MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 9: MÀN ẢO THUẬT CỦA BÓNG TỐI

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 9: MÀN ẢO THUẬT CỦA BÓNG TỐI

1,831 từ · ~10 phút đọc

Ánh đèn dầu hỏa đỏ rực bao quanh khu bãi trống vùng East End, nơi những lều bạt khổng lồ của Rạp xiếc Hoàng gia vang lên tiếng nhạc kèn đồng rộn rã, át đi cả tiếng sóng vỗ rì rào từ bến cảng London gần đó. Đây là thời kỳ mà các tầng lớp bình dân khao khát những điều kỳ thú để quên đi sự khắc nghiệt của cuộc cách mạng công nghiệp, khi sương mù than đá quyện chặt lấy mùi thú dữ và hương bắp rang tạo nên một bầu không khí đặc quánh, mê hoặc.

Julian Blackwood đứng lặng lẽ giữa đám đông hành khách vừa rời khỏi ga tàu, chiếc áo khoác dài màu xám tro khiến ông như một bóng ma đang trôi dạt giữa thế giới phồn hoa và náo nhiệt này. Pierre đi ngay phía sau, tay siết chặt chiếc túi da chứa các thiết bị giám định.

“Thưa Ngài, rạp xiếc này có vẻ không chỉ đơn thuần là nơi giải trí.” Pierre nói khẽ, đôi mắt anh ta không ngừng cảnh giác nhìn những gã đàn ông xăm trổ đầy mình đang canh gác quanh lối vào hậu đài.

“Đúng vậy, Pierre. Một nơi mà một con hổ Bengal nặng hai trăm ký có thể biến mất ngay trên sân khấu trước mắt một ngàn khán giả thì chắc chắn không phải là chuyện thần tiên. Đó là sự sai lệch của vật lý và sự xảo quyệt của con người.”

Họ bước vào lều chính ngay khi buổi biểu diễn cuối cùng trong ngày vừa kết thúc. Không khí bên trong vẫn còn nóng hầm hập và sực nức mùi mồ hôi. Đứng đợi họ giữa sân khấu tròn là Ngài Barnaby, chủ rạp xiếc – một người đàn ông lùn mập với bộ ria mép vểnh ngược và đôi mắt hằn lên những tia máu vì lo âu.

“Cảm ơn Ngài đã đến, Blackwood! Nếu chuyện này lộ ra, rạp xiếc của tôi sẽ phá sản. Người huấn luyện hổ tài ba nhất của tôi, Dimitri, đã biến mất cùng với con hổ ngay khi tấm màn nhung đen buông xuống trong màn trình diễn 'Cái chết của Chúa tể rừng xanh'.”

Julian tiến lại gần trung tâm sân khấu. Ông quỳ xuống, dùng bàn tay đeo găng vuốt nhẹ lên lớp cát mịn.

“Tấm màn nhung buông xuống trong bao lâu, thưa Ngài Barnaby?”

“Chỉ đúng mười giây, thưa Ngài. Đó là quy trình của màn ảo thuật. Khi màn kéo lên, chiếc lồng sắt lẽ ra phải trống rỗng theo kế hoạch, nhưng Dimitri cũng phải xuất hiện trở lại từ phía trên trần lều. Thế nhưng... cả người lẫn hổ đều không thấy đâu.”

Julian nhìn lên trần lều, nơi những dây cáp và ròng rọc đan xen như mạng nhện.

Ông lấy ra một chiếc đèn pin đặc dụng – một thiết bị mới được cải tiến với thấu kính hội tụ mạnh. Ánh sáng trắng quét qua những thanh dầm gỗ. Julian phát hiện một sợi dây thừng bị đứt, đầu dây không phải bị xé rách do sức nặng mà có vết cắt ngọt lịm của một lưỡi dao sắc.

“Sự biến mất của con hổ là ảo thuật, nhưng sự biến mất của Dimitri là một vụ bắt giữ.” Julian nhận định, giọng ông trầm tĩnh. “Barnaby, con hổ của ông có được huấn luyện để giữ im lặng không?”

