MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 1: ĐÊM LẠNH Ở GARE DU NORD

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 1: ĐÊM LẠNH Ở GARE DU NORD

2,421 từ · ~13 phút đọc

Hơi nước từ đầu máy khổng lồ phun ra trắng xóa, hòa lẫn vào màn sương mù dày đặc của Paris trong một đêm cuối thế kỷ 19. Những ánh đèn ga vàng vọt, tù mù không đủ sức xuyên qua lớp không khí ẩm ướt và ám mùi than đá. Tại sân ga Gare du Nord, chuyến tàu tốc hành sang trọng nhất bấy giờ đang nằm chờ đợi như một con quái vật bằng thép khổng lồ, sẵn sàng đưa giới thượng lưu băng qua lòng châu Âu.

Julian Blackwood đứng lặng lẽ giữa đám đông hỗn loạn của những phu khuân vác và hành khách. Ông mặc một chiếc áo choàng dạ dài màu xám tro, chiếc mũ phớt che khuất nửa khuôn mặt đầy những góc cạnh cương nghị. Đôi mắt xám của ông không nhìn vào những cột đồng hay những chi tiết chạm trổ cầu kỳ trên toa tàu, mà lướt nhanh qua từng gương mặt đang bước lên hành lang gỗ óc chó. Với một cựu cảnh sát điều tra đã dành nửa đời người trong các đơn vị đặc nhiệm của đế quốc, thói quen quan sát đã trở thành bản năng thứ hai.

Ông lôi chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc ra khỏi túi áo ghi-lê. Kim đồng hồ nhích dần về phía con số mười hai. Chỉ còn vài phút nữa, thế giới cũ sẽ lùi lại sau lưng và một hành trình dài sẽ bắt đầu. Julian không lạ gì những vụ án kinh điển của giới quý tộc, nhưng chuyến đi này, theo một linh tính nghề nghiệp không tên, dường như mang theo một sức nặng khác thường.

Nhân viên kiểm soát vé trong bộ đồng phục xanh thẫm tiến lại gần, cúi đầu cung kính khi nhìn thấy tấm vé hạng nhất của Julian.

“Thưa Ngài Blackwood, toa số 4, phòng số 1. Hành lý của Ngài đã được sắp xếp ổn thỏa.”

Julian gật đầu nhẹ, bước lên bậc thang tàu. Tiếng giày da nện trên sàn gỗ tạo ra những âm thanh khô khốc. Hành lang toa hạng nhất hẹp nhưng toát lên vẻ vương giả với những tấm thảm nhung đỏ và đèn dầu treo tường bằng đồng thau. Mùi gỗ mới, mùi sáp nến và cả mùi thuốc lá đắt tiền hòa quyện tạo nên một bầu không khí ngột ngạt của sự giàu sang.

Khi đi ngang qua phòng số 5, Julian khựng lại một nhịp rất ngắn. Cánh cửa mở hé, để lộ một người đàn ông có vẻ ngoài bệ vệ, gương mặt đỏ gay gắt vì rượu nhưng ánh mắt lại bồn chồn không yên. Đó là Nam tước Von Hardt, một cái tên thường xuyên xuất hiện trên các trang tin tài chính và cả những hồ sơ đen của cảnh sát vì những vụ thâu tóm ngân hàng đầy tranh cãi. Nam tước đang gắt gỏng với người phục vụ về nhiệt độ trong phòng.

“Tôi đã nói là phải ấm hơn. Các người định để tôi chết cóng trước khi đến Vienna sao?”

Julian tiếp tục bước đi, không biểu lộ cảm xúc. Ông bước vào phòng của mình, đóng cửa lại và chốt chặt. Căn phòng nhỏ nhưng tinh tế, với chiếc giường gấp và một bàn làm việc nhỏ. Ông đặt chiếc túi da lên bàn, bên trong là bộ dụng cụ khám nghiệm cá nhân và khẩu súng ngắn đặc chủng đã theo ông từ thời còn ở quân ngũ.

