MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 10: NHỮNG TIẾNG VANG TỪ NHÀ THƯƠNG ĐIÊN CŨ

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 10: NHỮNG TIẾNG VANG TỪ NHÀ THƯƠNG ĐIÊN CŨ

1,607 từ · ~9 phút đọc

Sương mù vùng ngoại ô London không mang sắc vàng đục của khói than thành phố, mà là một màu trắng xám, lạnh lẽo và đặc quánh như sữa, bao phủ lấy những cánh đồng hoang vắng. Trong màn đêm yên tĩnh, tòa kiến trúc của Nhà thương điên St. Jude hiện ra như một con quái vật bằng đá khổng lồ đang ngủ say. Đó là một công trình cổ quái từ thời kỳ mà các phương pháp điều trị tâm thần vẫn còn mang đậm tính chất tra tấn hơn là y học, với những ô cửa sổ nhỏ hẹp có song sắt rỉ sét và những bức tường bám đầy rêu phong ẩm ướt.

Julian Blackwood đứng bên vệ đường, chiếc áo khoác dài của ông sũng nước vì sương đêm. Sau vụ án tại rạp xiếc, viên nhộng kim loại đã dẫn dắt ông tới đây – một nơi lẽ ra đã bị đóng cửa từ khi những đạo luật về nhân quyền mới nhất được ban hành để thay thế cho những quy định khắc nghiệt của thời đại cũ. Tuy nhiên, ánh sáng le lói từ tầng hầm và những tiếng động cơ hơi nước chạy ngầm dưới lòng đất cho thấy St. Jude vẫn đang vận hành một cách bí mật.

“Thưa Ngài, đây chính là nơi 'Mạng lưới Nhện' đặt cơ sở nghiên cứu sao?” Pierre hỏi, giọng anh ta run rẩy khi nhìn vào tấm biển gỗ mục nát treo lủng lẳng trước cổng chính.

“Không chỉ là nghiên cứu, Pierre. Đây là nơi chúng tẩy não những điệp viên đã bị bắt giữ, biến họ thành những con rối không có ký ức. Một kỹ thuật điều trị bằng xung điện và thuốc phiện lỏng đang được chúng hoàn thiện để phục vụ cho tham vọng kiểm soát chính trường châu Âu.”

Julian kiểm tra lại ổ đạn của khẩu súng ngắn. Với ông, St. Jude không chỉ là một địa điểm, nó là một bài toán về đạo đức và sự tàn bạo của khoa học khi bị đặt vào tay những kẻ điên cuồng. Họ lẻn qua hàng rào sắt đã sụp đổ, di chuyển theo những bụi cây rậm rạp để tiến về phía dãy nhà kho phía sau.

Cánh cửa dẫn xuống tầng hầm được khóa bằng một loại ổ khóa mật mã mới nhất – loại khóa quay với các vòng đồng mà Julian đã từng gặp ở các két sắt ngân hàng tại Vienna. Ông áp tai vào cánh cửa, dùng sự nhạy bén của đôi tay để cảm nhận nhịp rơi của các lẫy sắt bên trong.

“Cạch. Cạch. Phập.”

Cánh cửa mở ra, tiết lộ một cầu thang dốc đứng dẫn xuống một thế giới hoàn toàn khác biệt. Thay vì những bức tường gạch cũ kỹ, bên dưới là một hành lang được lát gạch men trắng toát, phản chiếu ánh sáng từ những bóng đèn điện sợi đốt đang tỏa ra một nhiệt lượng ngột ngạt. Mùi của axit carbonic và mùi ozone nồng nặc trong không khí, báo hiệu sự hiện diện của những cỗ máy phát điện công suất lớn.

Julian di chuyển một cách im lặng tuyệt đối, cơ thể ông nép vào những góc khuất của dãy hành lang. Qua một ô cửa kính nhỏ, ông chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: Một người đàn ông đang bị xích trên chiếc ghế kim loại, đầu gắn những điện cực thô sơ nối với một dàn bình ắc quy lớn. Một bác sĩ mặc áo choàng trắng đang điều chỉnh các nút vặn, trong khi một gã đàn ông mặc vest đen đứng bên cạnh ghi chép một cách lạnh lùng.

“Đối tượng 42 vẫn còn phản kháng với các ký ức về gia đình. Tăng cường độ dòng điện lên 20%.” Gã mặc vest ra lệnh.

Julian nhận ra đối tượng trên ghế – đó chính là viên mật vụ của Văn phòng Chiến tranh đã mất tích cách đây hai tháng, người nắm giữ các mật mã liên lạc của hạm đội Anh.

“Chúng ta không thể chờ đợi lực lượng tiếp viện, Pierre. Nếu chúng tăng cường độ dòng điện thêm lần nữa, bộ não của ông ấy sẽ bị phá hủy hoàn toàn.”

Julian ra hiệu cho Pierre nấp sau một tủ hồ sơ lớn, còn ông rút ra một quả lựu đạn hỏa mù nhỏ – một loại đạo cụ mà ông giữ lại từ rạp xiếc. Ông ném quả lựu đạn vào giữa căn phòng thí nghiệm.

“Bùm!”

Khói trắng mù mịt bùng lên. Trong sự hỗn loạn, tiếng thét của tên bác sĩ và tiếng súng nổ vô định của gã bảo vệ vang lên. Julian lao vào như một cơn gió đen. Ông dùng báng súng hạ gục tên bác sĩ, sau đó xoay người tung một cú đá tước vũ khí của gã mặc vest đen.

