Màn đêm buông xuống cảng Portsmouth mang theo cái lạnh buốt giá của gió biển Đại Tây Dương, thổi luồn qua những rặng cột buồm san sát của các hạm đội hải quân hoàng gia. Đây là thời kỳ mà những con tàu bọc thép khổng lồ bắt đầu thay thế cho những chiến thuyền buồm truyền thống, khi hơi nước và sắt thép đang dần làm chủ đại dương. Dọc theo các cầu cảng, ánh đèn gas chập chờn phản chiếu xuống mặt nước đục ngầu, nơi sương mù và khói than quyện vào nhau tạo nên một tấm màn che khuất những hoạt động mờ ám diễn ra dưới chân các bến tàu cũ kỹ.
Julian Blackwood đứng trên một mỏm đá cao nhìn xuống xưởng đóng tàu số 9 – một khu vực quân sự biệt lập đã bị đình chỉ hoạt động từ sau cuộc chiến tranh vùng biên viễn cách đây vài thập kỷ. Chiếc áo khoác dạ của ông bay phần phật trong gió biển, đôi mắt xám không ngừng quét qua những mặt nước phẳng lặng bên trong con lạch kín.
“Thưa Ngài, có tin báo rằng 'Kiến trúc sư' đã điều động một nhóm kỹ sư Đức đến đây vào đêm qua.” Pierre thì thầm, tay anh ta run rẩy giữ lấy chiếc mũ phớt giữa cơn gió mạnh.
“Hắn không chỉ điều động kỹ sư, Pierre. Hắn đang hoàn thiện vũ khí cuối cùng của 'Mạng lưới Nhện'. Một khí cụ có thể di chuyển dưới mặt nước mà không bị phát hiện – thứ sẽ biến toàn bộ hạm đội bọc thép của đế chế trở thành những đống sắt vụn vô dụng.”
Julian rút chiếc ống nhòm bằng đồng ra. Qua thấu kính, ông phát hiện một vật thể thuôn dài, màu đen xám, đang nổi lập lờ bên cạnh một chiếc xà lan chở hàng cỡ lớn. Nó không giống bất kỳ loại tàu thuyền nào mà con người từng thấy trong giai đoạn này. Đó là một con quái vật bằng thép với những hàng đinh tán thô kệch, không có cột buồm, chỉ có một tháp quan sát nhỏ nhô lên như con mắt của một sinh vật biển sâu.
Họ len lỏi qua những hòm gỗ chất cao như núi trên bến cảng, di chuyển theo những bóng râm của các cần cẩu hơi nước. Mùi dầu mỡ, mùi muối biển và mùi của kim loại rỉ sét tạo nên một hỗn hợp không khí đặc quánh. Julian ra hiệu cho Pierre dừng lại khi họ tiếp cận được lối vào xưởng đóng tàu.
“Nghe này, Pierre. Nếu tôi không trở ra trong vòng một giờ, hãy gửi tín hiệu này cho Đô đốc hải quân. Đã đến lúc quân đội chính quy cần phải biết về sự tồn tại của con quái vật này.”
Julian để lại Pierre ở vị trí an toàn rồi một mình lẻn vào bên trong. Xưởng đóng tàu số 9 im lìm đến đáng sợ. Chỉ có tiếng nước vỗ rì rào vào mạn tàu và tiếng kim loại va chạm từ phía trong lòng con tàu ngầm. Ông leo lên chiếc xà lan, nhẹ nhàng như một con mèo rừng, rồi bước qua tấm ván hẹp dẫn lên boong của thiết bị lặn bí ẩn đó.
Cửa sập trên đỉnh tháp quan sát đang mở. Julian trượt xuống dưới theo một chiếc thang sắt hẹp. Bên trong là một mê cung của những đường ống đồng, những chiếc đồng hồ đo áp suất và những cần gạt bằng đồng thau sáng bóng. Ánh sáng từ những bóng đèn điện nhỏ xíu, chạy bằng ắc quy, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh xao, ma mị.
Julian di chuyển dọc theo hành lang hẹp, tiến về phía khoang điều khiển trung tâm. Tại đó, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc kim và phong thái cực kỳ lịch lãm đang đứng quay lưng về phía ông. Hắn đang chăm chú nhìn vào một bản đồ hải trình trải rộng trên bàn đá cẩm thạch.
“Ngài đến sớm hơn tôi dự tính mười phút đấy, thám tử Blackwood.”
Giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền và không hề có chút ngạc nhiên nào. Người đàn ông quay lại. Đó chính là 'Kiến trúc sư' – kẻ đứng đầu mạng lưới tội phạm tinh vi nhất châu Âu, kẻ mà Julian đã truy lùng qua hàng ngàn dặm hành trình.
