Tám giờ tối đúng. Tiếng chuông đồng hồ trong sảnh chính vang lên, báo hiệu bữa tối bắt đầu. Julian Vane bước xuống cầu thang đại sảnh, đôi giày da được đánh bóng kỹ lưỡng phát ra những tiếng cộc cộc đều đặn trên mặt sàn gỗ sồi. Anh đã thay một bộ đồ vest tối màu, cổ áo cứng đứng dáng, diện mạo hoàn toàn chuẩn mực theo quy tắc của một quý ông thế kỷ 19.
Trong phòng ăn, một chiếc bàn dài bằng gỗ gụ được đặt dưới ánh sáng chói chang của chùm đèn pha lê. Mười hai người đã ngồi sẵn. Ngoài những người đi cùng xe với Vane, còn có thêm những vị khách khác đã đến từ trước: một vị bác sĩ già với gương mặt mệt mỏi tên là Miller, một giáo sư khảo cổ học tên Marcus với cặp kính cận dày cộm, và Phu nhân Clarissa – một góa phụ quý tộc sở hữu phong thái kiêu kỳ nhưng ánh mắt luôn lộ vẻ bồn chồn.
Nam tước Von Zale ngồi ở đầu bàn, gương mặt ông ta dưới ánh nến trông nhợt nhạt và hốc hác hơn lúc chiều. Ông ta gõ nhẹ chiếc thìa bạc vào ly rượu vang để thu hút sự chú ý.
“Cảm ơn các vị đã không quản ngại đường xá xa xôi,” Von Zale bắt đầu, giọng nói có chút run rẩy. “Như đã biết, lý do tôi mời các vị đến đây không chỉ để thưởng ngoạn mùa đông. Có những vấn đề liên quan đến sự an toàn và di sản của gia đình mà tôi cần sự hỗ trợ chuyên môn từ mỗi người. Ngài Vane đây sẽ là người giám sát các thủ tục an ninh trong suốt thời gian chúng ta ở lại.”
Vane chỉ khẽ nghiêng mình thay cho lời chào. Anh không ăn nhiều. Thay vào đó, anh quan sát cách mỗi người cầm dao dĩa. Bác sĩ Miller có đôi bàn tay rất tĩnh, nhưng ông ta liên tục đổ mồ hôi dù phòng ăn khá lạnh. Giáo sư Marcus ăn một cách máy móc, tâm trí dường như đang đặt ở một nơi khác. Phu nhân Clarissa thì hầu như không chạm vào thức ăn, bà ta chỉ xoay vặn chiếc nhẫn ngọc trai trên tay một cách vô thức.
“Một sự sắp xếp kỳ lạ,” bác sĩ Miller lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. “Nam tước, ngài nói về sự an toàn, nhưng tại sao lại chọn một nơi bị cô lập hoàn toàn như thế này? Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không thể liên lạc với thế giới bên ngoài trong ít nhất ba ngày tới.”
“Đó chính là mục đích,” Von Zale đáp ngắn gọn. “Sự riêng tư tuyệt đối là cái giá phải trả cho sự thật.”
Bữa tối tiếp tục trong sự im lặng nặng nề. Đối thoại giữa các vị khách chỉ xoay quanh những chủ đề trung tính như thời tiết và tình hình chính trị tại Paris. Vane ghi nhận rằng không ai thực sự nhìn thẳng vào mắt nhau. Mỗi người đều đang dựng lên một bức tường phòng vệ.
Sau bữa tối, các khách mời tản ra các khu vực khác nhau của lâu đài. Theo lời hẹn, Vane đi đến phòng đọc sách của Nam tước ở tầng ba. Đây là khu vực riêng tư nhất của tòa nhà. Hành lang ở đây hẹp hơn, tường được ốp gỗ tối màu và treo đầy những bức chân dung của các thế hệ nhà Von Zale với những ánh nhìn nghiêm nghị.
Khi Vane đến trước cửa phòng đọc sách, anh nhận thấy cánh cửa khép hờ. Một mùi lạ thoảng qua trong không khí. Đó là mùi của sắt rỉ, nồng đậm và đặc trưng. Đối với một người từng là cảnh sát điều tra và đặc nhiệm quân đội, mùi này chỉ có thể là một thứ duy nhất: máu tươi.
Vane không xông vào ngay lập tức. Anh rút từ túi áo ra một chiếc khăn tay trắng, bọc lấy nắm đấm cửa và đẩy nhẹ. Cánh cửa mở ra không một tiếng động nhờ bản lề đã được tra dầu kỹ lưỡng.
Cảnh tượng bên trong vô cùng hỗn loạn nhưng lại mang một sự sắp đặt kỳ quái. Nam tước Von Zale đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da lớn, đầu ngửa ra sau, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Một vệt máu dài chảy từ ngực trái của ông ta, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng và rơi xuống tấm thảm Ba Tư bên dưới. Trên bàn làm việc, một ly rượu vang vẫn còn vơi một nửa, bên cạnh là một phong bì thư đã bị xé mở.
Vane nhanh chóng bước đến bên cạnh nạn nhân. Anh đặt hai ngón tay lên động mạch cảnh. Không có nhịp đập. Cơ thể vẫn còn ấm, cho thấy cái chết mới xảy ra trong vòng mười lăm phút qua. Anh quan sát vết thương: một vết đâm duy nhất, sắc gọn, xuyên thẳng qua xương sườn vào tim. Hình dạng vết thương cho thấy hung khí là một lưỡi dao mỏng, dài, có độ sắc bén cực cao – loại vũ khí yêu cầu người sử dụng phải có kiến thức giải phẫu học chính xác để kết liễu nạn nhân chỉ bằng một nhát đâm.
Julian Vane lùi lại một bước, ánh mắt rà soát toàn bộ căn phòng. Cửa sổ bị khóa chặt từ bên trong bằng các thanh chốt sắt kiên cố. Không có dấu hiệu của sự giằng co hay đột nhập. Tất cả các ngăn kéo vẫn đóng kín. Đây là một hiện trường phòng kín hoàn hảo.
Anh lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu phác họa sơ đồ vị trí thi thể và các vật dụng xung quanh.
“Vụ án bắt đầu,” Vane tự nhủ bằng một giọng trầm đều.
Lúc này, tiếng bước chân vội vã vang lên từ hành lang. Quản gia Thomas xuất hiện ở ngưỡng cửa, gương mặt vốn lạnh lùng của ông ta giờ đây hiện rõ sự kinh hoàng.
“Ngài Vane… Nam tước… chuyện gì đã xảy ra?”
Vane không trả lời câu hỏi đó. Anh chỉ lạnh lùng ra lệnh: “Thomas, hãy tập trung tất cả mọi người tại đại sảnh ngay lập tức. Đừng để ai rời khỏi tầm mắt của ông. Và hãy nhớ kỹ, từ giây phút này, không ai được phép chạm vào bất cứ thứ gì trong tòa lâu đài này.”
Vane đứng lại trong phòng một mình thêm một phút. Anh nhìn vào ly rượu trên bàn. Dưới ánh sáng của ngọn nến sắp tàn, anh nhìn thấy một lớp váng mỏng, cực nhỏ nổi trên bề mặt chất lỏng màu đỏ thẫm. Anh lấy một chiếc lọ thủy tinh nhỏ từ trong túi, cẩn thận thu thập một mẫu rượu.
Khoa học không bao giờ nói dối, chỉ có con người mới nói dối. Và trong lâu đài Saint-Lazare này, sự thật đang bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày và những tâm hồn đầy tội lỗi.