“Dạ không, nó là loài thú hung dữ nhất mà tôi từng thấy. Nếu bị kích động, tiếng gầm của nó có thể làm rung chuyển cả khu phố này.”

“Vậy mà không một ai nghe thấy tiếng gầm trong mười giây đó. Điều này có nghĩa là con hổ đã bị gây mê ngay tức khắc hoặc nó đã được đưa xuống một không gian cách âm.”

Julian bắt đầu đi vòng quanh chu vi sân khấu. Ông gõ nhẹ xuống sàn gỗ bằng gậy ba-toong. Khi đến gần khu vực đặt hòm ảo thuật của Dimitri, âm thanh phát ra trở nên vang hơn.

“Pierre, mang bộ kích thủy lực lại đây.”

Dưới lớp cát và ván gỗ được ngụy trang tài tình là một hệ thống thang máy thủ công chạy bằng đối trọng nước – một kỹ thuật sân khấu thường thấy trong các nhà hát lớn ở Paris nhưng được thu nhỏ để phù hợp với rạp xiếc lưu động. Julian bước xuống hố đen sâu thẳm bên dưới sân khấu.

Bên dưới là một đường hầm ẩm ướt dẫn thẳng ra hướng bến cảng. Mùi thú dữ bắt đầu nồng nặc hơn. Julian điềm nhiên tiến bước, khẩu súng trong tay ông đã sẵn sàng. Pierre run rẩy đi theo sau, tay cầm chiếc đèn bão tỏa ánh sáng vàng vọt lên những vách đất đầy rêu.

Sau vài trăm mét, đường hầm mở rộng ra thành một căn hầm chứa hàng cũ kỹ nằm ngay dưới một kho bãi sát mép nước sông Thames. Giữa căn hầm, một chiếc lồng sắt lớn được bao phủ bởi một tấm bạt thô. Tiếng thở khò khè nặng nề của con thú vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Cạnh đó, Dimitri đang bị trói vào một cột chống bằng gỗ, miệng bị bịt kín. Đứng trước anh ta là một người đàn ông mặc bộ đồ da đen bóng, gương mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ hề buồn bã.

“Dimitri, ngươi đã giấu nó ở đâu? Tập hồ sơ mà Nam tước đã gửi gắm cho ngươi trước khi ông ta lên chuyến tàu định mệnh đó?” Giọng kẻ đeo mặt nạ lạnh lùng như băng.

Julian bước ra khỏi bóng tối, tiếng đế giày da của ông nện xuống sàn đá vang lên rõ rệt.

“Ngươi đang tìm thứ không thuộc về mình, 'Hề Buồn'.”

Kẻ đeo mặt nạ quay phắt lại, đôi mắt hắn rực lên sự kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

“Thám tử Blackwood. Ngươi quả thực là một kẻ khó chịu. Ngươi đã đi từ những đỉnh núi Alps đến tận hang ổ này chỉ để bảo vệ một kẻ nuôi thú sao?”

“Tôi bảo vệ sự thật, bất kể nó nằm ở đâu.” Julian tiến lại gần, giữ một khoảng cách an toàn. “Dimitri không chỉ là người huấn luyện hổ. Anh ta là liên lạc viên của mạng lưới tình báo Nga tại London, và con hổ Bengal kia chính là 'hòm thư sống'. Ngươi định mổ bụng con vật để lấy mảnh mật mã cuối cùng, đúng không?”

Kẻ đeo mặt nạ cười khẩy, hắn rút ra một cặp dao găm ngắn – loại vũ khí đặc thù của những sát thủ vùng Viễn Đông.

“Ngươi biết quá nhiều, thám tử. Và người biết nhiều ở London thường không sống sót qua đêm sương mù này.”

Hắn lao tới với một tốc độ kinh hoàng. Julian không dùng súng ngay lập tức vì sợ viên đạn sẽ làm con hổ hoảng loạn và phá vỡ cái lồng đã rỉ sét. Ông dùng gậy ba-toong để gạt những nhát đâm hiểm hóc. Cuộc chiến diễn ra trong bóng tối chập chờn, nơi những cái bóng vụt qua như những linh hồn bị nguyền rủa.

