MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng không màu.Chương 4: Những mảnh vỡ dưới ánh mặt trời

Bản giao hưởng không màu.

Chương 4: Những mảnh vỡ dưới ánh mặt trời

2,581 từ · ~13 phút đọc

Thành phố A bước vào những ngày đại hàn, cái lạnh không còn chỉ là sự hanh hao của gió mà đã bắt đầu mang theo hơi ẩm buốt giá, thấm qua từng lớp áo. Sương mù vào buổi sáng sớm dày đến mức đứng ở đầu phố cũng khó lòng nhìn thấy biển hiệu của quán cà phê phía đối diện. Đối với Hạ Nam Diệp, thời tiết này là một loại tra tấn thầm lặng. Những vết sẹo từ vụ tai nạn cũ bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau âm ỉ, đặc biệt là vùng xương chẩm phía sau tai trái, nó cứ giật lên từng hồi theo nhịp đập của mạch máu.

Tám giờ kém mười lăm phút, Nam Diệp đã đứng trước cổng nhà Thẩm Nhất Chu. Cậu đứng co ro, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, cố gắng điều hòa nhịp thở để giảm bớt cái lạnh đang bủa vây. Cậu không muốn đến muộn dù chỉ một giây, bởi cậu biết sự chính xác là quy tắc tối thượng trong thế giới của người đàn ông ấy.

Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra. Nam Diệp bước vào, lần này không cần người quản gia dẫn đường, cậu tự mình đi lên tầng hai. Nhưng khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa phòng nhạc, cậu khựng lại. Bên trong không phải là sự tĩnh lặng quen thuộc, mà là tiếng nói chuyện.

"Nhất Chu, anh thật sự định phí thời gian với đứa trẻ đó sao? Giới chuyên môn đang bắt đầu bàn tán rồi đấy."

Giọng một người phụ nữ sang trọng, mang theo chút sắc sảo và thiếu kiên nhẫn. Nam Diệp nhận ra giọng nói này, đó là Trịnh phu nhân, một nhà bảo trợ nghệ thuật có tiếng tăm lẫy lừng, cũng là người có mối quan hệ thân thiết lâu năm với gia tộc họ Thẩm.

"Bàn tán là việc của họ. Tôi làm việc của tôi." Giọng Thẩm Nhất Chu vẫn điềm nhiên như mặt hồ mùa đông, không một chút gợn sóng.

"Nhưng nó là một kẻ tàn phế! Một nghệ sĩ dương cầm không nghe thấy thì còn giá trị gì? Anh đang đặt cược danh tiếng của mình vào một quân bài đã hỏng. Nếu một năm sau cậu ta không thể lên sân khấu, danh xưng 'Vị giám khảo của tử thần' của anh sẽ trở thành một trò cười."

Nam Diệp đứng ngoài cửa, cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Những từ "tàn phế", "giá trị", "quân bài đã hỏng" rơi vào tai cậu như những mảnh thủy tinh sắc lẹm. Cậu cúi đầu, nhìn vào đôi bàn tay mình đang run rẩy. Hóa ra, trong mắt thế giới bên ngoài, sự nỗ lực của cậu chỉ là một trò đặt cược đầy rủi ro.

"Trịnh phu nhân," tiếng Thẩm Nhất Chu vang lên, lần này trầm hơn và mang theo một sự cảnh cáo rõ rệt. "Giá trị của một con người không nằm ở sự đánh giá của bà hay của giới chuyên môn. Tôi nhìn thấy thứ mà các người không thấy. Nếu bà đến đây chỉ để nói những lời này, thì mời về cho. Tôi còn có giờ học."

Cánh cửa đột ngột bật mở. Trịnh phu nhân bước ra với vẻ mặt không mấy hài lòng. Bà ta nhìn thấy Nam Diệp đang đứng bất động ở hành lang, ánh mắt bà lướt qua cậu đầy sự khinh miệt và thương hại, rồi bà ta khẽ hừ một tiếng và lướt qua như thể cậu chỉ là một không khí.

Nam Diệp đứng đó, cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giẫm đạp tan nát. Cậu muốn quay lưng bỏ chạy, muốn biến mất khỏi nơi này để không phải làm gánh nặng cho danh tiếng của Thẩm Nhất Chu. Nhưng trước khi cậu kịp lùi lại, giọng nói của anh đã vang lên từ bên trong.

"Hạ Nam Diệp, vào đi."

