MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng không màu.Chương 5: Những bóng ma từ quá khứ

Bản giao hưởng không màu.

Chương 5: Những bóng ma từ quá khứ

2,462 từ · ~13 phút đọc

Thành phố A đón một đợt không khí lạnh tăng cường, những cơn gió mùa Đông Bắc rít qua các khe hẹp giữa những tòa cao ốc, tạo nên thứ âm thanh rợn người như tiếng kêu gào của một loài thú bị thương. Trong căn phòng nhạc của Thẩm gia, hơi ấm từ hệ thống sưởi trung tâm vẫn không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng Hạ Nam Diệp.

Hôm nay là một ngày đặc biệt tồi tệ. Những cơn đau nhức phía sau tai trái của Nam Diệp không chỉ dừng lại ở việc giật liên hồi, mà nó bắt đầu lan xuống vùng cổ và bả vai, khiến mọi cử động của cậu đều trở nên nặng nề. Nhưng đó không phải là lý do chính khiến cậu mất tập trung. Điều thực sự đang gặm nhấm tâm trí cậu là một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm nằm trên bàn làm việc của Thẩm Nhất Chu mà cậu vô tình nhìn thấy lúc bước vào.

"Lễ trao giải Nghệ thuật Thành phố A – Kỷ niệm 10 năm thành lập."

Cái tên đó giống như một lưỡi dao cũ rỉ sét, cứa vào vết sẹo sâu nhất trong lòng Nam Diệp. Hai năm trước, cũng chính tại lễ trao giải này, cậu lẽ ra đã là người nhận giải thưởng cao quý nhất cho nghệ sĩ trẻ xuất sắc. Thế nhưng, một cú va chạm thảm khốc trên đường đến nhà hát đã biến tất cả những tràng pháo tay thành tiếng còi xe cấp cứu và sự im lặng kéo dài của phòng phẫu thuật.

"Cậu đang nhìn gì vậy?"

Giọng nói của Thẩm Nhất Chu cắt ngang dòng hồi tưởng đau đớn. Anh vừa từ phòng sách bước ra, tay cầm một chồng bản thảo điểm chỉ. Nam Diệp giật mình, vội vàng thu hồi ánh mắt, nhưng đã quá muộn. Thẩm Nhất Chu liếc nhìn tấm thiệp, rồi nhìn sang gương mặt tái nhợt của cậu.

"Tôi không định đi." Thẩm Nhất Chu thản nhiên nói, anh bước đến cầm tấm thiệp lên và ném nó vào sọt rác một cách không thương tiếc. "Những buổi lễ đó chỉ là nơi để những kẻ thiếu tài năng phô diễn những bộ cánh đắt tiền."

Nam Diệp mím môi, giọng cậu khàn đặc: "Nhưng đó là nơi... nơi mọi thứ của tôi bắt đầu kết thúc. Anh không cần phải vì tôi mà bỏ lỡ nó."

Thẩm Nhất Chu dừng lại, anh nhìn thẳng vào mắt Nam Diệp, đôi mắt phượng nheo lại đầy vẻ dò xét. "Tôi bỏ qua nó không phải vì cậu, mà vì tôi ghét sự giả tạo. Nhưng dường như cậu lại đang để nó chi phối. Nam Diệp, quá khứ là một bóng ma, nếu cậu cứ liên tục ngoái đầu nhìn nó, cậu sẽ không bao giờ thấy được con đường dưới chân mình."

"Anh nói thì dễ lắm!" Nam Diệp bỗng nhiên bộc phát, âm lượng của cậu cao hơn bình thường, một sự phản kháng hiếm hoi. "Anh là người luôn ở trên đỉnh cao, anh chưa bao giờ mất đi thứ quý giá nhất của mình. Anh làm sao hiểu được cảm giác mỗi sáng thức dậy, âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy không phải là tiếng chim hót, mà là tiếng kim loại va chạm và tiếng hét của chính mình?"

Nam Diệp thở dốc, đôi vai gầy rung lên. Những cảm xúc kìm nén suốt hai năm qua như một con đê bị vỡ, tràn ra ngoài tầm kiểm soát. Cậu chờ đợi một cơn thịnh nộ từ Thẩm Nhất Chu, chờ đợi anh sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà vì sự vô lễ này.