Tiếng còi tàu rít lên một hồi dài, xé tan không gian tĩnh mịch. Một rung động nhẹ chạy dọc sàn tàu khi những bánh xe thép bắt đầu lăn bánh. Julian ngồi xuống chiếc ghế bọc da, rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ tay bìa cứng. Ông bắt đầu ghi lại những quan sát ban đầu của mình bằng những dòng chữ gãy gọn, chuẩn mực.

Mười hai hành khách ở toa số 4. Một bác sĩ quân y về hưu với vết sẹo dài ở cổ tay. Một nữ quý tộc Nga với vẻ mặt lạnh lùng như băng đá. Một cặp vợ chồng thương gia người Anh luôn giữ khoảng cách kỳ lạ với nhau. Và tất nhiên, Nam tước Von Hardt – tâm điểm của sự ồn ào. Trong thế giới của Julian, sự ồn ào thường là cách tốt nhất để che giấu một nỗi sợ hãi tột cùng.

Tiếng gõ cửa vang lên, đều đặn và có chừng mực.

“Mời vào.”

Người phục vụ toa tàu bước vào, tay bưng một khay trà nhỏ. Anh ta trông khoảng ngoài ba mươi, gương mặt hiền lành nhưng đôi mắt lại tránh nhìn thẳng vào Julian.

“Thưa Ngài, tôi là Pierre. Tôi sẽ phụ trách toa tàu này trong suốt hành trình. Nam tước Von Hardt gửi lời nhắn, ông ấy muốn mời tất cả hành khách hạng nhất đến toa nhà hàng dùng bữa tối khai vị sau ba mươi phút nữa.”

Julian cầm lấy tách trà, làn khói mỏng bốc lên che mờ đôi mắt xám.

“Một lời mời tập thể sao, Pierre?”

“Vâng, thưa Ngài. Nam tước nói rằng ông ấy thích sự đông đúc.”

“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh.”

Sau khi Pierre lui ra, Julian đứng dậy tiến về phía cửa sổ. Bên ngoài, những ánh đèn của Paris đang lùi xa, thay thế bằng bóng tối mênh mông của vùng ngoại ô. Tuyết đã bắt đầu rơi nặng hạt, những bông tuyết trắng xóa bám vào mặt kính rồi tan chảy thành những vệt nước dài như những giọt nước mắt.

Trong tư duy của một cảnh sát điều tra, việc một nhân vật tầm cỡ và nhiều kẻ thù như Von Hardt mời những người xa lạ dùng bữa không bao giờ là một cử chỉ hiếu khách đơn thuần. Đó là một sự dàn dựng. Ông ta cần nhân chứng, hoặc ông ta cần sự bảo vệ từ đám đông.

Đúng ba mươi phút sau, Julian khoác lại áo dạ và bước sang toa nhà hàng. Không gian ở đây sáng rực bởi ánh đèn chùm pha lê. Tiếng nhạc cổ điển phát ra từ một chiếc máy hát ở góc phòng, cố gắng khỏa lấp tiếng ầm ầm của động cơ tàu.

Nam tước Von Hardt đang ngồi ở vị trí trung tâm, tay cầm ly rượu vang đỏ. Khi thấy Julian bước vào, ông ta đứng dậy, gương mặt giãn ra một chút.

“Thám tử Blackwood, tôi đã nghe danh Ngài từ lâu. Thật tình cờ khi chúng ta cùng chung một chuyến hành trình.”

Julian bước lại gần, cúi đầu chào xã giao.

“Tôi hiện tại chỉ là một hành khách bình thường, thưa Nam tước.”

Von Hardt cười lớn, nhưng tiếng cười không chạm tới đôi mắt đang đảo liên tục của ông ta.

“Một con hổ dù có nằm ngủ thì vẫn là hổ. Mời Ngài ngồi. Tôi tin rằng sự hiện diện của Ngài sẽ làm cho bữa tối này trở nên an toàn hơn.”

