MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 12: TIẾNG GỌI TỪ NHỮNG CỒN CÁT ĐỎ

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 12: TIẾNG GỌI TỪ NHỮNG CỒN CÁT ĐỎ

2,007 từ · ~11 phút đọc

Gió từ sa mạc Sahara thổi về, mang theo hơi nóng hầm hập và những hạt cát mịn li ti như muốn mài mòn đi những nét cổ kính của thành phố Cairo. Đây là giai đoạn mà các cường quốc châu Âu đang đổ dồn về thung lũng sông Nile, nơi những cuộc khai quật khảo cổ không chỉ là cuộc săn tìm báu vật mà còn là bàn cờ chính trị của các đế chế. Dưới cái nắng gay gắt của vùng cận xích đạo, những kim tự tháp sừng sững giữa biển cát vàng hiện ra như những chứng nhân câm lặng của một nền văn minh đã ngủ yên hàng thiên niên kỷ.

Julian Blackwood ngồi trong một quán trà nhỏ ven đường tại khu chợ Khan el-Khalili, chiếc mũ phớt của ông đã bám một lớp bụi đường mỏng. Thay vì bộ đồ dạ tiệc lịch lãm tại Vienna, giờ đây ông mặc một chiếc áo khoác thám hiểm bằng vải kaki bền bỉ, chiếc khăn rằn quấn quanh cổ để chắn cát. Trước mặt ông là Giáo sư Archibald, một nhà Ai Cập học nổi tiếng với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và đôi tay không ngừng run rẩy.

“Thưa Ngài Blackwood, tôi không phải là người mê tín. Nhưng những gì đã xảy ra tại lăng mộ của Tư tế Ankh-m-Re không thể giải thích bằng bất cứ logic khảo cổ nào.” Archibald nói, giọng ông run lên trong tiếng ồn ào của chợ búa.

“Giáo sư, trong từ điển của tôi không có từ 'lời nguyền'. Chỉ có những cái bẫy chưa được khám phá và những âm mưu núp dưới danh nghĩa tâm linh.” Julian bình thản nhấp một ngụm trà bạc hà cay nồng. “Ông nói rằng người cộng sự của ông đã chết ngay khi mở niêm phong căn phòng cuối cùng?”

“Đúng vậy. Henry vừa chạm vào chiếc bình canopic bằng đá thạch anh thì gục xuống ngay lập tức. Cơ thể cậu ấy không có vết thương, nhưng toàn bộ làn da chuyển sang màu tím đen kỳ quái. Và điều đáng sợ nhất là...” Archibald hạ thấp giọng, “...tấm bản đồ chỉ dẫn đến kho báu của các vì vua, thứ mà chúng tôi vừa tìm thấy, đã biến mất ngay trong khoảnh khắc mọi người đang hoảng loạn.”

Julian đặt tách trà xuống. Sự kết hợp giữa một cái chết hóa học và một vụ trộm chuyên nghiệp chính là thứ khiến bản năng điều tra của ông trỗi dậy. Ông biết rằng mình không chỉ đến đây để giải mã một cái chết, mà để ngăn chặn một thứ gì đó lớn lao hơn có thể thay đổi sự cân bằng quyền lực ở Trung Đông.

Họ di chuyển bằng lạc đà về phía cao nguyên Giza khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời. Những cái bóng của các kim tự tháp trải dài trên mặt cát như những mũi tên khổng lồ chỉ về phía hư không. Pierre đi bên cạnh, không ngừng phàn nàn về cái nóng và sự khó chịu của con vật cưỡi, nhưng tay vẫn giữ chặt túi dụng cụ giám định hóa học.

Lối vào lăng mộ là một khe nứt hẹp bên sườn một ngọn đồi đá vôi. Không khí bên trong thay đổi đột ngột, từ cái nóng rang người của sa mạc sang một sự lạnh lẽo, ẩm thấp và nồng nặc mùi của nhựa thông cổ đại và bụi bặm hàng thế kỷ. Julian thắp sáng chiếc đèn bão đặc dụng, ánh sáng vàng hắt lên những bức bích họa rực rỡ mô tả hành trình của linh hồn qua cõi âm.

Họ đi sâu vào trong lòng đất, vượt qua những hành lang dốc đứng. Julian dừng lại trước thi thể của Henry vẫn còn nằm đó, được phủ bằng một tấm vải bạt. Ông lật tấm vải lên, quan sát kỹ vùng cổ và tay của nạn nhân.