Thế nhưng, Thẩm Nhất Chu chỉ lặng lẽ bước lại gần. Anh không mắng mỏ, cũng không giải thích. Anh đặt tay lên vai Nam Diệp, áp lực từ bàn tay ấy rất nhẹ nhưng lại mang theo một sự trấn an mãnh liệt.

"Tôi hiểu." Thẩm Nhất Chu thầm thì. "Tôi không mất đi thính giác, nhưng tôi đã từng mất đi lý tưởng. Nam Diệp, mỗi người đều có một hầm ngục của riêng mình. Sự khác biệt duy nhất là có kẻ chọn ngồi khóc trong đó, còn có kẻ sẽ dùng móng tay để đào một con đường thoát ra."

Anh dắt cậu đến bên cửa sổ, chỉ về hướng trung tâm thành phố, nơi ánh đèn neon bắt đầu rực rỡ. "Kẻ đã gây ra vụ tai nạn cho cậu, gã tài xế say rượu đó, giờ đang ở đâu?"

"Trong tù... nghe nói gã bị kết án ba năm." Nam Diệp trả lời, lòng tràn đầy đắng cay.

"Còn kẻ đã thay thế vị trí của cậu trên sân khấu năm đó? Lâm Tử Ngôn thì sao?"

Cái tên Lâm Tử Ngôn khiến Nam Diệp run rẩy. Đó từng là người bạn thân thiết nhất của cậu ở học viện, người luôn đi sau bóng lưng của cậu, và cũng là người đã bước lên bục nhận giải thưởng vốn thuộc về cậu chỉ một tuần sau tai nạn. Có những tin đồn rằng Lâm Tử Ngôn đã biết trước về lịch trình di chuyển của Nam Diệp đêm đó, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở sự nghi ngờ.

"Cậu ta... hiện đang là ngôi sao của đoàn giao hưởng thành phố."

"Cậu ta sẽ có mặt ở lễ trao giải đó, với sự tán tụng của những kẻ như Trịnh phu nhân." Thẩm Nhất Chu lạnh lùng nói. "Cậu định để cho kẻ đã cướp đi hào quang của mình hưởng thụ sự yên ổn đó mãi sao? Cách trả thù tốt nhất không phải là oán hận, mà là đứng trước mặt kẻ đó và cho hắn thấy rằng, dù hắn có lấy đi thính giác của cậu, hắn cũng không bao giờ lấy được linh hồn của cậu."

Nam Diệp nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên kính cửa sổ. Một thanh niên nhợt nhạt, u sầu. Cậu có thật sự muốn sống như thế này mãi không? Hay cậu muốn một lần nữa đường hoàng đứng dưới ánh đèn sân khấu, khiến những kẻ từng khinh khi mình phải im lặng?

"Tôi... tôi muốn chơi đàn." Nam Diệp nói, giọng điệu đã lấy lại sự kiên định. "Tôi muốn chơi bản 'Trống rỗng' của Liszt."

Thẩm Nhất Chu nhướn mày. Bản "Trống rỗng" (Totentanz) là một tác phẩm cực kỳ khó, đầy rẫy những hợp âm nặng nề và kỹ thuật đòi hỏi thể lực phi thường. Nó mang đậm màu sắc của cái chết và sự phán xét. Đối với một người đang bị khiếm thính một bên và thể trạng yếu như Nam Diệp, đây là một thách thức điên rồ.

"Cậu chắc chứ? Bản nhạc đó có thể khiến đôi tay cậu rã rời."

"Tôi chắc chắn. Tôi cần một thứ gì đó đủ mạnh để lấp đầy sự im lặng trong tai mình."

Buổi tập hôm đó kéo dài đến tận đêm khuya. Thẩm Nhất Chu không còn là người quan sát thầm lặng nữa, anh trực tiếp tham gia vào việc chỉnh sửa từng nốt nhạc. Anh bắt Nam Diệp phải đánh đi đánh lại một đoạn chạy ngón cho đến khi đôi bàn tay của cậu sưng tấy, đỏ ửng. Mỗi khi Nam Diệp định dừng lại vì đau, Thẩm Nhất Chu lại nhắc lại cái tên: "Lâm Tử Ngôn".

