MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 14: BÓNG THÉP TRÊN KINH ĐÔ ÁNH SÁNG

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 14: BÓNG THÉP TRÊN KINH ĐÔ ÁNH SÁNG

1,933 từ · ~10 phút đọc

Paris hiện ra giữa một buổi chiều tà, khi những dải mây màu tím thẫm vắt ngang bầu trời kinh đô, soi rọi xuống dòng sông Seine đang lấp lánh như một dải lụa dát bạc. Đây là thời kỳ mà cả thế giới đang hướng về Pháp, nơi cuộc Triển lãm Vạn quốc đang biến khu vực Champ-de-Mars thành một đại công trường của những giấc mơ cơ khí. Giữa những công trình bằng kính và thép vĩ đại, tháp Eiffel sừng sững vươn lên như một mũi kim khổng lồ đâm xuyên vào mây xanh, tượng trưng cho đỉnh cao của kỹ nghệ và tham vọng con người trong giai đoạn cuối của kỷ nguyên hơi nước.

Julian Blackwood bước xuống khỏi chuyến tàu tốc hành tại ga Gare du Nord, hơi thở ông hòa vào làn khói trắng của đầu máy hơi nước đang rít lên những hồi dài. Không khí của Paris không mang vị mặn của Malta hay sự khô khốc của Ai Cập; nó nồng nàn mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang thượng hạng và một chút mùi dầu mỡ từ những cỗ xe ngựa đời mới vừa được trang bị động cơ đốt trong sơ khai.

“Pierre, hãy nhìn xem. Paris đang ăn mừng cho sự tiến bộ, nhưng họ không biết rằng chính những sợi dây điện tín chằng chịt kia đang là chiếc thòng lọng siết chặt lấy tương lai của họ.” Julian nói, đôi mắt xám lướt qua những cột điện báo vừa được dựng lên dọc các đại lộ.

“Thưa Ngài, trục xoay mật mã vẫn an toàn chứ?” Pierre lo lắng nhìn quanh, tay siết chặt chiếc túi da nhỏ.

“Nó đang nằm ở nơi an toàn nhất – trong suy luận của tôi. Nhưng kẻ thù của chúng ta chắc chắn đang đợi ở dưới chân ngọn tháp kia.”

Họ thuê một chiếc xe kéo để đến khách sạn Continental. Suốt chặng đường qua những đại lộ được quy hoạch tỉ mỉ, Julian quan sát thấy sự hiện diện dày đặc của lực lượng cảnh vệ Pháp. Tuy nhiên, đằng sau vẻ nghiêm cẩn đó là một sự hỗn loạn ngầm khi hàng vạn du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ về. Đây là môi trường hoàn hảo để “Mạng lưới Nhện” tan biến vào đám đông và thực hiện âm mưu cuối cùng: can thiệp vào trạm điện báo trung tâm của toàn châu Âu đặt ngay tại tầng cao nhất của tháp Eiffel.

Đêm đó, Paris rực rỡ dưới hàng vạn bóng đèn điện – một kỳ quan ánh sáng vừa mới được khánh thành để chào mừng triển lãm. Julian và Pierre cải trang thành những kỹ sư bảo trì hệ thống điện lực, mang theo bộ dụng cụ chứa trục xoay mật mã và các thiết bị phá sóng vô tuyến.

Tiến về phía chân tháp Eiffel, Julian cảm nhận được sự rung động của khối thép khổng lồ dưới áp lực của gió đêm. Những thanh dầm đan xen nhau tạo thành một mê cung hình học phức tạp, bóng của chúng đổ xuống mặt đất như những mạng nhện thép khổng lồ.

“Chúng ta không dùng thang máy.” Julian ra lệnh khi thấy một toán lính gác đang kiểm tra gắt gao khu vực bục nâng. “Chúng ta sẽ leo theo đường dầm chịu lực phía Tây. Đó là con đường duy nhất không bị giám sát bởi những kẻ phản bội trong lực lượng cảnh vệ.”

Việc leo lên độ cao hàng trăm mét giữa đêm tối là một thử thách kinh khủng đối với sức chịu đựng của con người. Gió trên cao thổi mạnh, rít lên qua những khe thép như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Julian di chuyển một cách thuần thục, các ngón tay ông bám chắc vào những hàng đinh tán lạnh buốt. Pierre đi theo sau, gương mặt tái nhợt vì chứng sợ độ cao nhưng không dám thốt lên một lời.

