Thành phố A về đêm lung linh như một dải ngân hà bị đánh rơi xuống mặt đất. Tại trung tâm văn hóa lớn nhất thành phố, ánh đèn pha quét ngang bầu trời, báo hiệu cho sự kiện nghệ thuật quan trọng nhất trong năm. Thảm đỏ kéo dài từ cổng chính vào đến đại sảnh, hai bên là rừng máy ảnh của phóng viên và tiếng hò reo của người hâm mộ. Không khí sặc sỡ mùi tiền bạc, nước hoa đắt tiền và cả sự phù phiếm của giới thượng lưu.
Bên trong chiếc xe Limousine màu đen đang chầm chậm tiến về phía thảm đỏ, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của hai người ngồi phía sau. Hạ Nam Diệp mặc bộ âu phục đen tuyền đã hoàn thiện. Những đường cắt may sắc sảo tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng giờ đây đã mang một phong thái cứng cỏi hơn. Cậu ngồi đó, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, ánh mắt không giấu nổi vẻ lo âu khi nhìn ra biển người bên ngoài cửa kính.
"Bàn tay cậu đang run."
Thẩm Nhất Chu cất tiếng, giọng nói của anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng trong đó có một chút gì đó trấn an. Anh hôm nay diện bộ vest màu xám chì cổ điển, chiếc ghim cài áo hình phím đàn bằng kim cương lấp lánh dưới ánh đèn trong xe.
Nam Diệp hít một hơi thật sâu, đôi mắt u sầu nhìn sang anh: "Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở lại đây dưới tư cách này. Không phải là nghệ sĩ biểu diễn, mà là một kẻ đi xem người khác nhận lấy thứ vốn thuộc về mình. Tôi sợ mình sẽ không kìm chế được."
Thẩm Nhất Chu vươn tay, không phải để nắm lấy tay cậu, mà là để chỉnh lại chiếc nơ bướm trên cổ áo Nam Diệp. Những ngón tay anh chạm nhẹ vào cổ họng cậu, hơi ấm lan tỏa khiến nhịp tim đang đập loạn của Nam Diệp dần ổn định lại.
"Đừng coi đây là một buổi lễ trao giải. Hãy coi đây là một buổi kiểm tra thực địa." Thẩm Nhất Chu nhìn thẳng vào mắt cậu. "Cậu đến đây không phải để xin lỗi vì đã bị tai nạn, cũng không phải để ghen tị. Cậu đến đây để thông báo với họ rằng, thời gian họ được ngồi trên cái ghế của cậu sắp hết rồi."
Chiếc xe dừng lại. Cửa xe mở ra, một luồng ánh sáng chói lòa của đèn flash ập vào. Nam Diệp vô thức nheo mắt, thính giác tai trái lại bắt đầu có dấu hiệu nhức nhối trước tiếng ồn ào cực độ. Nhưng ngay lúc đó, Thẩm Nhất Chu đã bước xuống trước, anh đứng đón cậu ở cửa xe, một tay đưa ra chờ đợi.
Nam Diệp đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, bước xuống xe. Sự xuất hiện của Thẩm Nhất Chu – vị giám khảo quyền lực vốn rất ít khi tham gia các sự kiện thảm đỏ – lập tức gây ra một cơn chấn động nhỏ trong giới báo chí. Nhưng điều khiến họ xôn xao hơn cả chính là thanh niên đi bên cạnh anh.
"Kìa, chẳng phải là thiên tài Hạ Nam Diệp sao?" "Cậu ta còn sống à? Nghe nói tai đã hỏng hoàn toàn rồi mà?" "Đi cùng Thẩm Nhất Chu? Có chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Những lời bàn tán xì xào lọt vào tai phải của Nam Diệp. Cậu cảm thấy mình như đang khỏa thân giữa đám đông, những vết sẹo và khiếm khuyết bị phơi bày dưới ánh đèn. Nhưng bàn tay Thẩm Nhất Chu đang siết nhẹ lấy tay cậu, như một lời nhắc nhở: Ngẩng đầu lên.
