Biển Địa Trung Hải hiện ra với một sắc xanh thẫm đầy quyền uy, những con sóng bạc đầu không ngừng vỗ vào ghềnh đá vôi của hòn đảo Malta. Đây là giai đoạn mà những con tàu bọc thép của Hải quân Hoàng gia Anh đang biến cảng Valletta thành một pháo đài bất khả xâm phạm trên biển, nơi những khẩu pháo khổng lồ nằm chễm chệ trên các lũy thành cổ từ thời các Hiệp sĩ Dòng Đền. Ánh nắng chói chang của vùng biển phía Nam rực rỡ trên những bức tường thành màu vàng đất, che giấu bên dưới nó là một mê cung của những hầm ngục, kho lưu trữ và những bí mật đã ngủ yên suốt nhiều thế kỷ.
Julian Blackwood đứng trên boong chiếc tàu hơi nước vừa cập bến cảng Grand Harbour. Gió biển mang theo vị mặn chát thổi tung vạt áo khoác mỏng của ông. Sau cái nóng rang người của sa mạc Ai Cập, không khí ở Malta mang lại một sự tỉnh táo cần thiết cho những gì sắp tới. Julian không nhìn vào vẻ đẹp tráng lệ của nhà thờ St. John, mà đôi mắt xám của ông đang tập trung vào pháo đài St. Angelo sừng sững ở phía đối diện.
“Ngài có chắc chắn rằng mảnh mật mã cuối cùng nằm ở đây không, thưa Ngài?” Pierre hỏi khi đang vất vả xách những hòm dụng cụ xuống cầu tàu.
“Tất cả các con đường của 'Mạng lưới Nhện' đều dẫn về Malta, Pierre. Đây không chỉ là một cứ điểm quân sự, mà còn là nơi lưu trữ các văn thư tối mật từ thời Napoléon. Nếu 'Kiến trúc sư' muốn làm tê liệt sự kiểm soát của Anh tại Địa Trung Hải, hắn phải chiếm được kho lưu trữ bí mật nằm sâu dưới chân pháo đài này.”
Họ được chào đón bởi Đại tá Hamilton, một người đàn ông có phong thái cứng nhắc và gương mặt hằn sâu những lo âu của một sĩ quan chỉ huy tại một vị trí trọng yếu.
“Thưa Ngài Blackwood, sự có mặt của Ngài là cứu cánh cho chúng tôi. Một vụ trộm kỳ lạ đã diễn ra đêm qua tại 'Căn phòng Im lặng' – nơi chúng tôi cất giữ các bản đồ hải trình cổ. Không có dấu hiệu cạy phá, lính gác không hề rời vị trí, nhưng hai chiếc rương sắt đã hoàn toàn trống rỗng.”
Julian im lặng, ông quan sát những bức tường đá dày hàng mét của pháo đài. Trong thế giới của ông, sự biến mất của một vật thể không bao giờ là phép màu, nó luôn là kết quả của một hành động vật lý tinh vi.
“Dẫn tôi đến đó, Đại tá. Và hãy yêu cầu tất cả nhân viên rời khỏi khu vực hầm ngầm ngay lập tức.”
'Căn phòng Im lặng' nằm sâu bên dưới mực nước biển, được bao bọc bởi những lớp đá vôi dày đặc. Không khí ở đây ẩm ướt và mang mùi đặc trưng của muối và thời gian. Julian thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng vọt hắt lên những chiếc rương sắt trống không. Ông không kiểm tra các ổ khóa, mà quỳ xuống, áp tai vào sàn đá.
“Ông có nghe thấy gì không, Đại tá? Tiếng nước vỗ không chỉ ở phía ngoài thành, mà nó đang vang lên ngay dưới chân chúng ta.”
Julian rút từ túi áo ra một bộ dụng cụ gồm các thanh kim loại mảnh và một chiếc ống nghe y tế cải tiến. Ông dò tìm dọc theo các rãnh của phiến đá sàn. Sau một lúc, ông tìm thấy một khe hở nhỏ, mỏng đến mức một lưỡi dao cũng khó lòng lách qua.