Bữa tối diễn ra trong bầu không khí gượng gạo. Julian quan sát cách mọi người cầm dao nĩa. Bác sĩ Miller ở phòng số 6 cắt thịt bằng những nhát dao dứt khoát, chính xác như đang phẫu thuật. Quý bà Elena ở phòng số 3 hầu như không chạm vào thức ăn, đôi mắt bà ta thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cửa toa tàu với vẻ lo âu.

“Tuyết rơi ngày càng dày,” Bác sĩ Miller phá vỡ sự im lặng. “Nếu cứ thế này, tàu có thể sẽ phải giảm tốc độ khi đi qua đèo.”

“Chúng ta đang ở trên một trong những đầu máy hiện đại nhất,” Von Hardt nói, giọng đầy vẻ tự mãn. “Không gì có thể cản trở hành trình này.”

Julian đặt ly nước xuống, ánh mắt ông dừng lại ở cổ tay của Nam tước. Một vết đỏ nhỏ, trông như dấu vết của một mũi tiêm hoặc một vết côn trùng cắn, hiện rõ dưới ánh đèn. Julian ghi nhận chi tiết đó vào đầu. Ông không tham gia vào những câu chuyện phiếm về chính trị hay kinh tế châu Âu đang diễn ra trên bàn. Đối với ông, mỗi lời nói của những người ngồi đây đều là một mảnh ghép của một bức tranh mà ông chưa thấy rõ toàn cảnh.

Bữa tối kết thúc vào lúc mười một giờ đêm. Khi mọi người chuẩn bị giải tán, Von Hardt đột ngột nắm lấy tay Julian, giọng nói hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe.

“Đêm nay, nếu Ngài nghe thấy bất cứ tiếng động nào từ phòng tôi, xin hãy đến ngay lập tức. Tôi sẽ trả cho Ngài bất cứ giá nào.”

Julian nhìn thẳng vào mắt Nam tước, giọng ông bình thản nhưng đanh thép.

“Tôi không bán sự an toàn, thưa Nam tước. Tôi tìm kiếm sự thật. Nếu có chuyện xảy ra, tôi sẽ có mặt.”

Nam tước buông tay, hơi thở ông ta có mùi cồn trộn lẫn với một mùi thuốc lạ mà Julian chưa thể định danh ngay lập tức. Ông ta lảo đảo trở về phòng số 5.

Julian trở lại phòng số 1. Ông không cởi áo khoác, chỉ tháo lỏng cà vạt và ngồi xuống ghế. Ông mở cửa sổ một khe nhỏ để không khí lạnh tràn vào, giữ cho đầu óc tỉnh táo. Trong bóng tối của căn phòng, ông lắp đạn vào khẩu súng, tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa tiếng rít của gió tuyết bên ngoài.

Khoảng hai giờ sáng, khi tàu bắt đầu leo dốc vào vùng núi Alps, một chấn động mạnh khiến cả đoàn tàu rung chuyển. Tiếng phanh nghiến trên đường ray tạo ra những tia lửa điện xanh loét ngoài cửa sổ. Tàu dừng lại đột ngột. Sự im lặng bao trùm lấy không gian, một sự im lặng đáng sợ và ngột ngạt.

Julian đứng dậy, trực giác của một cựu đặc nhiệm báo cho ông biết điều gì đó không ổn. Tiếng gió tuyết rít qua các khe hở của toa tàu nghe như tiếng kêu gào. Rồi, một tiếng thét ngắn ngủi, bị nghẹn lại, vang lên từ phía hành lang.

Tiếng thét đó phát ra từ phòng số 5.

Julian lao ra khỏi phòng. Hành lang mờ ảo dưới ánh đèn dầu sắp cạn. Pierre, người phục vụ, cũng vừa chạy đến, gương mặt cắt không còn giọt máu.

“Ngài Blackwood... tôi nghe thấy tiếng động lạ...”

Julian ra hiệu cho Pierre giữ im lặng. Ông tiến đến cửa phòng số 5. Cánh cửa vẫn khóa chặt. Ông gõ mạnh.

“Nam tước Von Hardt! Mở cửa!”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa từ bên trong căn phòng. Julian quỳ xuống, nhìn qua khe khóa nhưng bóng tối bên trong quá dày đặc. Ông ngửi thấy mùi sắt đặc trưng – mùi của máu tươi.