Họ chậm rãi bước đi trên thảm đỏ. Nam Diệp giữ vững sống lưng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Cậu không mỉm cười, vẻ đẹp lạnh lùng và u sầu của cậu dưới bộ âu phục đen tạo nên một sức hút kỳ lạ, khiến giới báo chí không ngừng bấm máy. Cậu không còn là đứa trẻ thiên tài dễ vỡ của hai năm trước, cậu là một người đàn ông đã đi qua bóng tối và mang theo hơi thở của sự bí ẩn.
Tại đại sảnh, họ gặp Trịnh phu nhân. Bà ta đang đứng giữa một nhóm các nghệ sĩ và nhà đầu tư. Khi thấy Thẩm Nhất Chu dẫn theo Nam Diệp, gương mặt bà ta thoáng hiện lên sự kinh ngạc xen lẫn không hài lòng.
"Nhất Chu, tôi không ngờ anh lại thật sự đưa cậu ta đến đây." Bà ta hạ thấp giọng, ánh mắt liếc qua Nam Diệp đầy ý vị.
"Tôi đã nói rồi, tôi không làm việc dựa trên sự hài lòng của người khác." Thẩm Nhất Chu đáp trả ngắn gọn, không một chút nể nang.
Ngay lúc đó, Lâm Tử Ngôn xuất hiện. Gã mặc một bộ vest màu trắng thêu chỉ vàng cầu kỳ, tay cầm một ly rượu vang, vây quanh là những người hâm mộ trẻ tuổi. Khi nhìn thấy Nam Diệp đứng cạnh Thẩm Nhất Chu, nụ cười trên môi gã chợt cứng lại một giây trước khi giả vờ niềm nở tiến tới.
"Ồ, Nam Diệp! Thật vui khi thấy cậu ở đây. Tôi cứ lo cậu sẽ không đủ can đảm để nhìn tôi nhận giải thưởng năm nay." Lâm Tử Ngôn nói to, cố ý để những người xung quanh đều nghe thấy.
Nam Diệp nhìn thẳng vào Lâm Tử Ngôn. Lần này, cậu không nghiêng đầu để nghe rõ hơn. Cậu dùng thiết bị rung động trên cổ tay để cảm nhận tông giọng của gã. Cậu thấy được sự run rẩy trong tần số âm thanh của Lâm Tử Ngôn – gã đang sợ hãi. Sự sợ hãi ẩn giấu sau vẻ đắc thắng.
"Chúc mừng cậu, Tử Ngôn." Nam Diệp cất tiếng, giọng nói của cậu điềm tĩnh và rõ ràng lạ thường. "Hãy tận hưởng ánh đèn sân khấu tối nay thật tốt. Bởi vì từ ngày mai, tiếng đàn của cậu sẽ không còn là thứ duy nhất người ta nhắc tới nữa."
Lâm Tử Ngôn biến sắc, gã định nói gì đó thêm nhưng Thẩm Nhất Chu đã lạnh lùng cắt ngang: "Chúng tôi vào chỗ ngồi trước. Chúc buổi biểu diễn của cậu... không có quá nhiều nốt phô."
Họ bước vào khán phòng chính. Thẩm Nhất Chu dẫn Nam Diệp đến hàng ghế đầu, vị trí dành cho những nhân vật quan trọng nhất. Ngồi giữa không gian trang trọng này, Nam Diệp cảm thấy một sự rung động quen thuộc. Tiếng nhạc không lời phát ra từ loa, tiếng nói chuyện rì rầm, tất cả đều đang truyền qua sàn nhà lên lòng bàn chân cậu.
Buổi lễ bắt đầu. Sau những màn phát biểu dài dòng là đến phần biểu diễn của các nghệ sĩ đạt giải. Lâm Tử Ngôn bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay rầm rộ. Gã ngồi xuống trước cây đàn dương cầm, hất tóc đầy tự tin và bắt đầu chơi bản "Fantaisie-Impromptu" của Chopin.
Tiếng đàn vang lên. Đối với đa số khán giả, đó là một màn trình diễn điêu luyện. Nhưng với Nam Diệp, cậu nghe thấy sự trống rỗng. Qua thiết bị rung động trên tay, cậu cảm nhận được những nhịp điệu không đều, những nốt nhấn quá đà để che lấp đi sự thiếu sót về cảm xúc. Lâm Tử Ngôn đang diễn, gã không chơi nhạc, gã đang biểu diễn sự hoàn hảo giả tạo.