Cậu chậm chạp bước vào phòng. Thẩm Nhất Chu đang đứng bên bàn trà, tay cầm một tập hồ sơ. Anh nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt và đôi môi run rẩy của cậu, nhưng không hỏi một câu nào về việc cậu có nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi hay không. Anh chỉ đặt tập hồ sơ xuống và nói ngắn gọn:

"Hôm nay chúng ta sẽ ra ngoài."

Nam Diệp ngẩn người: "Ra ngoài? Đi đâu ạ?"

"Đến nơi mà âm nhạc không chỉ nằm trên phím đàn."

Thẩm Nhất Chu dẫn cậu ra xe. Chiếc xe lướt đi trong màn sương mù của thành phố A, hướng về phía ngoại ô. Sau gần một giờ đồng hồ, họ dừng lại trước một công trường xây dựng đang thi công dang dở. Tiếng máy khoan, tiếng búa gõ, tiếng động cơ xe tải tạo thành một bản giao hưởng hỗn tạp và chói tai.

Nam Diệp nhíu mày, vô thức đưa tay che lấy tai phải — cái tai duy nhất còn nghe rõ. Sự hỗn loạn âm thanh khiến cậu cảm thấy chóng mặt và buồn nôn.

"Anh đưa tôi đến đây làm gì?" Cậu hỏi, cố gắng nói to để át đi tiếng ồn.

Thẩm Nhất Chu đứng bên cạnh cậu, anh không che tai, gương mặt vẫn bình thản như đang đứng trong nhà hát. "Nhắm mắt lại."

"Nhưng..."

"Tôi nói, nhắm mắt lại. Và buông tay khỏi tai ra."

Nam Diệp nghiến răng làm theo. Khi thính giác bị phơi bày hoàn toàn trước sự ồn ào, cậu cảm thấy như mình bị nhấn chìm dưới một thác nước dữ dội. Nhưng rồi, giọng nói của Thẩm Nhất Chu vang lên bên cạnh, như một sợi dây cứu sinh.

"Đừng cố gắng phân tích tiếng ồn. Hãy tìm nhịp điệu của nó. Tiếng máy khoan là nốt trầm liên tục, tiếng búa gõ là nhịp Staccato mạnh mẽ, tiếng gió rít qua những thanh thép là nốt cao kéo dài. Nam Diệp, thế giới này không có tiếng ồn, chỉ có âm nhạc mà chúng ta chưa biết cách sắp xếp."

Nam Diệp cố gắng ổn định nhịp tim. Cậu bắt đầu lắng nghe theo cách Thẩm Nhất Chu chỉ dẫn. Dần dần, sự hỗn loạn biến mất. Cậu bắt đầu cảm nhận được một thứ nhịp điệu thô ráp nhưng đầy sức sống. Đó là nhịp điệu của sự kiến thiết, của sức lao động, của sự tồn tại trần trụi. Những rung động của tiếng máy móc truyền qua mặt đất, luồn qua đế giày, chạy lên ống chân cậu.

"Mở mắt ra."

Khi Nam Diệp mở mắt, cậu thấy Thẩm Nhất Chu đang nhìn mình với một ánh mắt rất lạ.

"Cậu thấy không? Âm nhạc của cậu bấy lâu nay quá sạch sẽ, quá yếu ớt. Cậu luôn muốn chơi những bản nhạc hoàn mỹ trong phòng kín, nhưng cậu quên rằng âm nhạc vĩ đại nhất luôn nảy sinh từ sự hỗn loạn của cuộc đời. Hạ Nam Diệp, nốt nhạc của cậu cần có sức nặng của sắt thép, cần có sự nhức nhối của thực tại."

Họ rời khỏi công trường và đi đến một địa điểm khác: một trạm xe lửa cũ. Ở đó, tiếng còi tàu hú vang, tiếng đường ray rít lên mỗi khi tàu chuyển bánh. Thẩm Nhất Chu bắt Nam Diệp đứng sát mép thềm ga, cảm nhận luồng gió mạnh mẽ và sự rung chuyển dữ dội khi đoàn tàu đi ngang qua.