Trận chiến trong phòng thí nghiệm diễn ra ác liệt giữa những thiết bị thủy tinh dễ vỡ. Julian phải vừa chiến đấu vừa tránh chạm vào các dây dẫn điện đang đánh lửa xèo xèo trên sàn nhà. Gã mặc vest đen không phải là một bác sĩ đơn thuần; hắn có kỹ năng chiến đấu của một võ sĩ chuyên nghiệp. Hắn tung những cú đấm đầy uy lực, cố gắng dồn Julian vào phía dàn ắc quy đang quá tải.

“Ngươi không thể ngăn cản sự tiến bộ của khoa học đâu, Blackwood!” Hắn gào lên, tay rút ra một chiếc dùi cui điện.

“Đây không phải là khoa học. Đây là sự đồi bại nhân danh trí tuệ.”

Julian tránh được cú vụt của chiếc dùi cui, ông chụp lấy cổ tay đối phương, dùng lực đòn bẩy bẻ quặt cánh tay hắn ra sau. Đồng thời, ông dùng chân đạp mạnh vào bàn điều khiển, làm đoản mạch hệ thống điện chính của căn hầm. Một luồng tia lửa điện khổng lồ bùng phát, hất văng cả hai ra hai phía.

Trong bóng tối vừa bao trùm, chỉ có ánh sáng từ những tia lửa điện chớp nhoáng, Julian bò dậy, nhanh chóng cắt đứt các sợi dây xích đang giữ viên mật vụ.

“Đi mau! Nơi này sắp nổ tung vì áp suất hơi nước quá tải!”

Họ dìu viên mật vụ chạy qua những hành lang đang bắt đầu rỉ nước từ các ống dẫn bị vỡ. Phía sau họ, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Julian biết rằng "Mạng lưới Nhện" sẽ không để họ thoát đi dễ dàng như vậy.

Tại lối ra, họ bị chặn lại bởi một nhóm lính gác vũ trang bằng súng trường ngắn. Julian quan sát xung quanh và nhìn thấy một bình chứa khí nén lớn đặt ngay cạnh lối đi.

“Pierre, nằm xuống!”

Julian bắn một phát đạn chính xác vào van của bình khí. Áp suất cực đại giải phóng tạo ra một vụ nổ hơi khí nén kinh hoàng, đẩy lùi nhóm lính gác và tạo ra một màn khói bụi đủ để họ băng qua cổng chính.

Họ chạy thoát vào rừng thông khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai bắt đầu xua tan màn sương mù ngoại ô. Phía sau họ, tòa nhà St. Jude chìm trong lửa đỏ khi các lò hơi dưới hầm ngầm phát nổ liên tiếp. Những bí mật đen tối của nhà thương điên cũ cuối cùng cũng bị thiêu rụi cùng với những kẻ đã tạo ra nó.

Julian đặt viên mật vụ xuống một bãi cỏ khô. Người đàn ông dần tỉnh lại, đôi mắt lộ vẻ bàng hoàng nhưng đã nhận thức được thực tại.

“Cảm ơn... Ngài là ai?”

“Một người bạn của sự thật.” Julian trả lời ngắn gọn.

Ông lấy từ trong túi áo của gã mặc vest đen mà ông đã kịp lục soát được lúc nãy một chiếc thẻ bài bằng bạc. Trên đó không có tên, chỉ có hình một con nhện nằm giữa một mạng lưới chằng chịt các dây điện.

“Pierre, nhiệm vụ của chúng ta tại London có lẽ đã tiến gần đến hồi kết. Chiếc thẻ này dẫn đến một bến cảng bí mật ở phía Nam. Kẻ đứng đầu 'Mạng lưới Nhện' – người mà chúng gọi là 'Kiến trúc sư' – đang chuẩn bị rời khỏi Anh trên một chiếc tàu ngầm kiểu mới.”

Pierre nhìn vào tòa nhà đang cháy, rồi nhìn vào vị thám tử mà anh ta tôn thờ.

“Chúng ta sẽ đi tiếp chứ, thưa Ngài?”

Julian nhìn về phía chân trời, nơi London đang hiện ra rực rỡ dưới ánh bình minh. Những ống khói công nghiệp vẫn đang nhả khói, tượng trưng cho một thời đại không ngừng chuyển động và biến đổi.

“Phép toán này vẫn chưa có đáp số cuối cùng, Pierre. Chừng nào 'Kiến trúc sư' còn tự do, thế giới này vẫn còn nằm trong mạng lưới của hắn.”

Julian Blackwood bước đi, bóng dáng ông đổ dài trên mặt đất. Mỗi vụ án, từ vùng núi Alps tuyết trắng đến những căn hầm tối tăm của London, đều là một bước tiến trong cuộc hành trình đi tìm công lý giữa một thời đại đầy rẫy những âm mưu. Với ông, mỗi hơi thở là một sự quan sát, mỗi bước chân là một sự phân tích, và trái tim ông là cái cân công bằng nhất giữa thiện và ác.

Con tàu tiếp theo đang chờ đợi ông tại bến cảng Portsmouth. Và trong túi áo ông, chiếc đồng hồ quả quýt vẫn tích tắc, tích tắc – âm thanh duy nhất không bao giờ dối trá về sự trôi qua của thời gian và cái chết.