Nam Diệp quay sang nhìn Thẩm Nhất Chu. Trong bóng tối của khán phòng, anh cũng đang nhìn cậu. Anh không cần nghe hết bản nhạc, anh chỉ cần nhìn biểu cảm của Nam Diệp là đủ biết kết quả.
Đột nhiên, ở một đoạn cao trào, Lâm Tử Ngôn vì quá mải mê phô diễn kỹ thuật ngón tay đã bị vấp một nốt. Một âm thanh chói tai vang lên, dù rất nhỏ nhưng đối với những đôi tai nhà nghề, nó giống như một vết nứt trên tấm kính pha lê. Khán phòng khẽ xôn xao.
Lâm Tử Ngôn thoáng bối rối, gã nhanh chóng lấp liếm và kết thúc bản nhạc. Tiếng vỗ tay vẫn vang lên, nhưng không còn sự nồng nhiệt tuyệt đối như ban đầu.
Khi Lâm Tử Ngôn bước xuống sân khấu để nhận giải thưởng "Nghệ sĩ của thập kỷ", gã liếc nhìn về phía hàng ghế đầu, hy vọng thấy được sự thất bại trên mặt Nam Diệp. Nhưng gã chỉ thấy Nam Diệp đang ngồi đó, bất động và uy nghiêm, đôi mắt nhìn gã với một sự thấu hiểu đầy thương hại. Điều đó khiến Lâm Tử Ngôn cảm thấy bị sỉ nhục hơn bất kỳ lời chê bai nào.
Buổi lễ kết thúc bằng một bữa tiệc rượu nhẹ ở sảnh ngoài. Thẩm Nhất Chu dẫn Nam Diệp đi qua đám đông, anh không giới thiệu cậu với tư cách một kẻ tàn phế cần sự giúp đỡ, mà với tư cách là "nghệ sĩ mà anh đang đặt niềm tin lớn nhất".
"Mọi người nghe cho rõ," Thẩm Nhất Chu nói với một nhóm các nhà phê bình lớn tuổi. "Thành phố A sắp được nghe lại một thứ âm nhạc thực sự. Hạ Nam Diệp sẽ trở lại, và lần này, cậu ấy không cần thính giác để chinh phục các vị."
Lần đầu tiên trong hai năm, Nam Diệp cảm thấy mình không còn là một bóng ma. Cậu đứng đó, cầm ly nước lọc, đối diện với những ánh mắt tò mò và hoài nghi bằng một thái độ điềm nhiên.
Tuy nhiên, khi buổi tiệc về khuya, Nam Diệp cảm thấy choáng váng vì không gian quá ngột ngạt. Cậu xin phép Thẩm Nhất Chu ra ban công để hít thở không khí.
Gió đêm từ sông thổi vào, mang theo cái lạnh thấu xương của thành phố A nhưng cũng giúp cậu tỉnh táo hơn. Nam Diệp tựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ phía dưới. Cậu đưa tay lên chạm vào tai trái, nơi vẫn đang âm ỉ đau.
"Cậu tưởng đi cùng Thẩm Nhất Chu là có thể đổi đời sao?"
Lâm Tử Ngôn bước ra ban công, trên tay vẫn cầm chiếc cúp vàng. Gương mặt gã lúc này đã lộ rõ sự hung ác. "Nam Diệp, mày chỉ là một con tốt trong tay ông ta thôi. Ông ta dùng mày để đánh bóng danh tiếng 'người tìm ra thiên tài' của mình. Khi mày thất bại trên sân khấu với cái tai điếc đó, ông ta sẽ đá mày đi không thương tiếc."
Nam Diệp không quay lại, cậu vẫn nhìn về phía chân trời xa xôi. "Tử Ngôn, cậu biết tại sao tối nay cậu lại đánh sai nốt nhạc đó không?"
Lâm Tử Ngôn khựng lại, nghiến răng: "Đó chỉ là một lỗi nhỏ..."
"Không phải lỗi nhỏ." Nam Diệp quay lại, đôi mắt cậu sáng rực dưới ánh trăng. "Cậu sai vì cậu sợ. Cậu sợ tôi sẽ đứng dậy. Cậu sợ cái bóng của tôi vẫn còn ám ảnh đôi bàn tay của cậu. Cậu có cúp, có giải thưởng, nhưng cậu không có sự bình yên khi ngồi trước đàn. Còn tôi, dù không nghe thấy rõ, nhưng tôi biết mình đang chơi gì."