Cả ngày hôm đó, Thẩm Nhất Chu đưa cậu đi khắp nơi: từ chợ cá ồn ào đến một xưởng rèn thủ công, từ bờ sông lộng gió đến một khu vườn yên tĩnh chỉ có tiếng lá khô xào xạc. Với mỗi nơi, anh đều bắt cậu phải tìm ra một "từ khóa" âm thanh.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, dát một lớp vàng ròng lên những tòa nhà của thành phố A, họ ngồi lại bên một chiếc ghế đá trong công viên vắng người. Nam Diệp kiệt sức hoàn toàn, cậu tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhìn vào hư không.

"Hôm nay... thật sự rất mệt." Nam Diệp thầm thì. "Nhưng tôi cảm thấy mình nghe được nhiều hơn cả hai năm qua cộng lại."

Thẩm Nhất Chu nhìn xuống đôi bàn tay của chàng trai trẻ. Chúng đã không còn run rẩy như lúc sáng. "Người ta thường chỉ chú ý đến những gì họ mất đi mà quên mất những gì họ đang có. Tai trái của cậu hỏng, nhưng bù lại, cơ thể cậu nhạy cảm với rung động hơn bất kỳ ai. Đó không phải là khiếm khuyết, đó là một món quà bị đóng gói một cách xấu xí."

Nam Diệp quay sang nhìn anh. Dưới ánh hoàng hôn, gương mặt của Thẩm Nhất Chu trông bớt đi phần khắc nghiệt. "Anh... anh thật sự tin rằng tôi có thể quay lại sân khấu sao? Ngay cả khi Trịnh phu nhân nói tôi là một quân bài hỏng?"

Thẩm Nhất Chu khẽ nhếch môi, một cái nhếch môi đầy sự ngạo mạn. "Bà ta là một nhà đầu tư, bà ta chỉ nhìn thấy những con số và sự hoàn hảo bề ngoài. Còn tôi là một nhà phê bình, tôi nhìn thấy sự sống. Hạ Nam Diệp, sân khấu của tôi không cần một con búp bê pha lê không tì vết. Tôi cần một người có thể dùng những mảnh vỡ của chính mình để đâm vào trái tim khán giả."

Câu nói ấy khiến lồng ngực Nam Diệp ấm áp lạ thường. Cậu nhận ra, Thẩm Nhất Chu không chỉ dạy cậu chơi đàn, anh đang dạy cậu cách nhặt nhạnh những mảnh vỡ của bản thân để ghép lại thành một hình hài mới — một hình hài mạnh mẽ hơn, chân thực hơn.

"Nhưng tôi vẫn sợ," Nam Diệp cúi đầu, giọng cậu nhỏ đi. "Tôi sợ sự im lặng đột ngột. Có những lúc, tai trái của tôi không chỉ là im lặng, nó là một nỗi đau nhức nhối, như thể có ai đó đang gào thét bên trong mà tôi không thể nghe thấy."

Thẩm Nhất Chu im lặng một lúc lâu. Sau đó, anh làm một hành động mà Nam Diệp không bao giờ ngờ tới. Anh xích lại gần, đưa bàn tay to lớn của mình áp nhẹ lên tai trái của cậu. Lòng bàn tay anh hơi nóng, bao phủ lấy toàn bộ vùng tai lạnh lẽo của Nam Diệp.

"Vậy thì hãy để tôi là âm thanh của cậu." Thẩm Nhất Chu nói, giọng anh trầm thấp, dịu dàng đến mức khiến Nam Diệp cảm thấy sống mũi cay cay. "Khi cậu thấy im lặng quá mức, hãy nhìn về phía tôi. Chừng nào tôi còn đứng ở đó, thế giới của cậu sẽ không bao giờ mất đi nhịp điệu."

Trái tim Nam Diệp hẫng đi một nhịp. Hơi ấm từ bàn tay Thẩm Nhất Chu dường như xuyên qua lớp da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy, xoa dịu cơn đau âm ỉ bấy lâu nay. Trong khoảnh khắc đó, thành phố A dường như không còn lạnh lẽo nữa. Mùi hương tuyết tùng thoang thoảng từ người anh bao bọc lấy cậu, tạo thành một vùng an toàn tuyệt đối.

Cậu không né tránh, cũng không lên tiếng. Cậu khẽ nghiêng đầu, tựa nhẹ vào lòng bàn tay anh. Một sự tin tưởng nguyên thủy nhất, thuần khiết nhất nảy nở giữa hai tâm hồn vốn dĩ đã quá quen với sự cô độc.