"Mạnh hơn nữa! Tiếng đàn của cậu đang cầu xin sự thương hại. Liszt không cầu xin, ông ấy thách thức cái chết! Nhấn phím sâu xuống, dùng trọng lượng của toàn bộ cơ thể, đừng chỉ dùng ngón tay!"

Thẩm Nhất Chu đứng ngay sát bên cạnh, hơi thở của anh phả vào cổ Nam Diệp. Anh đưa tay phủ lên tay Nam Diệp, ép cậu phải dùng lực mạnh hơn. Sự va chạm này không còn mang tính chất chữa lành, nó mang tính chất rèn luyện của một thợ rèn đang tôi luyện một thanh kiếm quý trong lửa đỏ.

Cơn đau từ tai trái bắt đầu lan lên tận óc, Nam Diệp cảm thấy như có hàng ngàn chiếc kim đang đâm vào màng nhĩ. Cậu cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Cậu không dừng lại. Cậu điên cuồng trút bỏ tất cả nỗi đau, sự uất ức và những bóng ma quá khứ vào những phím đàn đen trắng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Những nốt trầm rung động mãnh liệt đến mức làm chao đảo cả những tách trà trên bàn. Nam Diệp không nghe thấy giai điệu hoàn chỉnh, nhưng cậu cảm thấy được sức nóng tỏa ra từ cây đàn. Cậu cảm thấy mình đang bùng nổ.

Đột ngột, một nốt nhạc cao bị vỡ. Nam Diệp khựng lại, đôi tay rơi thõng xuống. Cậu thở dốc, mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi, tóc dính bết vào trán.

"Tôi... tôi không làm được." Cậu thầm thì, nước mắt không tự chủ được rơi xuống phím đàn. "Càng cố gắng, tôi càng nhận ra mình không còn giống như trước. Âm thanh trong đầu tôi và âm thanh dưới tay tôi không bao giờ gặp nhau được."

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Thẩm Nhất Chu nhìn bóng lưng gầy gò của cậu, nhìn đôi bàn tay đang run rẩy không ngừng. Anh thở dài một hơi, sự nghiêm khắc trong ánh mắt tan biến, thay vào đó là một vẻ mặt mà nếu ai nhìn thấy cũng sẽ kinh ngạc — đó là sự xót xa.

Anh đi vòng qua phía trước, quỳ một chân xuống sàn gỗ để có thể nhìn thẳng vào mặt Nam Diệp. Anh nắm lấy đôi bàn tay đang sưng đỏ của cậu, bao phủ chúng trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng xoa bóp từng khớp xương.

"Đau không?" Anh hỏi, giọng nói dịu dàng như gió xuân.

Nam Diệp gật đầu, nấc nghẹn.

"Đau là đúng. Vì cậu đang sống lại." Thẩm Nhất Chu đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cậu. "Nam Diệp, nghe tôi nói này. Cậu không cần phải giống như Hạ Nam Diệp của hai năm trước. Người đó đã chết trong vụ tai nạn rồi. Hạ Nam Diệp ngồi trước mặt tôi lúc này là một người mới. Cậu không chơi nhạc bằng thính giác, cậu chơi bằng sự tái sinh. Đừng so sánh bản thân với quá khứ, hãy bắt quá khứ phải sợ hãi cậu."

Nam Diệp nhìn anh, trái tim cậu đập loạn nhịp. Trong khoảnh khắc này, Thẩm Nhất Chu không còn là vị giám khảo cao cao tại thượng, anh chỉ là một người đàn ông đang cố gắng bảo vệ mảnh vỡ cuối cùng của một giấc mơ.

"Anh thực sự nghĩ tôi có thể sao?"

"Tôi chưa bao giờ sai trong việc phê bình nghệ thuật. Và tôi nói, cậu sẽ là nghệ sĩ vĩ đại nhất mà thành phố A này từng được chứng kiến."

Sự khích lệ của Thẩm Nhất Chu giống như một loại liều thuốc giảm đau kỳ diệu. Nam Diệp cảm thấy cơn đau ở tai trái dường như dịu đi một chút. Cậu nhìn đôi bàn tay đang được anh nâng niu, cảm nhận được một luồng sức mạnh mới mẻ đang len lỏi vào từng thớ thịt.