“Nhìn này, Giáo sư. Những vết tím đen này không phải là dấu hiệu của quỷ dữ. Đó là triệu chứng của ngộ độc cấp tính Cyanide nồng độ cao.” Julian dùng nhíp gắp một mảnh kim loại nhỏ xíu bám trên lớp áo lụa của Henry. “Một cái bẫy cơ khí. Chiếc bình canopic được nối với một bình chứa khí nén bên dưới kệ đá. Khi nắp bình bị nhấc lên, một lượng khí độc được giải phóng trực tiếp vào mặt nạn nhân.”

“Nhưng ai có thể cài đặt một cái bẫy như vậy trong một lăng mộ đã bị niêm phong hàng ngàn năm?” Archibald kinh ngạc.

“Nó không hề bị niêm phong hàng ngàn năm như ông tưởng.” Julian soi kính lúp xuống lớp bụi trên sàn. “Nhìn những vết trầy xước này đi. Có người đã vào đây cách đây không quá hai ngày. Chúng dùng kỹ thuật hàn chì để tái niêm phong cửa mộ một cách tinh vi. Chúng không muốn báu vật, chúng muốn một mạng người để tạo ra cái gọi là 'lời nguyền' nhằm đuổi tất cả các nhà khảo cổ khác đi, dành riêng khu vực này cho một mục đích khác.”

Julian tiến lại gần chiếc kệ đá nơi tấm bản đồ từng tọa lạc. Ông phát hiện một dãy ký tự không phải là chữ tượng hình Ai Cập, mà là những ký hiệu toán học hiện đại được khắc mờ nhạt vào đá.

“7-1-2-1... 4-3-8-2...”

Julian khựng lại. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ông. Những con số này lại xuất hiện. Sau Alps, sau London và Portsmouth, "Mạng lưới Nhện" dường như đã vươn vòi đến tận vùng đất chết chóc này.

“Giáo sư, tấm bản đồ đó không chỉ chỉ dẫn đến vàng bạc. Nó chứa đựng tọa độ của những mỏ dầu thô nằm sâu dưới lòng sa mạc – thứ mà các đế chế đang khao khát để vận hành những cỗ máy chiến tranh mới.”

Đột ngột, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía cửa vào lăng mộ. Tiếng đá lăn lóc róc và tiếng sập mạnh của cánh cửa đá dày hàng tấn. Họ đã bị nhốt bên trong.

“Chúng ta bị kẹt rồi!” Pierre hét lên trong tuyệt vọng.

Julian vẫn bình tĩnh. Ông nâng chiếc đèn lên cao, quan sát hệ thống thông gió của người Ai Cập cổ đại. Những kiến trúc sư thời bấy giờ luôn để lại những khe hẹp để linh hồn "Ka" có thể thoát ra ngoài.

“Pierre, đừng phí sức vào cánh cửa đó. Hãy giúp tôi kiểm tra các bức tượng thần Anubis ở góc phòng.”

Trong lúc Pierre và Archibald đang tìm kiếm, Julian đứng trước bức tường chính diện. Ông nhận thấy một sự lệch lạc nhỏ trong cách sắp xếp các ngôi sao trên trần nhà được vẽ theo bản đồ thiên văn cổ. Ông lấy chiếc gậy ba-toong, nhấn mạnh vào ngôi sao Sirius – ngôi sao sáng nhất trên bầu trời Ai Cập.

Một cơ chế bánh răng đá cổ xưa bắt đầu chuyển động với những tiếng rít chói tai. Một phần bức tường từ từ xoay lại, mở ra một lối đi hẹp dẫn sâu hơn xuống phía dưới, nhưng không phải hướng ra ngoài mà hướng về phía trung tâm của kim tự tháp.

“Chúng ta không thể thoát ra bằng lối cũ. Chúng ta phải đi xuyên qua nó.”

Dưới lòng kim tự tháp là một công trình kỹ thuật đáng kinh ngạc. Những chiếc gương đồng được sắp xếp tinh vi để dẫn ánh sáng mặt trời từ trên đỉnh xuống các gian phòng tối, dù lúc này chỉ còn là những vệt sáng mờ nhạt. Julian dẫn đoàn người đi qua những căn phòng đầy rẫy cạm bẫy: những sàn đá bập bênh nối với hố chông, những mũi tên tẩm độc sẵn sàng lao ra từ vách tường.

