MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng không màu.Chương 6: Áo giáp của nghệ sĩ

Bản giao hưởng không màu.

Chương 6: Áo giáp của nghệ sĩ

2,695 từ · ~14 phút đọc

Buổi sáng ở thành phố A bắt đầu bằng một lớp sương mù mỏng nhẹ, tựa như dải lụa mềm vắt ngang qua những ngọn cây trong vườn nhà họ Thẩm. Hạ Nam Diệp đứng trước gương, tay lúng túng cài chiếc cúc áo len trên cổ. Cậu vẫn chưa quen với việc mình sẽ đi mua sắm ở những khu trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố — nơi mà trước đây cậu thường xuyên lui tới nhưng giờ lại trở thành một miền đất lạ lẫm và đầy áp lực.

Thẩm Nhất Chu xuất hiện ở cửa phòng, vẫn với phong thái ung dung và sự chỉn chu đến từng milimet. Anh nhìn lướt qua vẻ ngoài của Nam Diệp, ánh mắt dừng lại ở đôi giày vải đã hơi sờn và chiếc quần tây rộng thùng xình của cậu.

"Đi thôi. Đừng đứng đó ngắm bóng mình nữa. Sự tự tin không đến từ việc nhìn vào gương, mà đến từ việc cậu biết mình đang mang trên người thứ gì."

Chiếc xe hơi sang trọng đưa họ đến con phố thời trang danh tiếng nhất thành phố A, nơi tập trung những thương hiệu xa xỉ mà chỉ một chiếc măng tô cũng có giá bằng cả năm tiền thuê nhà của Nam Diệp. Bước xuống xe, Nam Diệp vô thức lùi lại một bước phía sau Thẩm Nhất Chu. Sự ồn ào mang hơi thở tiền bạc và địa vị ở đây khiến cậu cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt đi lạc vào một bữa tiệc thượng lưu không được mời.

Thẩm Nhất Chu không nói gì, nhưng anh chậm bước lại, chờ cho Nam Diệp đi song song với mình. "Ngẩng đầu lên. Cậu là người của tôi, không ai ở đây có quyền đánh giá cậu ngoài tôi."

Họ bước vào một cửa hiệu may đo thủ công kín đáo, nơi không có biển hiệu rực rỡ nhưng bên trong lại toát lên vẻ sang trọng quyền quý. Người chủ tiệm, một người đàn ông trung niên với đôi tay gầy guộc và ánh mắt sắc sảo, lập tức tiến đến chào đón khi thấy Thẩm Nhất Chu.

"Thẩm tiên sinh, đã lâu không gặp. Hôm nay anh muốn may đồ cho mình hay cho..." Ánh mắt ông ta chuyển sang Nam Diệp, đầy vẻ tò mò.

"Cho cậu ấy. Hãy chọn loại vải tốt nhất, nhẹ nhất. Cậu ấy là nghệ sĩ dương cầm, sự linh hoạt của vai và cánh tay là ưu tiên hàng đầu." Thẩm Nhất Chu ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da, vắt chéo chân, ra hiệu cho thợ may bắt đầu.

Nam Diệp đứng trên bục gỗ tròn, để mặc cho người thợ dùng thước dây đo đạc khắp cơ thể mình. Cậu cảm thấy mình giống như một tảng đá thô đang được mài dũa. Qua tấm gương lớn, cậu thấy Thẩm Nhất Chu đang quan sát từng cử động của người thợ với sự khắt khe thường thấy.

"Vòng eo hẹp quá, hãy chiết vừa phải thôi, cậu ấy cần không gian để thở khi chơi những đoạn cao trào." Thẩm Nhất Chu lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng mang sức nặng của một người am hiểu sâu sắc về cấu trúc cơ thể nghệ sĩ.

"Tôi thấy màu xanh hải quân rất hợp với làn da của cậu ấy." Người thợ may gợi ý.

"Không." Thẩm Nhất Chu đứng dậy, bước lại gần dãy vải mẫu. Anh rút ra một cuộn vải màu đen tuyền với những đường vân chìm tinh xảo, mờ ảo như bóng tối dưới đáy đại dương. "Màu đen. Nhưng không phải đen đơn điệu, mà là loại đen có thể hút lấy mọi ánh sáng trên sân khấu. Cậu ấy không cần sự phô trương của màu sắc, cậu ấy cần sự tập trung tuyệt đối của âm thanh."

Nam Diệp nhìn màu đen sâu thẳm đó, trái tim khẽ run lên. Đó là màu của sự bí ẩn, của bóng tối, và cũng là màu của cây đàn Steinway mà cậu hằng đêm đối diện.