Khi đến được sàn kỹ thuật ở tầng hai, Julian dừng lại để quan sát. Qua khe hở của các tấm sàn, ông thấy ba người đàn ông đang loay hoay bên một cỗ máy phát điện tín khổng lồ được kết nối với những sợi cáp xuyên đại dương. Giữa họ là một gã đàn ông có vóc dáng mảnh khảnh, mặc bộ đồ dạ tiệc lịch lãm nhưng đôi mắt lại toát ra vẻ điên cuồng của một kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối.

Đó chính là “Kiến trúc sư”. Hắn đã thoát khỏi Portsmouth và bằng cách nào đó đã đến Paris trước cả Julian.

“Các thông điệp giả mạo đã sẵn sàng chưa?” Kiến trúc sư hỏi, giọng hắn vang lên lạnh lùng giữa tiếng gió.

“Thưa Ngài, chỉ cần lắp trục xoay mật mã vào là chúng ta có thể gửi đi lệnh tổng động viên giả mạo đến cả Luân Đôn, Berlin và Saint Petersburg. Chiến tranh sẽ bùng nổ trước khi bình minh ló dạng.” Một tên tay sai báo cáo.

“Tốt. Thế giới này cần một cuộc thanh trừng bằng lửa để nhường chỗ cho trật tự mới của chúng ta.”

Julian ra hiệu cho Pierre giữ vị trí. Ông rút khẩu súng ngắn đặc chủng ra, kiểm tra lại ổ đạn. Đây là thời khắc quyết định của một hành trình kéo dài qua nhiều biên giới.

“Xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi dạ tiệc trên không trung của các người.” Julian bước ra khỏi bóng tối, họng súng hướng thẳng về phía Kiến trúc sư.

Bọn tay sai giật mình, chúng định rút súng nhưng Julian đã nhanh hơn. Một viên đạn găm chính xác vào bảng điều khiển điện, tạo ra một vụ nổ hồ quang chói mắt. Ánh sáng xanh le lói bùng lên, làm tê liệt cỗ máy điện báo trong giây lát.

“Blackwood! Ngươi đúng là một sinh vật của sự kiên trì thái quá.” Kiến trúc sư không hề hoảng sợ, hắn từ tốn lấy ra một chiếc điều khiển cầm tay khác, trông phức tạp hơn nhiều so với thiết bị ở Portsmouth. “Nhưng ngươi đã quên rằng ở đây, tôi mới là người làm chủ các dòng điện.”

Hắn nhấn nút, và đột ngột, toàn bộ sàn thép nơi Julian đang đứng bị nhiễm điện. Một luồng điện cao thế chạy qua đôi giày da của thám tử. Julian cảm thấy toàn thân đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, nhưng nhờ đôi giày được lót một lớp cao su cách điện mà ông đã chuẩn bị từ trước, ông không bị gục ngã ngay lập tức.

Julian lao tới, dùng gậy ba-toong quét ngang hạ bộ một tên tay sai, sau đó dùng bả vai hất văng tên thứ hai qua mép lan can. Kiến trúc sư lùi lại phía sau máy phát, tay hắn vẫn siết chặt chiếc trục xoay mật mã giả mà hắn đã tạo ra để đánh lừa mọi người.

“Ngươi muốn trục xoay thật sao, Blackwood? Hãy đến mà lấy!”

Kiến trúc sư bất ngờ tung một cú đá mạnh vào thùng dầu tẩm sáp dùng để làm mát máy phát. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, bao trùm lấy khu vực kỹ thuật. Trong làn khói đen kịt, hai người đàn ông giằng co quyết liệt giữa những dầm thép nung nóng.

Julian sử dụng các đòn khóa đặc nhiệm để cố gắng tước vũ khí của đối phương, nhưng Kiến trúc sư cũng là một kẻ cực kỳ tinh thông các môn võ thuật phương Đông. Hắn dùng các đầu ngón tay cứng như thép đâm vào các tử huyệt trên người Julian.

Trong lúc giằng co, chiếc túi da chứa trục xoay mật mã thật của Julian rơi ra, lăn về phía mép sàn thép, treo lơ lửng trên độ cao ba trăm mét.