“Một kiến trúc sư giỏi luôn biết cách tính toán các biến số, đúng không?” Julian đáp, tay ông vẫn đặt trên chuôi súng nhưng chưa rút ra. “Nhưng ông đã sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể lặn xuống đáy biển và trốn thoát khỏi công lý.”
Kiến trúc sư mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo như sương mù buổi sớm.
“Công lý là khái niệm của kẻ thắng cuộc, Blackwood. Tôi không trốn thoát. Tôi đang mở ra một kỷ nguyên mới. Ngài có biết rằng con tàu này có thể mang theo các khối thuốc nổ cực mạnh để phá hủy bất kỳ pháo đài ven biển nào mà không bị nhìn thấy? Tôi không phá hủy đế chế này, tôi đang buộc nó phải tái cấu trúc theo ý mình.”
“Bằng cách sát hại những người như Nam tước Von Hardt và tẩy não những mật vụ vô tội sao? Đó không phải là tái cấu trúc, đó là sự hủy diệt nhân tính.”
Julian đột ngột cảm nhận được sự rung động nhẹ dưới chân. Tiếng động cơ hơi nước bên trong tàu bắt đầu hoạt động, một âm thanh trầm đục và đầy uy lực.
“Ngài có nghe thấy không? Đó là nhịp tim của tương lai. Và tiếc thay, Ngài sẽ là người đầu tiên chứng kiến nó chìm xuống đại dương cùng với tôi.”
Nói đoạn, Kiến trúc sư nhấn một cái lẫy đỏ trên vách tàu. Tiếng còi báo động vang lên chói tai. Cửa sập phía trên tự động đóng sầm lại với một tiếng nổ kim loại đanh gọn. Con tàu bắt đầu rung chuyển dữ dội khi các khoang chứa nước bắt đầu được làm đầy.
“Ngài định tự sát cùng với tôi sao?” Julian gặng hỏi, đôi mắt ông sắc lạnh quan sát mọi lối thoát.
“Không, thám tử. Tôi có lối thoát riêng của mình. Nhưng Ngài thì không.”
Kiến trúc sư rút ra một chiếc điều khiển từ xa sơ khai – một thiết bị bằng gỗ và đồng có các dây dẫn điện – rồi nhanh chóng bước vào một khoang thoát hiểm nhỏ ở phía đuôi tàu. Trước khi Julian kịp lao tới, cánh cửa khoang thoát hiểm đã được khóa chặt từ bên trong bằng một hệ thống chốt thủy lực.
Con tàu bắt đầu nghiêng dần. Nước biển bắt đầu rò rỉ qua một vài mối hàn chưa hoàn thiện, tạo thành những tia nước lạnh buốt bắn tung tóe vào không trung. Julian nhận ra đây là một cái bẫy. Con tàu này thực chất là một lò phản ứng nổ di động, được thiết kế để phát nổ ngay dưới chân hạm đội hoàng gia đang neo đậu ngoài khơi.
Julian không hoảng loạn. Với ông, mỗi giây phút là một chuỗi các hành động logic. Ông quan sát bảng điều khiển chính. Mọi thứ được ghi bằng tiếng Đức và một loại mật mã riêng của 'Mạng lưới Nhện'.
“7-1-2-1... 4-3-8-2...”
Dãy số quen thuộc từ vụ án ở Alps lại hiện lên trong đầu ông. Julian chợt nhận ra đó không chỉ là mật mã sách, mà còn là các tham số áp suất và thời gian để kích hoạt hệ thống khẩn cấp của con tàu này. Nam tước Von Hardt đã để lại chìa khóa ngay từ đầu, nhưng không phải để tìm kho báu, mà để ngăn chặn thảm họa này.
Julian dùng báng súng đập vỡ lớp kính bảo vệ của van xả khẩn cấp. Ông dùng hết sức lực để xoay chiếc vô lăng bằng gang lạnh ngắt. Nước biển tràn vào khoang điều khiển, dâng lên đến đầu gối, rồi đến thắt lưng. Cái lạnh cắt da cắt thịt của Portsmouth vào mùa này khiến cơ bắp ông co quắp.
Trong bóng tối và dòng nước đang dâng cao, Julian nhìn thấy một sợi dây cáp điện đang đánh lửa xèo xèo trên mặt nước. Chỉ cần một tích tắc chạm vào, ông sẽ bị thiêu cháy bởi dòng điện cao thế trước khi chết đuối.
Ông dùng chiếc gậy ba-toong lõi thép, móc lấy sợi cáp và kéo nó về phía bảng mạch điều khiển chính của khoang thoát hiểm nơi Kiến trúc sư đang lẩn trốn. Một vụ chập điện cực lớn xảy ra, làm nổ tung hệ thống chốt thủy lực. Cửa khoang thoát hiểm bật tung ra dưới áp suất nước.