"Nghỉ ngơi thôi." Thẩm Nhất Chu đứng dậy, nhưng không buông tay cậu ra ngay lập tức. "Hôm nay cậu đã làm rất tốt. Đêm nay, đừng suy nghĩ về Lâm Tử Ngôn hay bất kỳ ai cả. Hãy nghĩ về bản nhạc của riêng cậu."

Anh đưa cậu về phòng khách, nơi người quản gia đã chuẩn bị sẵn một chậu nước ấm ngâm thảo dược cho đôi tay cậu. Khi Nam Diệp ngồi đó, ngâm tay trong nước ấm, cậu nhìn thấy bóng dáng Thẩm Nhất Chu vẫn đứng ở hành lang, nhìn về phía mình.

Đêm đó, thành phố A vẫn lạnh lẽo, nhưng trong căn hộ của Nam Diệp, lần đầu tiên cậu không còn cảm thấy sự hiện diện của những bóng ma. Thay vào đó, cậu cảm thấy mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt của Thẩm Nhất Chu như một lớp màng bảo vệ, bao phủ lấy cậu, che chắn cho cậu khỏi những cơn ác mộng.

Tuy nhiên, ở một góc khác của thành phố, trong một văn phòng sang trọng tại nhà hát, Lâm Tử Ngôn đang nhìn vào một đoạn video quay lén cảnh Nam Diệp bước vào nhà họ Thẩm. Đôi mắt gã hiện lên sự ghen tị và độc ác.

"Hóa ra mày vẫn chưa chết tâm à, Nam Diệp?" Gã lẩm bẩm, tay siết chặt chiếc ly thủy tinh. "Để tao xem, một kẻ tàn phế thì làm được gì dưới bàn tay của Thẩm Nhất Chu."

Những bóng ma quá khứ không dễ dàng biến mất như thế. Chúng chỉ đang nấp vào bóng tối, chờ đợi thời cơ để vồ lấy con mồi. Nhưng chúng không biết rằng, con mồi ấy giờ đây không còn cô độc nữa.

Sáng hôm sau, Nam Diệp thức dậy với một tinh thần khác hẳn. Cậu mặc chiếc áo len màu xanh mà Thẩm Nhất Chu đã tặng, tự soi mình trong gương và mỉm cười. Cậu không còn trốn tránh những âm thanh của thành phố nữa. Cậu mở cửa sổ, để cho tiếng gió, tiếng còi xe và cả tiếng ồn ào của cuộc sống tràn vào căn phòng.

Cậu cầm lấy cuốn sổ tay, viết thêm một dòng dưới dòng chữ hôm qua:

Tôi sẽ không quay đầu lại nữa. Phía trước là anh, và là âm nhạc.

Khi cậu đến biệt thự, Thẩm Nhất Chu đang đứng ở sân vườn, tay cầm một cây kéo tỉa cành. Anh quay lại nhìn cậu, ánh nắng sớm chiếu rọi lên gương mặt anh, làm dịu đi những đường nét góc cạnh.

"Hôm nay, chúng ta sẽ không tập đàn." Anh nói.

Nam Diệp ngạc nhiên: "Vậy chúng ta làm gì?"

"Chúng ta đi chọn âu phục. Nếu cậu muốn đối đầu với những bóng ma, cậu phải có một bộ áo giáp thật hào nhoáng."

Nam Diệp bật cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thật nhất kể từ sau tai nạn. Cậu bước tới bên cạnh anh, cảm thấy thế giới này, dù chỉ còn nghe thấy một nửa, vẫn thật đẹp đẽ và đáng sống.

Hành trình chữa lành vẫn còn dài, nhưng với Thẩm Nhất Chu ở bên, Nam Diệp biết rằng bản giao hưởng của mình sẽ không bao giờ là một bản giao hưởng không màu. Nó sẽ rực rỡ sắc màu của sự can trường và tình yêu.

Những nốt nhạc đầu tiên của sự phản kháng đã được xướng lên. Và thành phố A, sớm muộn gì cũng sẽ phải chấn động vì nó.