Kẻ đeo mặt nạ sử dụng những chiêu thức nhào lộn của rạp xiếc kết hợp với kỹ thuật ám sát. Hắn nhảy vọt lên những thùng hàng, rồi bất thần lao xuống từ phía sau. Julian điềm tĩnh quan sát từng nhịp thở của đối phương. Với ông, chiến đấu là một phép toán của thời gian và lực tác động.

Khi kẻ đeo mặt nạ tung một cú đá xoay người, Julian không lùi lại mà tiến tới, dùng bả vai hất mạnh vào trọng tâm của đối phương. Kẻ đeo mặt nạ mất thăng bằng, rơi xuống ngay sát lồng hổ. Tiếng động mạnh làm con hổ Bengal tỉnh dậy sau cơn mê nhẹ. Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, móng vuốt sắc lẹm quào mạnh qua khe lồng, xé toang một phần chiếc áo da của gã sát thủ.

Tận dụng khoảnh khắc đó, Julian tung một cú đánh bằng báng súng vào thái dương đối phương, khiến hắn ngã gục, bất tỉnh nhân sự.

“Pierre! Giải cứu Dimitri ngay!” Julian ra lệnh.

Khi Dimitri được cởi trói, anh ta nhìn Julian với sự hàm ơn sâu sắc. Anh ta tiến lại gần con hổ, thầm thì những câu tiếng Nga cổ xưa. Con thú dần bình tĩnh lại. Dimitri đưa tay vào trong một ngăn bí mật dưới cổ của con hổ – nơi được ngụy trang bằng lớp lông dày đặc – và rút ra một viên nhộng nhỏ bằng kim loại.

“Đây là thứ họ muốn.” Dimitri trao nó cho Julian. “Nó chứa danh sách các điệp viên hai mặt đang hoạt động trong quốc hội Anh. Nam tước Von Hardt đã giao nó cho tôi vì ông ấy biết rạp xiếc là nơi duy nhất có thể vận chuyển thứ này mà không bị nghi ngờ.”

Julian cầm viên nhộng, cảm nhận được cái lạnh của kim loại và cái giá phải trả của những mạng người đã ngã xuống vì nó.

“Thế giới này đang đứng trên một đống thuốc súng, Dimitri. Và chúng ta là những người đang cố gắng dập tắt những ngòi nổ ngắn nhất.”

Bên ngoài, tiếng còi tàu và tiếng sóng sông Thames vẫn đều đặn vỗ vào mạn thuyền. Julian bước ra khỏi căn hầm, sương mù London lúc này đã bắt đầu nhạt dần để lộ ra những tia sáng đầu tiên của một ngày mới.

Ngài Barnaby chạy đến, mừng rỡ khi thấy Dimitri và con hổ vẫn bình an.

“Ngài là một vị cứu tinh, Blackwood! Tôi sẽ dành cho Ngài một vị trí danh dự trong mọi buổi biểu diễn của rạp xiếc này!”

Julian chỉ mỉm cười nhạt, ông nhìn về phía chân trời.

“Cảm ơn, Barnaby. Nhưng cuộc đời tôi đã là một buổi biểu diễn quá dài rồi.”

Ông quay sang Pierre, người đang cẩn thận cất giữ viên nhộng vào túi an toàn.

“Vụ án này đã kết thúc, nhưng nó mở ra một con đường dẫn đến một cái tên mà chúng ta đã nghe thấy nhiều lần: 'Mạng lưới Nhện'. Chúng ta cần quay lại văn phòng. London vẫn còn nhiều bí mật đang chờ đợi dưới những lớp sương mù khác.”

Julian Blackwood bước đi trên những phiến đá ẩm ướt, bóng dáng ông cao lớn và cô độc giữa thành phố đang dần tỉnh giấc. Ông biết rằng mỗi vụ án ông phá giải là một mảnh ghép nhỏ trong một bức tranh khổng lồ về sự phản bội và tham vọng của con người. Và ông, thám tử của bóng tối, sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi bức tranh đó được phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng của sự thật.

Chiếc đồng hồ quả quýt trong túi ông vẫn tích tắc đều đặn, từng nhịp một, như nhắc nhở về những phép toán tiếp theo của định mệnh.