Sau hơn ba giờ đồng hồ lựa chọn và thử đồ, Nam Diệp bước ra khỏi phòng thay đồ trong một bộ âu phục đã được chỉnh sửa sơ bộ. Bộ quần áo vừa vặn như một lớp da thứ hai, tôn lên đôi chân dài và bờ vai thanh tú của cậu. Sự nhợt nhạt thường ngày dường như biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp u sầu nhưng vô cùng thanh cao.

Thẩm Nhất Chu nhìn cậu, ánh mắt anh hơi sẫm lại. Trong giây phút đó, dường như anh không nhìn thấy một học trò bị khiếm thính, mà nhìn thấy một thiên tài đang dần thức tỉnh từ đống tro tàn.

"Rất tốt." Anh khẽ thốt ra hai chữ ngắn gọn, nhưng Nam Diệp biết đó là lời khen cao nhất mà anh có thể trao đi.

Khi họ bước ra khỏi cửa hiệu, ánh mặt trời giữa trưa chiếu rọi xuống phố. Nam Diệp cảm thấy bộ đồ mới này giống như một lớp áo giáp, nó bảo vệ cậu khỏi những ánh nhìn dò xét, mang lại cho cậu một sự vững chãi mà bấy lâu nay cậu đã đánh mất. Thế nhưng, sự bình yên đó không kéo dài được lâu.

"Kìa, không phải là thiên tài bị lãng quên Hạ Nam Diệp sao?"

Một giọng nói cao vút, mang theo sự mỉa mai rõ rệt vang lên phía sau. Nam Diệp sững người, hơi thở nghẽn lại nơi cổ họng. Cậu không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Lâm Tử Ngôn.

Lâm Tử Ngôn bước tới, bên cạnh là hai người bạn cũng là nghệ sĩ trẻ trong đoàn giao hưởng. Gã mặc một bộ đồ thời trang sành điệu, gương mặt được trang điểm kỹ càng, nụ cười trên môi luôn mang theo vẻ đắc thắng.

"Đúng là cậu rồi Nam Diệp. Nghe nói sau tai nạn cậu đi bán đàn dạo hay chơi ở quán bar gì đó, tôi còn tưởng cậu đã rời khỏi thành phố A rồi chứ." Lâm Tử Ngôn liếc nhìn bộ đồ đắt tiền trên người Nam Diệp, ánh mắt hiện lên sự ghen tị không giấu giếm. "Ồ, bộ đồ này sang trọng quá, chắc là quà tặng của một nhà bảo trợ nào đó chăng?"

Nam Diệp siết chặt nắm tay, cậu nghiêng tai phải về phía gã để nghe cho rõ, hành động này lập tức bị Lâm Tử Ngôn bắt thóp.

"Hả? Cậu vẫn phải nghiêng đầu mới nghe được tôi nói à? Tội nghiệp thật. Một nghệ sĩ dương cầm mà tai không ra tai, thì chẳng khác nào một vũ công bị cụt chân. Nam Diệp, tôi khuyên cậu đừng nên cố chấp nữa, thế giới nghệ thuật này tàn nhẫn lắm, không có chỗ cho những phế vật đâu."

Cơn giận bùng lên trong lòng Nam Diệp, cậu định mở miệng đáp trả thì một bàn tay ấm áp đã đặt lên vai cậu. Thẩm Nhất Chu bước lên phía trước nửa bước, che chắn cho Nam Diệp khỏi sự tấn công của Lâm Tử Ngôn.

"Cậu là Lâm Tử Ngôn?" Thẩm Nhất Chu lạnh lùng cất tiếng, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào đối phương khiến gã bỗng chốc rụt rè.

"Vâng... tôi là Lâm Tử Ngôn. Thẩm tiên sinh, rất vinh hạnh được gặp anh. Tôi là người vừa nhận giải thưởng Nghệ sĩ triển vọng của năm..."

"Tôi không quan tâm cậu nhận giải gì." Thẩm Nhất Chu ngắt lời một cách tàn nhẫn. "Tôi chỉ quan tâm đến âm nhạc. Và theo những gì tôi được biết, tiếng đàn của cậu hai năm qua chỉ là một sự sao chép nghèo nàn những kỹ thuật của Nam Diệp mà thôi. Một cái bóng thì mãi mãi là một cái bóng, dù có được khoác lên mình bao nhiêu giải thưởng đi chăng nữa."

Sắc mặt Lâm Tử Ngôn chuyển từ đỏ sang tím. Gã lắp bắp: "Anh... anh nói gì? Tôi đã biểu diễn ở khắp các nhà hát lớn!"