Họ ngồi đó rất lâu dưới ánh hoàng hôn đang tàn. Không có tiếng dương cầm, không có những bài phê bình sắc lẹm, chỉ có hai con người đang học cách sưởi ấm cho nhau giữa mùa đông khắc nghiệt.

Tối hôm đó, khi trở về căn hộ của mình, Nam Diệp không bật đèn ngay. Cậu đi đến bên cây đàn dương cầm cũ bám bụi. Lần này, cậu không lau bụi nữa. Cậu ngồi xuống, mở nắp đàn. Cậu không chơi bản Moonlight hay Nocturne nào cả.

Cậu bắt đầu gõ lên những phím đàn bằng những nốt nhạc rời rạc. Một nốt trầm mạnh mẽ như tiếng búa công trường, một nốt cao lảnh lót như tiếng còi tàu, một hợp âm đầy đặn như hơi ấm từ lòng bàn tay của Thẩm Nhất Chu.

Những mảnh vỡ của một ngày dài bắt đầu kết nối lại. Nam Diệp nhận thấy, khi cậu không còn cố gắng ép mình phải nghe bằng tai, thì âm nhạc lại tuôn chảy một cách tự nhiên hơn bao giờ hết. Cậu không còn chơi nhạc cho một khán phòng trống rỗng nữa, cậu chơi cho người đàn ông đã nói rằng sẽ là "âm thanh của cậu".

Sáng hôm sau, Nam Diệp thức dậy sớm hơn thường lệ. Cậu soi gương và thấy mình không còn quá tiều tụy. Những quầng thâm dưới mắt dường như mờ đi một chút. Cậu cầm lấy một mảnh giấy nhỏ, viết lên đó vài dòng rồi kẹp vào trong cuốn sổ tay âm nhạc.

Cảm ơn anh vì đã không coi tôi là một quân bài hỏng.

Khi cậu đến nhà Thẩm Nhất Chu, anh đã đứng đợi sẵn ở sảnh với một chiếc hộp nhỏ trên tay.

"Cái gì đây ạ?" Nam Diệp tò mò hỏi.

"Máy đo tần số rung động cầm tay." Thẩm Nhất Chu đưa chiếc hộp cho cậu. "Tôi đã đặt làm riêng. Nó sẽ chuyển hóa âm thanh thành những rung động khác nhau trên cổ tay cậu. Từ hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu luyện tập cường độ cao. Cậu sẽ không chỉ học cách chơi đàn, cậu sẽ học cách làm chủ cả khán phòng bằng thính giác ảo này."

Nam Diệp đeo thiết bị vào cổ tay, cảm nhận những rung động nhẹ nhàng như nhịp mạch đập. Cậu nhìn Thẩm Nhất Chu, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm.

"Tôi đã sẵn sàng."

Thẩm Nhất Chu khẽ mỉm cười — một nụ cười thật sự, không có sự mỉa mai hay cao ngạo. "Tốt. Vậy thì bắt đầu thôi. Chương 1 của bản giao hưởng mà cậu nợ tôi, hôm nay phải hoàn thành."

Căn phòng nhạc một lần nữa vang lên tiếng đàn, nhưng lần này, nó không còn là tiếng khóc hay sự tuyệt vọng. Nó là âm thanh của một mầm xanh đang cố gắng đâm xuyên qua lớp đá khô cằn để tìm về phía ánh sáng mặt trời.

Phía sau lưng Nam Diệp, Thẩm Nhất Chu đứng khoanh tay, đôi mắt anh không rời khỏi bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của cậu. Anh biết, hành trình này còn rất dài và đầy rẫy chông gai. Những kẻ như Trịnh phu nhân sẽ không để yên, quá khứ của Nam Diệp có thể quay lại ám ảnh bất cứ lúc nào, và chính tình cảm đang nảy mầm trong anh cũng là một biến số khó lường.

Nhưng lúc này đây, nghe tiếng đàn của Nam Diệp, Thẩm Nhất Chu cảm thấy lần đầu tiên trong đời, sự hoàn hảo không còn là mục tiêu duy nhất của anh nữa. Anh chỉ muốn bảo vệ bản nhạc đầy vết nứt này, bảo vệ người thanh niên mang vẻ đẹp u sầu nhưng kiên cường này, cho đến khi bản giao hưởng của họ thực sự vang lên giữa thành phố A hoa lệ.

Mùa đông vẫn lạnh, nhưng bên trong phòng nhạc ấy, mùa xuân dường như đã bắt đầu khẽ chạm ngõ.