“Nhìn kìa, thám tử! Tương lai của châu Âu đang treo trên một sợi chỉ!” Kiến trúc sư cười lớn.

Julian không nhìn về phía chiếc túi. Ông nhìn thẳng vào mắt kẻ thù.

“Tương lai không nằm ở một mảnh đồng, nó nằm ở ý chí của những người bảo vệ nó.”

Bằng một động tác phi thường, Julian xoay người, mượn lực đẩy của chính Kiến trúc sư để tung một cú đá trực diện vào ngực hắn. Kiến trúc sư bị hất văng về phía bảng điện đang rò rỉ. Một luồng điện khổng lồ phóng ra, thiêu cháy bộ đồ dạ tiệc đắt tiền của hắn. Hắn thét lên một tiếng đau đớn rồi lảo đảo ngã qua lan can thép, biến mất vào màn đêm mênh mông của Paris.

Julian lao về phía chiếc túi da, tay ông bám chặt vào thanh giằng cuối cùng ngay khi chiếc túi chuẩn bị rơi xuống. Ông kéo nó lại, ôm chặt vào lồng ngực đang phập phồng vì mệt mỏi.

“Ngài ổn chứ, thám tử?” Pierre chạy lại, hốt hoảng nhìn những vết bỏng trên tay Julian.

“Tôi ổn, Pierre. Hãy mau chóng ngắt toàn bộ hệ thống cáp điện báo này. Chúng ta cần phải gửi một bức điện thật sự đến các chính phủ – một lời cảnh báo về 'Mạng lưới Nhện'.”

Một giờ sau, khi những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh bắt đầu nhuộm vàng đỉnh tháp Eiffel, Julian Blackwood đứng nhìn xuống Paris đang dần tỉnh giấc. Thành phố của ánh sáng vẫn bình yên, những người dân vẫn chưa biết rằng họ vừa thoát khỏi một cuộc đại chiến trong gang tấc.

Mùi khói súng và mùi thép cháy dần tan biến trong gió sớm. Julian lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Kim đồng hồ chỉ sáu giờ sáng. Trải qua Alps, Vienna, Ai Cập, Malta và giờ là Paris, mỗi nhịp tích tắc của nó như kể lại một câu chuyện về sự phản bội và lòng dũng cảm.

“Cuộc triển lãm vạn quốc này sẽ ghi dấu sự vĩ đại của con người, Pierre.” Julian nói khẽ khi họ bắt đầu đi xuống theo lối thang bộ. “Nhưng với tôi, nó sẽ luôn là lời nhắc nhở rằng bóng tối luôn tồn tại ngay dưới chân những ngọn đèn rực rỡ nhất.”

Khi họ bước ra khỏi chân tháp, một nhóm mật vụ Pháp đã chờ sẵn. Nhưng thay vì bắt giữ, họ cúi đầu chào Julian với sự kính trọng tuyệt đối. Tin tức về những gì xảy ra trên đỉnh tháp đã được truyền đi một cách bí mật.

“Ngài Blackwood, Ngài định đi đâu tiếp theo?” Một viên mật vụ hỏi.

Julian nhìn về hướng ga tàu. Ông cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời đang xâm chiếm cơ thể, nhưng trí tuệ của ông vẫn chưa được phép nghỉ ngơi.

“Có một báo cáo về một vụ mất tích kỳ bí của một nhà khoa học tại Sankt-Peterburg. Người ta nói ông ấy đã chế tạo được một loại máy có thể nhìn thấu qua lớp băng dày của Bắc Cực.”

Julian chỉnh lại chiếc mũ phớt, bóng ông đổ dài trên quảng trường Champ-de-Mars.

“Pierre, hãy mua hai vé tàu đến Nga. Phép toán của sự thật dường như đang dẫn chúng ta đến vùng đất của tuyết trắng một lần nữa.”

Hai người thám tử bước đi giữa dòng người đang nô nức đổ về triển lãm, mang theo những bí mật mà thế giới chưa sẵn sàng để biết. Julian Blackwood, người thám tử của bóng đêm, lại tiếp tục hành trình của mình – một hành trình không có điểm dừng, nơi công lý là kim chỉ nam duy nhất giữa một thời đại đầy biến động.