiểu rằng mình không phải là một vị khách, mà là một con mồi đã tự nguyện bước vào hang hổ. Mỗi bước chân cô đi trong dinh thự này từ nay về sau đều sẽ được ghi lại bởi đôi mắt xanh thẳm của kẻ khốn mê mẩn mùi máu ấy.