“Đây là cơ chế thủy lực cổ xưa của những người thợ xây Malta. Họ đã sử dụng chính áp suất của thủy triều để vận hành những tảng đá nặng hàng tấn.”
Julian lấy ra một chai nhỏ chứa dung dịch hóa chất màu đỏ đậm – một loại thuốc nhuộm cực mạnh. Ông đổ nó vào khe hở. Một lúc sau, từ phía xa dưới chân cầu cảng, một vệt đỏ rực hiện lên giữa làn nước xanh.
“Hệ thống đường ngầm thoát nước ngầm dẫn thẳng ra biển. Hung thủ không vào bằng cửa, chúng dùng thợ lặn và các thiết bị lặn thô sơ để tiếp cận từ phía dưới sàn phòng khi thủy triều xuống thấp nhất.”
Đại tá Hamilton tái mặt.
“Nhưng ai có thể biết về cơ chế này? Nó đã bị xóa khỏi mọi bản đồ từ hai trăm năm trước!”
“Những kẻ kiến tạo nên 'Mạng lưới Nhện' không chỉ là tội phạm, chúng là những nhà sử học và kỹ sư thiên tài.” Julian đứng dậy, gương mặt ông trở nên đanh thép. “Và mục tiêu của chúng không chỉ là các bản đồ hải trình. Chúng đang tìm kiếm 'Chìa khóa của Thánh John' – một thiết bị mật mã bằng đồng có khả năng giải mã mọi thông tin liên lạc của các đại sứ quán Anh tại châu Âu.”
Đột ngột, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía kho lưu trữ phía trên. Khói đen bắt đầu tràn xuống hành lang. Tiếng chuông báo động của pháo đài vang dội, hòa cùng tiếng súng nổ chát chúa ở phía cổng chính.
“Bẫy giương đông kích tây!” Julian hét lớn. “Đại tá, hãy giữ chặt cổng chính. Pierre, đi theo tôi!”
Julian lao về phía lối đi ngầm mà ông vừa phát hiện. Thay vì chạy lên trên để cứu hỏa, ông lại nhảy thẳng xuống dòng nước mặn đang dâng lên trong kẽ đá. Dưới ánh sáng của chiếc đèn pin chống nước – một mẫu thử nghiệm hiếm hoi mà ông tự chế tạo – Julian nhìn thấy hai bóng đen đang chật vật kéo một chiếc hòm nặng nề qua đường ống thoát nước hẹp.
Trận chiến dưới hầm ngầm diễn ra trong sự ngột ngạt của bóng tối và nước biển. Julian vung gậy ba-toong, chặn đứng một đòn đâm bằng dao găm của kẻ địch. Trong môi trường nước dâng cao, mọi chuyển động đều chậm lại và nặng nề như đang chiến đấu trong cơn ác mộng.
Ông dùng kỹ thuật khóa khớp, vặn gãy tay một tên sát thủ, đồng thời dùng chân đạp mạnh vào tên còn lại, đẩy hắn vào dòng nước xoáy đang tràn vào từ cửa cống.
“Dừng lại, hoặc cả hai sẽ bị nghiền nát khi thủy triều dâng cao!” Julian gầm lên.
Kẻ dẫn đầu nhóm sát thủ lột bỏ lớp mặt nạ lặn. Đó là một người đàn ông có gương mặt khắc khổ, người mà Julian đã từng thoáng thấy trong đám đông tại ga Vienna.
“Ngài Blackwood, Ngài có bao giờ tự hỏi tại sao chúng tôi lại cần chiếc chìa khóa này không?” Hắn thở hổn hển, tay vẫn bám chặt vào chiếc hòm. “Đế quốc của Ngài được xây dựng trên những lời nói dối. Chúng tôi chỉ muốn mang lại sự thật cho những dân tộc đang bị các người kìm kẹp.”
