Tháng Mười Hai năm 1894. Một khối không khí lạnh từ phương Bắc tràn xuống, bao phủ toàn bộ vùng núi Alps bằng một lớp màn trắng đục và ẩm ướt. Tiếng vó ngựa nện xuống mặt đường đá dăm tạo nên những âm thanh khô khốc, đều đặn như nhịp của một bộ máy cơ khí đang vận hành quá tải. Bên trong khoang xe ngựa hẹp và bốc mùi da thuộc cũ, Julian Vane ngồi bất động, đôi mắt xám nhạt nhìn đăm đăm vào màn sương đang đặc lại như sữa bên ngoài cửa sổ.
Julian Vane không phải là một hành khách bình thường. Ở tuổi bốn mươi, người cựu thanh tra đặc nhiệm của Scotland Yard này mang trên mình vẻ ngoài của một học giả hơn là một người từng lăn lộn qua những góc tối nhất của London hay những chiến trường khốc liệt tại Afghanistan. Gương mặt anh góc cạnh, đôi môi mỏng mím chặt thể hiện một sự kỷ luật tuyệt đối. Anh khẽ cử động bàn tay trái, cảm nhận sự cứng nhắc của vết sẹo cũ dưới lớp găng tay bằng da cừu. Đối với Vane, mọi thứ trên thế giới này đều có thể giải thích bằng các con số, cấu trúc và sự logic của nguyên nhân - kết quả.
Chiếc xe ngựa đột ngột xóc mạnh khi đi qua một rãnh nước bị đóng băng. Phía đối diện, một người đàn ông mập mạp với bộ râu quai nón được cắt tỉa cầu kỳ khẽ rên rỉ, tay bám chặt vào thành ghế. Đó là Nam tước Von Zale, người sở hữu ít nhất ba mỏ than tại vùng Ruhr và cũng là người đã gửi thư mời Julian Vane đến lâu đài Saint-Lazare cho một mục đích mà ông ta gọi là “bảo mật tuyệt đối”.
“Chúng ta sắp đến nơi chưa, bác tài?” Nam tước cất tiếng hỏi, giọng nói run rẩy vì cái lạnh và sự lo âu.
“Qua hẻm núi này là tới, thưa ngài,” tiếng gã xà ích vọng xuống, lẫn trong tiếng gió rít qua khe cửa. “Nếu tuyết rơi dày hơn, ngay cả ngựa cũng không thể tìm thấy đường về.”
Vane nhìn đồng hồ quả quýt. Đúng năm giờ mười lăm phút chiều. Theo tính toán dựa trên tốc độ trung bình của xe ngựa và độ dốc của địa hình, họ đáng lẽ đã phải nhìn thấy ngọn đèn từ tháp canh của lâu đài từ mười phút trước. Sự chậm trễ này chỉ có thể do một nguyên nhân: lực cản của gió và ma sát trên mặt đường đã tăng lên đáng kể do lớp băng mỏng. Anh bắt đầu ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ bằng những dòng chữ gãy gọn, không một nét thừa.
Bên cạnh Nam tước là một phụ nữ trẻ tuổi, gương mặt ẩn sau lớp mạng che màu đen của trang phục tang lễ. Cô ta tự giới thiệu là Elena, một y tá tư nhân được thuê để chăm sóc cho một bệnh nhân bí ẩn tại lâu đài. Suốt chuyến đi, cô không nói một lời, nhưng đôi mắt liên tục quan sát vị trí các túi hành lý. Vane ghi nhận một chi tiết: bàn tay của Elena có những vết chai đặc trưng ở ngón trỏ và ngón cái, loại vết chai thường thấy ở những người thường xuyên sử dụng ống tiêm hoặc các dụng cụ thí nghiệm nhỏ bằng thủy tinh, chứ không đơn thuần là một y tá thông thường.
Khi chiếc xe đi vòng qua một mỏm đá lớn, lâu đài Saint-Lazare hiện ra. Đó là một công trình kiến trúc Gothic bằng đá xám, được xây dựng dựa lưng vào vách đá dựng đứng. Những ô cửa sổ cao và hẹp trông giống như những con mắt vô hồn đang dõi xuống thung lũng. Lâu đài này vốn là một tu viện cũ từ thế kỷ 17, trước khi được dòng họ Von Zale mua lại và cải tạo thành một nơi nghỉ dưỡng tách biệt cho giới thượng lưu.
Cổng chính của lâu đài mở ra với một tiếng rít khô khốc của kim loại bị rỉ sét. Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ lễ phục quản gia màu đen chỉn chu, đứng đợi sẵn dưới mái hiên. Ông ta không mang ô, mặc cho những bông tuyết bắt đầu đậu trên vai.
“Chào mừng các vị đến với Saint-Lazare,” người quản gia nói, giọng nói phẳng lặng không cảm xúc. “Tôi là Thomas. Nam tước, ngài Vane, cô Elena, mời các vị vào trong. Hành lý sẽ được chuyển lên phòng ngay sau đây.”
Vane bước xuống xe, ủng của anh lún sâu vào lớp tuyết mới. Anh không nhìn vào sự lộng lẫy của sảnh chính với những bức thảm treo tường đắt tiền hay những giá nến bằng đồng khổng lồ. Thay vào đó, anh quan sát các góc tường. Sự tích tụ hơi nước ở các góc cho thấy hệ thống sưởi của tòa nhà này không đồng đều. Một tòa lâu đài cũ kỹ, bị cô lập bởi bão tuyết, với những vị khách mang theo những bí mật không lời đáp – đây chính là bối cảnh hoàn hảo cho một bi kịch.
“Ngài Vane,” Thomas nói khi dẫn anh đi dọc hành lang dài. “Phòng của ngài nằm ở tầng hai, cánh phía Đông. Nam tước mong muốn được gặp ngài trong phòng đọc sách sau bữa tối lúc tám giờ.”
Vane gật đầu, bước vào căn phòng của mình. Phòng rộng nhưng không khí lạnh lẽo. Anh đặt chiếc vali gỗ lên bàn, mở khóa và kiểm tra các dụng cụ bên trong: một bộ kính hiển vi cầm tay, các lọ hóa chất chứa thuốc thử bạc nitrat, i-ốt, và một khẩu súng lục ổ quay nạp sẵn đạn. Trong thế giới của Julian Vane, sự chuẩn bị kỹ lưỡng là ranh giới duy nhất giữa sự sống và cái chết.
Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời. Trận bão tuyết đã chính thức bắt đầu. Con đường duy nhất dẫn xuống thung lũng hiện đã bị che lấp hoàn toàn. Lâu đài Saint-Lazare giờ đây là một hòn đảo giữa đại dương trắng xóa.