Đoàn tàu tốc hành phương Bắc lao đi vun vút giữa những cánh đồng tuyết trắng xóa tận chân trời, nơi bầu trời nước Nga mang một sắc xám bạc buồn bã của những ngày cuối đông. Đây là thời kỳ mà đế chế Nga đang đứng giữa ngã ba đường của sự bảo thủ phong kiến và những làn sóng kỹ nghệ phương Tây, khi những lâu đài xa hoa của giới quý tộc Sankt-Peterburg vẫn rực rỡ ánh đèn pha lê trong khi những xưởng máy bắt đầu nhả khói đen kịt bên bờ sông Neva. Gió tuyết gào thét ngoài cửa sổ toa tàu, nhưng bên trong, hơi ấm từ những lò sưởi bằng đồng thau chạm trổ cầu kỳ vẫn tạo ra một không gian tách biệt, vương giả.
Julian Blackwood ngồi lặng lẽ trong toa hạng nhất, tay lần giở những trang hồ sơ về Giáo sư Ivanov – một thiên tài vật lý vừa biến mất khỏi phòng thí nghiệm bí mật của Sa hoàng. Trên bàn là một chiếc điện tín ngắn gọn được gửi từ Cung điện Mùa Đông, yêu cầu sự hỗ trợ của ông trong một vụ việc mà cảnh sát mật Ochrana hoàn toàn bất lực. Nhà khoa học này đã nghiên cứu về một loại thấu kính quang học có khả năng nhìn xuyên qua các vật thể đặc, một công nghệ mà bất kỳ đế quốc nào cũng thèm khát để dẫn đầu trong cuộc đua vũ trang tàu ngầm và pháo đài.
“Thưa Ngài, cái lạnh ở đây dường như có thể đóng băng cả ý nghĩ.” Pierre nói khi đang cố gắng quấn thêm một lớp khăn len, gương mặt anh ta ửng đỏ vì gió lạnh len qua kẽ cửa.
“Cái lạnh chỉ làm chậm chuyển động của vật chất, Pierre, nhưng nó lại khiến những âm mưu trở nên sắc bén hơn. Trong một thành phố mà tuyết phủ dày như Sankt-Peterburg, những vết chân sẽ không tồn tại lâu, và sự thật thường bị chôn vùi dưới lớp băng cứng của lòng sông Neva.”
Khi tàu cập bến ga Vitebsky, Julian bước xuống giữa một rừng người mặc áo lông thú dày sụ và mũ Ushanka lông gấu. Không khí của kinh đô phương Bắc mang theo mùi rượu vodka nồng nặc, mùi gỗ thông cháy và một chút mùi kim loại của những đường ray sắt. Đón ông là Đại úy Sokolov, một người đàn ông có đôi mắt u buồn và một vết sẹo dài trên trán – dấu tích của những cuộc chiến ở biên thùy Trung Á.
“Chào mừng đến với Sankt-Peterburg, thám tử Blackwood. Tôi e rằng thời gian không còn đứng về phía chúng ta. Giáo sư Ivanov đã để lại một bản nhạc dang dở trên bàn làm việc trước khi biến mất, và con gái ông ấy khẳng định rằng có một bóng ma đã chơi vỹ cầm trong phòng cha mình vào đêm đó.”
Họ di chuyển bằng xe trượt tuyết do ba con ngựa kéo (troika) băng qua đại lộ Nevsky Prospekt. Dưới ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu lên những tòa nhà kiến trúc Baroque, Sankt-Peterburg hiện lên như một giấc mơ lộng lẫy và cô tịch.
Phòng thí nghiệm của Giáo sư Ivanov nằm trong một dãy nhà tách biệt cạnh Cung điện Mùa Đông. Khi bước vào bên trong, Julian cảm nhận được một sự hỗn loạn có trật tự. Những bản vẽ kỹ thuật nằm rải rác, các ống nghiệm vỡ tan tành trên sàn đá, và ngay giữa phòng là một cây vỹ cầm Stradivarius cổ kính đặt trên một giá nhạc.
Julian không chạm vào cây đàn ngay. Ông quỳ xuống, quan sát những vệt bụi mỏng trên bề mặt gỗ của chiếc bàn làm việc khổng lồ. Ông lấy kính lúp ra, tập trung vào những nốt nhạc được viết bằng mực tím trên bản thảo.