“Sự thật không được tìm thấy bằng cách đánh cắp bí mật của người khác để gây ra chiến tranh.” Julian tiến lại gần, khẩu súng trong tay ông không hề rung chuyển dù nước đã dâng lên đến ngực. “Bỏ chiếc hòm xuống.”
Đúng lúc đó, pháo đài rung chuyển thêm một lần nữa. Một quả lựu đạn hỏa tiễn sơ khai đã bắn trúng kho đạn phía trên, khiến trần của đường hầm đá vôi bắt đầu sụp đổ. Những tảng đá lớn rơi xuống, ngăn cách Julian và tên sát thủ.
“Chết tiệt!” Julian lao tới, đẩy Pierre ra khỏi một tảng đá đang rơi xuống.
Trong bụi mù và đống đổ nát, tên sát thủ đã biến mất cùng chiếc hòm, thoát ra ngoài cửa cống hướng về phía biển, nơi một con tàu hơi nước nhỏ đang chờ sẵn.
Julian trồi lên mặt nước bên cạnh cầu tàu, người đẫm máu và nước mặn. Ông nhìn thấy con tàu của đối phương đang tăng tốc rời khỏi vịnh Valletta. Hamilton và quân lính của ông ta đang bận rộn dập tắt đám cháy và đẩy lùi toán lính đánh thuê tấn công cổng chính.
“Chúng thoát rồi sao, Ngài Blackwood?” Pierre run rẩy hỏi khi đang giúp Julian leo lên bờ đá.
Julian không trả lời ngay. Ông lấy từ trong túi áo ra một thiết bị nhỏ màu vàng đồng – thứ mà ông đã kịp nẫng tay trên của tên sát thủ trong lúc giằng co dưới nước. Đó không phải là chìa khóa, mà là bộ phận cốt lõi của nó: trục xoay mật mã.
“Chúng có chiếc rương, nhưng tôi có linh hồn của nó. Chúng sẽ sớm nhận ra chiếc chìa khóa đó vô dụng nếu thiếu đi trục xoay này.”
Đêm đó, trong căn phòng nghỉ tại dinh toàn quyền, Julian ngồi bên cửa sổ, nhìn ra biển khơi bao la. Những ánh đèn của các chiến hạm Anh vẫn nhấp nháy liên lạc qua hệ thống đèn hiệu. Trong tay ông, trục xoay mật mã lấp lánh dưới ánh nến, trên đó khắc những con số đã đeo đuổi ông suốt hành trình: 7-1-2-1... 4-3-8-2...
Julian chợt nhận ra rằng những con số này không phải là một mật mã duy nhất, mà là một hệ thống toán học vạn năng có thể áp dụng cho mọi thiết bị mật mã của 'Mạng lưới Nhện'. 'Kiến trúc sư' đã tạo ra một ngôn ngữ bí mật của riêng hắn, và giờ đây, Julian đang nắm giữ chìa khóa để phá vỡ toàn bộ mạng lưới đó.
“Pierre, chuẩn bị hành lý. Chúng ta sẽ không đi theo con tàu kia.”
“Vậy chúng ta đi đâu, thưa Ngài?”
“Chúng ta sẽ đi tắt qua eo biển Gibraltar. Điểm đến cuối cùng của chúng là Paris. Có một cuộc triển lãm vạn quốc sắp diễn ra, và 'Mạng lưới Nhện' dự định sẽ sử dụng chìa khóa này để can thiệp vào hệ thống điện báo liên lục địa ngay tại tháp Eiffel.”
Julian lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Kim đồng hồ chỉ mười hai giờ đêm. Ánh trăng Malta soi rõ gương mặt cương nghị của vị thám tử. Cuộc hành trình xuyên lục địa của ông đang đi đến đoạn kết, nơi mọi âm mưu sẽ được giải mã dưới bóng của ngọn tháp bằng thép vĩ đại nhất thế giới.
Julian đứng dậy, bước đi đầy quyết đoán. Ông biết rằng mỗi bước chân ông đi đều là một ván cờ với định mệnh, và lần này, ông sẽ không để bất kỳ quân cờ nào của đối phương thoát khỏi bàn tay của mình.