“Pierre, lấy chìa khóa dự phòng ngay!”

“Tôi... tôi không có chìa khóa của phòng này. Nam tước đã yêu cầu chốt xích bên trong. Chỉ có thể mở từ bên trong thôi ạ!” Pierre lắp bắp.

Julian không do dự. Ông lùi lại một bước, dồn sức vào vai và tông mạnh vào cánh cửa gỗ óc chó chắc chắn. Sau ba cú tông liên tiếp, chốt xích bên trong bị đứt tung. Cánh cửa bật mở.

Cảnh tượng bên trong khiến Pierre hét lên một tiếng rồi ngã khuỵu.

Nam tước Von Hardt nằm gục trên bàn làm việc, một con dao găm chuôi bạc cắm sâu vào ngực trái. Máu đỏ thẫm chảy tràn lên những tờ ngân phiếu và bản đồ đặt trên bàn. Cửa sổ căn phòng mở toang, tuyết bay đầy vào trong, phủ một lớp trắng mỏng lên thi thể đang dần lạnh đi của nạn nhân.

Julian tiến lại gần, bình tĩnh kiểm tra mạch cổ. Xác chết vẫn còn ấm, máu vẫn chưa hoàn toàn đông đặc. Dựa trên nhiệt độ phòng và tác động của tuyết, ông ước tính án mạng chỉ mới xảy ra trong vòng mười phút trở lại đây.

Ông nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ dường như vẫn ngăn nắp, ngoại trừ xác chết. Cửa chính đã được khóa bằng chốt xích từ bên trong – một cơ chế bảo vệ cơ học không thể bị tác động từ bên ngoài nếu không có công cụ phá dỡ. Cửa sổ mở ra vách núi dựng đứng, nơi mà một con người bình thường không thể bám trụ khi tàu đang di chuyển hoặc kể cả khi đã dừng lại trong bão tuyết.

Một vụ án mạng trong phòng kín hoàn hảo.

Julian nhìn ra hành lang. Những hành khách khác bắt đầu ló đầu ra khỏi phòng với vẻ mặt kinh hoàng. Bác sĩ Miller, Quý bà Elena, và cả cặp vợ chồng người Anh. Mười một con người còn lại. Mười một nghi phạm bị kẹt lại cùng một thám tử và một xác chết giữa đỉnh Alps cô quạnh.

“Pierre,” Julian ra lệnh bằng giọng nói đều đều, lạnh lùng như băng. “Đi tìm trưởng tàu. Yêu cầu phong tỏa toàn bộ toa số 4. Không ai được phép rời khỏi đây. Bác sĩ Miller, tôi cần ông giúp tôi xác định thời gian tử vong chính xác bằng phương pháp đo thân nhiệt tử thi.”

Julian bước lại phía cửa sổ, nhìn xuống lớp tuyết dày bên dưới. Không có dấu chân. Không có bất kỳ dấu vết nào của việc tẩu thoát. Ông quay lại nhìn cái bóng của mình in trên vách gỗ. Cuộc chơi thực sự đã bắt đầu, và lần này, đối thủ của ông không chỉ là một kẻ sát nhân, mà là một bài toán logic được dàn dựng bởi một trí tuệ cực kỳ tinh vi.

Ông lấy cuốn sổ tay ra, ghi dòng tiêu đề mới cho trang giấy trắng: “Vụ án tại toa số 4 – Nam tước Von Hardt – Phòng kín hoàn hảo.”

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của sự thật đang lẩn khuất đâu đó giữa những con người thượng lưu này. Julian Blackwood hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh của cái chết đang lan tỏa trong không gian. Ông biết rằng, từ giây phút này, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt trên chuyến tàu này đều sẽ trở thành vũ khí hoặc bằng chứng.

Tác giả vĩ đại Agatha Christie từng nói về những tế bào xám, còn Julian Blackwood, ông tin vào những con số và những định luật vật lý không bao giờ biết nói dối. Đêm dài ở Alps chỉ mới bắt đầu.