“Giáo sư Ivanov là một người yêu âm nhạc, hay đây là một phần của thí nghiệm, Đại úy?”
“Ông ấy thường chơi đàn khi bế tắc trong công việc. Nhưng con gái ông ấy nói bản nhạc này chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cuốn sách nào.”
Julian quan sát các nốt nhạc. Bằng kiến thức toán học uyên thâm, ông nhận thấy những khoảng cách giữa các nốt không tuân theo quy luật của âm sắc thông thường. Chúng giống như những tọa độ hình học hơn là một giai điệu.
“Đây không phải là âm nhạc, Sokolov. Đây là một thuật toán quang học. Mỗi nốt nhạc đại diện cho một bước sóng ánh sáng và góc lệch của thấu kính. Ivanov không biến mất vì bị bắt cóc theo cách thông thường; ông ấy đã tìm ra một cách để 'tan biến' ngay trong phòng này.”
Julian tiến lại gần bức tường phía sau phòng thí nghiệm, nơi treo một bức tranh sơn dầu lớn mô tả cảnh Peter Đại đế đang nhìn ra biển Baltic. Ông dùng gậy ba-toong gõ nhẹ vào khung tranh. Tiếng kêu phát ra không phải là tiếng gỗ chạm đá, mà là tiếng kim loại chạm vào một khoảng không bên trong.
“Cái mà các người gọi là bóng ma chơi vỹ cầm chính là sự cộng hưởng âm thanh để kích hoạt một cơ chế bằng pha lê. Một phát minh vượt xa thời đại này.”
Julian cầm cây vỹ cầm lên. Dù không phải là một nhạc công bậc thầy, nhưng ông hiểu rõ các tần số vật lý. Ông kéo một chuỗi nốt nhạc theo đúng bản thảo của Ivanov. Khi nốt nhạc cuối cùng – một nốt cao vút và sắc lẹm – vang lên, một luồng ánh sáng kỳ lạ bắt đầu hắt ra từ những khe hở của bức tranh.
Một lối đi bí mật mở ra, dẫn xuống một căn hầm ngầm được chiếu sáng bởi những chiếc đèn dầu hỏa được thiết kế đặc biệt với các thấu kính hội tụ. Dưới đáy hầm, họ tìm thấy Giáo sư Ivanov đang bị xích vào một chiếc bàn kim loại lớn. Ngồi đối diện ông là một người phụ nữ trong bộ trang phục dạ hội màu đen tuyền, khuôn mặt che khuất sau một tấm mạng che mặt bằng ren.
“Quý bà X.” Julian nói khẽ, tay ông đặt sẵn trên chuôi súng. “Tôi đã nghe danh bà tại các sòng bạc ở Monaco, nhưng không ngờ lại gặp bà trong một căn hầm lạnh lẽo ở Nga.”
Người phụ nữ cười khẽ, một âm thanh thanh tao nhưng chứa đựng sự nguy hiểm chết người.
“Ngài Blackwood, thế giới này quá nhỏ bé cho hai chúng ta. Giáo sư Ivanov đã hoàn thiện thấu kính 'Mắt Thần'. Với nó, chúng tôi có thể nhìn thấy mọi chiến lược quân sự giấu sau những bức tường dày nhất. 'Mạng lưới Nhện' sẽ trả cho tôi một cái giá không thể từ chối.”
“Bà đang bán đứng tương lai của đất nước mình cho những kẻ muốn thiêu rụi nó.” Julian bước lên một bước, nhưng ngay lập tức, bốn gã vệ binh mặc đồng phục Sa hoàng – nhưng với phù hiệu bị xé bỏ – bước ra từ bóng tối, súng ngắn hướng thẳng vào ông.
“Công lý thường đi sau tham vọng một bước, thám tử.” Quý bà X đứng dậy, tay cầm lấy chiếc thấu kính nhỏ lấp lánh như kim cương. “Tạm biệt.”
Bà ta nhấn một cái lẫy, và một làn khói màu xanh nhạt bùng lên. Đây là một loại khí gây mê cực mạnh chiết xuất từ hoa anh túc vùng Viễn Đông mà Julian đã từng gặp ở Ai Cập.
“Pierre! Khăn ướt, ngay lập tức!” Julian hét lên, đồng thời ném một chiếc đèn dầu về phía nhóm vệ binh.