"Biểu diễn trong nhà hát không có nghĩa là cậu là nghệ sĩ." Thẩm Nhất Chu nhếch môi khinh bỉ. "Âm nhạc của cậu rỗng tuếch. Còn về việc Nam Diệp có phải phế vật hay không, thì cậu không có tư cách để nhận xét. Trong vòng một tháng tới, cậu sẽ thấy ai mới là người thuộc về sân khấu này."

Nói xong, Thẩm Nhất Chu không để Lâm Tử Ngôn kịp nói thêm câu nào, anh dắt tay Nam Diệp quay bước đi thẳng ra xe. Nam Diệp cảm nhận được lòng bàn tay của mình đang mồ hôi lạnh, nhưng sự bảo vệ của Thẩm Nhất Chu giống như một bức tường thành vững chãi, khiến tất cả những lời sỉ nhục của Lâm Tử Ngôn đều trở nên vô nghĩa.

Khi đã yên vị trong xe, Nam Diệp mới dám thở hắt ra một hơi. "Cảm ơn anh... lúc nãy tôi thật sự không biết phải làm sao."

Thẩm Nhất Chu nhìn ra cửa sổ, giọng anh trầm xuống: "Cậu không cần cảm ơn. Cậu cần ghi nhớ cảm giác bị sỉ nhục đó. Hãy giữ nó lại, biến nó thành xăng để đốt cháy ngọn lửa âm nhạc trong lòng cậu. Nam Diệp, kẻ thù lớn nhất của cậu không phải là Lâm Tử Ngôn, mà là sự tự ti của chính cậu."

Anh quay sang nhìn cậu, ánh mắt trở nên nghiêm khắc: "Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ tăng cường độ luyện tập. Cậu không chỉ phải chơi đàn, cậu phải học cách đối diện với công chúng. Lễ trao giải Nghệ thuật sắp tới, tôi đã đổi ý rồi. Tôi sẽ đưa cậu đến đó."

Nam Diệp bàng hoàng: "Nhưng anh nói anh không thích những nơi đó..."

"Tôi vẫn không thích. Nhưng đó là nơi Lâm Tử Ngôn sẽ biểu diễn, và đó là nơi tốt nhất để cậu lấy lại những gì đã mất. Tôi sẽ không cho cậu biểu diễn, tôi chỉ muốn cậu xuất hiện. Để cho họ thấy rằng Hạ Nam Diệp chưa hề biến mất."

Suốt chặng đường về nhà, Nam Diệp im lặng suy nghĩ. Cậu nhìn đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài vừa được đo đạc cẩn thận cho bộ âu phục mới. Cậu biết, Thẩm Nhất Chu đang đẩy cậu vào một cuộc chiến thực sự. Không còn là những bài học lý thuyết, không còn là những rung động vật lý đơn thuần, đây là cuộc chiến về nhân cách và danh dự.

Chiều hôm đó, việc luyện tập trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Thẩm Nhất Chu bắt Nam Diệp phải chơi bản "Trống rỗng" của Liszt dưới ánh đèn cực mạnh và tiếng ồn giả lập của đám đông.

"Đừng nhắm mắt!" Thẩm Nhất Chu quát lên khi thấy Nam Diệp vô thức nhắm nghiền mắt để tập trung. "Trên sân khấu, cậu phải nhìn thấy khán giả, phải nhìn thấy sự kỳ vọng và cả sự ghét bỏ của họ. Nếu cậu trốn chạy thực tại, âm nhạc của cậu sẽ chỉ là một lời nói dối."

Nam Diệp cắn răng mở mắt ra. Ánh đèn chói lòa làm cậu lóa mắt, tiếng ồn giả lập khiến thính giác tai trái vốn đã nhạy cảm đau nhói như bị xé toạc. Cơn đau lan từ tai lên đỉnh đầu, khiến tầm nhìn của cậu bắt đầu nhòe đi. Những phím đàn đen trắng dường như đang nhảy múa trêu ngươi cậu.

Cậu đánh sai một hợp âm trầm. Một tiếng "chát" khô khốc vang lên.

Nam Diệp dừng lại, gục đầu xuống phím đàn. "Tôi không nhìn thấy... tôi đau quá."

Thẩm Nhất Chu đi đến bên cạnh, anh không mắng nữa. Anh đặt tay lên trán cậu, cảm nhận sức nóng của cơn sốt đang bắt đầu nhen nhóm. Sự hoạt động quá độ của thính giác và áp lực tâm lý đã khiến cơ thể Nam Diệp quá tải.