Kiến trúc sư bị hất văng ra ngoài bởi dòng nước xiết. Julian lao tới, chộp lấy cổ áo hắn. Hai người giằng co dưới làn nước đục ngầu. Trong không gian chật hẹp và đầy rẫy nguy hiểm, Julian sử dụng kỹ năng vật lộn của lính thủy đánh bộ, khóa chặt tay đối phương.
“Dừng... dừng lại! Chúng ta sẽ chết cả hai!” Kiến trúc sư gào lên trong khi ngụm một ngụm nước mặn chát.
“Vậy thì hãy chết như một kẻ kiến trúc nên nấm mồ của chính mình!”
Julian tìm thấy chiếc đòn bẩy thủ công để mở cửa sập trên đỉnh tháp quan sát. Với sức mạnh phi thường sinh ra từ bản năng sinh tồn, ông đẩy ngược áp suất nước, mở tung cửa sập. Một luồng không khí lạnh buốt tràn vào cùng với nước biển tràn ra ngoài theo nguyên lý bình thông nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Ông lôi theo Kiến trúc sư, đẩy hắn lên mặt nước. Pierre, lúc này đã gọi được lực lượng hải quân, đang đứng trên chiếc xà lan cùng với các binh sĩ cầm súng trường.
“Ở đây! Ngài Blackwood ở đây!” Pierre hét lớn, tung một sợi dây thừng xuống nước.
Julian nắm lấy sợi dây, cùng với kẻ thù của mình, được kéo lên boong tàu ngay trước khi con tàu ngầm bí ẩn phát nổ dưới đáy cảng Portsmouth. Một cột nước khổng lồ dựng đứng lên giữa trời đêm, ánh lửa đỏ rực từ vụ nổ dưới nước hắt lên những đám mây sương mù, tạo nên một cảnh tượng huy hoàng và tàn khốc.
Vụ nổ làm rung chuyển cả bến cảng, nhưng nhờ Julian đã xả van khẩn cấp, hướng nổ đã được giảm thiểu đáng kể, cứu được hạm đội hoàng gia khỏi một thảm họa tàn phá.
Julian nằm trên boong tàu bọc thép, hơi thở đứt quãng, toàn thân ướt sũng và lạnh ngắt. Pierre vội vã đắp một tấm chăn len dày lên vai ông.
“Ngài đã làm được, thưa Ngài. 'Kiến trúc sư' đã bị bắt.”
Julian nhìn sang kẻ đang bị lính hải quân còng tay. Kiến trúc sư giờ đây chỉ còn là một người đàn ông già nua, thất thần nhìn về phía cột khói đang bốc lên từ mặt biển.
“Mạng lưới của ông đã bị đứt, thưa Ngài Kiến trúc sư.” Julian nói khẽ, giọng ông khàn đặc. “Ông có thể xây dựng những con tàu ngầm, nhưng ông không bao giờ có thể xây dựng được một thế giới thiếu đi công lý.”
Bình minh bắt đầu ló dạng trên cảng Portsmouth. Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới chiếu rọi lên những con tàu hạm đội hoàng gia đang bình yên neo đậu. Sương mù dần tan biến, để lộ ra vẻ đẹp hùng vĩ của vùng biển nước Anh.
Julian lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra từ túi áo. Kỳ diệu thay, nó vẫn tích tắc chạy dù đã bị ngâm trong nước biển.
“Vụ án này đã kết thúc, Pierre. Nhưng tôi tin rằng đây chỉ là khởi đầu của một thế giới mới – nơi mà khoa học và tội ác sẽ luôn đi đôi với nhau.”
Ông nhìn ra khơi xa, nơi đường chân trời đang bừng sáng. Sau vụ án ở dãy Alps, Vienna, London và giờ là Portsmouth, Julian Blackwood hiểu rằng cuộc hành trình của mình sẽ không bao giờ thực sự kết thúc. Luôn có những mật mã cần giải, những âm mưu cần phá và những bóng ma cần phải được đưa ra ánh sáng.
“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, thưa Ngài?” Pierre hỏi khi dìu ông bước lên chiếc xe ngựa của hải quân.
Julian mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt mệt mỏi nhưng thanh thản.
“Về nhà, Pierre. Tôi cần một tách trà nóng và một giấc ngủ dài trước khi bức điện tín tiếp theo đến.”
Julian Blackwood bước vào bên trong xe ngựa, để lại sau lưng tiếng sóng biển Portsmouth rì rào. Một chương cũ đã khép lại, và giữa những trang sử đang được viết bằng hơi nước và sắt thép, dấu chân của vị thám tử đơn độc ấy vẫn sẽ còn in đậm mãi mãi.