Lửa bùng lên, tạo ra một bức tường ngăn cách tạm thời. Trong làn khói mù mịt, Julian lao tới phía Giáo sư Ivanov. Ông không dùng sức mạnh để phá xích, mà dùng một chiếc kẹp tóc nhỏ – thứ mà ông đã nhặt được từ phòng của con gái giáo sư – để bẻ khóa một cách điệu nghệ.
“Giáo sư, chúng ta phải đi ngay!”
Trận chiến nổ ra trong căn hầm ngập khói. Julian sử dụng cây vỹ cầm như một vũ khí tầm gần, dùng thân gỗ cứng để gạt những họng súng và tấn công vào các khớp tay của đối phương. Với ông, chiến đấu là một bản giao hưởng của các lực tác động. Ông tung một cú đá mạnh vào ngực tên vệ binh gần nhất, sau đó xoay người bắn một phát đạn vào bình chứa khí nén ở góc phòng.
Một vụ nổ áp suất cực lớn xảy ra, làm rung chuyển toàn bộ cung điện phía trên. Quý bà X trốn chạy qua một lối thoát hiểm thông ra bờ sông Neva, nơi một chiếc tàu hơi nước nhỏ đang chờ sẵn giữa những tảng băng trôi.
Julian và Sokolov dìu Ivanov chạy ra ngoài. Gió lạnh của Sankt-Peterburg lúc này lại là cứu cánh, giúp họ tỉnh táo sau làn khí mê. Julian nhìn thấy bóng dáng của Quý bà X đang xa dần giữa dòng sông băng.
“Bà ta đã lấy mất thấu kính rồi!” Sokolov thốt lên đầy tiếc nuối.
“Bà ta chỉ lấy được cái vỏ pha lê thôi, Đại úy.” Julian rút từ túi áo ra một mảnh thủy tinh nhỏ màu tím đậm. “Trái tim của 'Mắt Thần' là mảnh lọc sắc này. Thiếu nó, cái thấu kính kia chỉ là một món đồ chơi đắt tiền không hơn không kém. Tôi đã kịp đánh tráo nó khi lửa bùng lên.”
Giáo sư Ivanov nhìn Julian với sự nể phục thực sự.
“Ngài không chỉ là một thám tử, Ngài là một nhà khoa học của những tình huống thực chiến.”
Sáng hôm sau, khi mặt trời mọc trên những đỉnh tháp mạ vàng của nhà thờ Thánh Isaac, Julian đứng bên bờ sông Neva, nhìn những tảng băng trôi chậm chạp về phía vịnh Phần Lan. Những vết sẹo từ vụ nổ ở Paris và những cuộc chiến ở Malta vẫn còn hằn trên cơ thể, nhưng tinh thần ông chưa bao giờ minh mẫn hơn thế.
“Thưa Ngài, 'Mạng lưới Nhện' dường như đang co lại.” Pierre nói khi mang tới một tách cà phê nóng hổi.
“Không, Pierre. Chúng không co lại, chúng đang tập trung lại cho một đòn quyết định. Quý bà X chỉ là một quân cờ mới. Chúng ta cần phải trở về London. Có một cuộc họp thượng đỉnh của các vị vua sắp diễn ra tại lâu đài Windsor, và tôi cảm nhận được rằng đó là nơi 'Kiến trúc sư' – hay kẻ kế nhiệm hắn – sẽ đặt dấu chấm hết cho ván cờ này.”
Julian lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Kim đồng hồ chỉ sáu giờ sáng. Trải qua tuyết trắng nước Nga, ông nhận ra rằng dù ở bất kỳ đâu, bản chất của con người vẫn không thay đổi: tham vọng, phản bội và khát khao quyền lực. Nhưng chừng nào những nốt nhạc của sự thật còn vang lên, ông vẫn sẽ là người giải mã chúng.
“Đi thôi, Pierre. Bản giao hưởng này vẫn chưa đi đến đoạn kết.”
Hai người thám tử bước đi trên lớp tuyết dày, để lại những dấu chân vững chãi giữa lòng Sankt-Peterburg. Phía trước họ là biển cả, là những chuyến tàu đêm, và là một cuộc đối đầu cuối cùng đang chờ đợi dưới bóng vĩ đại của vương quyền Anh quốc.