"Đủ rồi." Anh khẽ nói, rồi bế xốc Nam Diệp lên khỏi ghế đàn.

Nam Diệp quá mệt để phản kháng, cậu mặc cho anh bế mình đi về phía phòng nghỉ. Cảm giác được nằm gọn trong vòng tay vững chãi của Thẩm Nhất Chu khiến cậu cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Mùi hương tuyết tùng quen thuộc lan tỏa, xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của cậu.

Thẩm Nhất Chu đặt cậu nằm xuống giường, cẩn thận đắp chăn và lấy một chiếc khăn lạnh chườm lên trán cậu. Anh ngồi bên cạnh giường, im lặng quan sát gương mặt nhợt nhạt đang chìm vào giấc ngủ mê mệt của Nam Diệp.

Trong giấc ngủ chập chờn, Nam Diệp lại mơ thấy vụ tai nạn. Tiếng phanh xe rít trên đường nhựa, ánh đèn pha chói mắt và cảm giác đau đớn tận cùng khi chiếc xe lộn nhào. Cậu thấy mình nằm giữa vũng máu, tay vẫn cố vươn về phía cây đàn dương cầm ảo ảnh trong không trung. Nhưng lần này, trong giấc mơ không chỉ có máu và nước mắt. Cậu thấy một bàn tay vươn ra từ bóng tối, nắm lấy tay cậu và kéo cậu ra khỏi đống đổ nát.

Bàn tay đó to lớn, ấm áp và có mùi hương của trà Long Tỉnh cùng gỗ tuyết tùng.

"Đừng sợ... tôi ở đây rồi."

Giọng nói đó không phải là âm thanh vang trong tai, mà là một sự rung động từ linh hồn. Nam Diệp khẽ mấp máy môi gọi tên: "Thẩm... Thẩm Nhất Chu..."

Thẩm Nhất Chu đang ngồi đọc sách bên cạnh, nghe thấy tiếng cậu gọi tên mình, anh khẽ dừng lại. Anh nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền của Nam Diệp. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy, ngón tay anh nán lại trên gò má cậu một lúc lâu.

"Ngủ đi, Nam Diệp. Khi cậu thức dậy, áo giáp của cậu sẽ được hoàn thành. Và chúng ta sẽ cho cả thành phố này thấy, bản giao hưởng của cậu rực rỡ đến nhường nào."

Đêm đó, Thẩm Nhất Chu không rời khỏi phòng nghỉ. Anh ngồi đó, canh chừng cơn sốt cho cậu, đồng thời dùng bút chì sửa lại bản thảo cho đêm diễn sắp tới. Anh đang tự tay dệt nên một mạng lưới bảo vệ, một kế hoạch hoàn hảo để đưa viên ngọc quý của mình trở lại đúng vị trí của nó.

Sáng hôm sau, khi Nam Diệp tỉnh lại, cơn đau đầu đã biến mất, chỉ còn lại một cảm giác nhẹ nhõm. Cậu thấy Thẩm Nhất Chu đang ngủ gật trên ghế bành, cuốn sổ tay vẫn mở trên đùi anh. Cậu nhẹ nhàng ngồi dậy, không muốn làm anh thức giấc.

Ánh nắng ban mai của thành phố A chiếu qua cửa sổ, phản chiếu lên bộ âu phục mới được treo ngay ngắn ở góc phòng. Nó đứng đó, đen thẫm và đầy quyền lực, như một lời hứa về một tương lai mới.

Nam Diệp đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố bên dưới. Cậu không còn cảm thấy sợ hãi sự ồn ào kia nữa. Cậu biết, dù thế giới có tàn nhẫn đến đâu, dù thính giác của cậu có mất đi một nửa, thì cậu vẫn có một "âm thanh" riêng biệt mà không ai có thể cướp mất.

Cậu quay lại nhìn Thẩm Nhất Chu, người đàn ông đã dùng sự khắc nghiệt để cứu rỗi cậu, dùng hơi ấm để chữa lành cậu. Cậu thầm hứa với lòng mình, dù một năm sau kết quả có ra sao, cậu cũng sẽ không bao giờ làm anh thất vọng.

Bản giao hưởng không màu, giờ đây đã bắt đầu được phác thảo những nét vẽ đầu tiên của sự phản công. Một sự phản công không phải bằng bạo lực, mà bằng nghệ thuật chân chính và sự kiên cường của một người đã từ cõi chết trở về.

Bộ áo giáp đã sẵn sàng. Và người chiến binh, cuối cùng cũng đã cầm lên thanh kiếm của mình.