"Mày...!" Lâm Tử Ngôn giơ tay định túm lấy cổ áo Nam Diệp.
"Buông tay ra."
Giọng nói của Thẩm Nhất Chu vang lên như một tiếng sấm giữa đêm tĩnh mịch. Anh bước ra ban công, bóng dáng cao lớn che khuất cả ánh đèn hắt ra từ bên trong. Gương mặt anh lúc này lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt phượng nheo lại đầy nguy hiểm.
Lâm Tử Ngôn run bắn người, vội vàng hạ tay xuống. "Thẩm... Thẩm tiên sinh, tôi chỉ đang trò chuyện cũ với cậu ấy..."
"Tôi không cho phép ai chạm vào người của mình, dù là bằng lời nói hay hành động." Thẩm Nhất Chu bước tới, đứng chắn giữa Nam Diệp và Lâm Tử Ngôn. "Cậu đã nhận giải rồi, hãy mang cái thứ kim loại đó về mà thờ phụng. Đừng xuất hiện trước mặt tôi hay Nam Diệp thêm một lần nào nữa, nếu không, tôi sẽ đảm bảo rằng bài phê bình sáng mai của mình sẽ là dấu chấm hết cho sự nghiệp của cậu."
Lâm Tử Ngôn tái mét mặt mày, gã hậm hực cầm chiếc cúp chạy biến vào trong như một kẻ hèn nhát.
Khoảng không gian ban công chỉ còn lại hai người. Nam Diệp nhìn bóng lưng vững chãi của Thẩm Nhất Chu, một cảm giác xúc động dâng trào trong lòng. Cậu không ngờ anh lại đứng ra bảo vệ cậu một cách trực diện và quyết liệt đến thế.
"Anh... anh thật sự sẽ viết bài phê bình tiêu diệt cậu ta sao?" Nam Diệp hỏi nhỏ.
Thẩm Nhất Chu quay lại, vẻ mặt dịu đi một chút. "Tôi không cần phải viết. Tiếng đàn của cậu ta tối nay đã tự hủy hoại chính mình rồi. Nam Diệp, cậu có mệt không?"
Nam Diệp gật đầu: "Một chút ạ. Nhưng tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều."
"Đi về thôi. Ngày mai chúng ta có rất nhiều việc phải làm."
Trên đường về, thành phố A đã thưa thớt bóng người. Nam Diệp ngồi trong xe, đầu tựa vào cửa kính. Sự căng thẳng của cả một đêm dài khiến cậu kiệt sức, nhưng trái tim lại tràn đầy một loại động lực mới mẻ. Cậu nhìn sang Thẩm Nhất Chu, anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng tay anh vẫn đặt trên đầu gối, rất gần với tay của cậu.
Nam Diệp lấy hết can đảm, khẽ di chuyển ngón tay, chạm nhẹ vào mu bàn tay của Thẩm Nhất Chu. Cậu định rút lại ngay lập tức, nhưng Thẩm Nhất Chu đã nhanh hơn. Anh lật tay lại, nắm lấy bàn tay thanh mảnh của cậu, bao bọc nó trong lòng bàn tay to lớn và ấm áp của mình.
Anh không mở mắt, chỉ khẽ nói: "Ngủ một lát đi. Về đến nhà tôi sẽ gọi."
Nam Diệp không rút tay về. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận sự an tâm tuyệt đối lan tỏa khắp cơ thể. Trong bóng tối của chiếc xe đang lướt đi, sự im lặng không còn là kẻ thù, nó là một khoảng không gian êm đềm để tình cảm nảy mầm.
Cậu biết, đêm hội ánh sáng này không phải là sự kết thúc của nỗi đau, mà là sự bắt đầu của một chương mới. Một chương mà ở đó, cậu không còn phải chiến đấu một mình.
Phía trước họ là 26 chương tiếp theo của một hành trình đầy cam go, nhưng lúc này đây, trong không gian chật hẹp của chiếc xe, bản giao hưởng của họ đã vang lên những nốt nhạc đầu tiên của sự đồng điệu.