Với trí tuệ của một thiên tài toán học và kinh nghiệm của một lính chiến, Julian giải mã từng cái bẫy một cách chính xác. Ông tính toán góc độ rơi, lực đòn bẩy và nhịp điệu của các bánh răng đá như thể ông chính là người đã thiết kế ra nơi này.

Sau một giờ di chuyển căng thẳng, họ đến được một căn phòng rộng lớn có trần cao vút. Giữa phòng là một chiếc bàn đá hiện đại, bên trên đặt đầy các thiết bị vô tuyến điện và những thùng thuốc nổ Dynamite.

“Đây không phải lăng mộ nữa, đây là trạm liên lạc bí mật của quân đội nước ngoài.” Julian nhận định.

Ở giữa căn phòng, một người đàn ông mặc quân phục không phù hiệu đang đứng liên lạc qua một chiếc máy phát vô tuyến sơ khai. Hắn quay lại, gương mặt lạnh lùng và một vết sẹo dài chạy dọc má.

“Blackwood. Ngài đúng là một bóng ma không chịu tan biến.”

“Đại tá Vogel. Tôi tưởng ông đã bị tước khí giới sau vụ bê bối ở Berlin.”

Vogel cười nhạt, tay hắn đặt lên cần gạt của một khối thuốc nổ lớn.

“Ở sa mạc này, không có luật pháp nào cả, chỉ có kẻ có tài nguyên mạnh nhất mới là kẻ làm chủ. Tấm bản đồ dầu mỏ đã được gửi đi bằng tín hiệu vô tuyến. Nhiệm vụ của tôi giờ đây chỉ là biến ngôi mộ này thành nấm mồ cho Ngài.”

Julian nhìn nhanh xung quanh. Ông nhận thấy hệ thống gương đồng phía trên đầu Vogel đang ở vị trí hội tụ hoàn hảo. Nếu có một nguồn sáng đủ mạnh...

“Pierre! Pháo sáng hỏa mù, ngay lập tức!”

Pierre ném quả pháo sáng về phía Julian. Julian chụp lấy, kích hoạt nó và ném thẳng vào chiếc gương đồng trung tâm. Một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, được các gương đồng khuếch đại và tập trung thẳng vào mắt Vogel.

Bị lóa mắt đột ngột, Vogel loạng choạng lùi lại, tay rời khỏi cần gạt thuốc nổ. Julian lao tới như một mũi tên, tung một cú đấm móc điệu nghệ khiến tên đại tá ngã gục. Ông nhanh chóng ngắt dây ngòi nổ trước khi nó kịp kích hoạt.

“Kết thúc rồi, Vogel. Sa mạc không giữ bí mật cho những kẻ như ông.”

Julian thu hồi tập hồ sơ và các bản ghi vô tuyến. Ông tìm thấy một lối thoát hiểm dẫn ra một giếng nước cổ, từ đó có thể leo lên mặt đất qua hệ thống ròng rọc cũ.

Khi họ bước ra ngoài, gió đêm sa mạc đã dịu đi. Ánh trăng sáng rực soi rõ những công trình vĩ đại của con người. Julian đứng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn của Cairo đang lấp lánh.

“Giáo sư Archibald, lăng mộ này giờ đây đã an toàn để ông nghiên cứu. Nhưng tôi khuyên ông hãy cẩn thận với những gì mình tìm thấy. Đôi khi, quá khứ là một lời cảnh báo cho tương lai.”

Julian lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Kim đồng hồ chỉ bốn giờ sáng. Ông nhìn về phía kim tự tháp Keops đang đứng sừng sững trong bóng đêm. Vụ án tại Ai Cập chỉ là một mặt trận khác trong cuộc chiến không hồi kết chống lại "Mạng lưới Nhện".

“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, thưa Ngài?” Pierre hỏi khi họ chuẩn bị lên lạc đà trở về thành phố.

Julian mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý dưới ánh trăng.

“Mật mã cuối cùng trong tập hồ sơ của Vogel dẫn đến một hòn đảo nhỏ ở Địa Trung Hải. Một nơi mà lịch sử và thần thoại giao nhau. Hãy chuẩn bị hành lý đi, Pierre. Chúng ta sẽ đến Malta.”

Julian Blackwood thúc nhẹ con lạc đà, bóng ông đổ dài trên dải cát vàng mênh mông. Sa mạc vẫn im lìm, giữ kín những bí mật của nó, nhưng dưới bước chân của vị thám tử, sự thật đang dần được phơi bày, từng mảnh ghép một, giữa lòng một thời đại đang chuyển mình mạnh mẽ.