Ánh sáng mặt trời của ngày mười chín tháng Giêng không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc đang bóp nghẹt thành phố London. Tại căn hộ số 22B đường Baker, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và amoniac. Julian Vane đang cúi mình bên bàn thí nghiệm, đôi mắt xám nhạt dán chặt vào ống nghiệm chứa một loại dung dịch xanh lam thẫm. Anh vừa trở về từ khách sạn Savoy sau một đêm không ngủ, nhưng sự mệt mỏi dường như không thể đánh bại bộ máy tư duy đang vận hành ở cường độ cao.
Vane dùng một chiếc que thủy tinh nhỏ lấy một giọt dung dịch, nhỏ lên tấm kính hiển vi. Anh đang phân tích mẫu máu khô tìm thấy trên vạt áo của Pendergast. Kết quả hiện ra dưới thấu kính khiến anh phải nheo mắt lại.
"Tế bào hồng cầu bị biến dạng theo hình liềm," Vane lẩm nhẩm. "Đây không phải là kết quả của việc hít phải khí độc. Đây là dấu hiệu của một căn bệnh di truyền hiếm gặp từ vùng Trung Đông."
Phát hiện này làm nảy sinh một giả thuyết mới trong đầu vị cựu đặc nhiệm. Pendergast là một luật sư gốc Anh thuần túy, gia phả của hắn đã được Scotland Yard xác minh qua năm đời. Nếu mẫu máu này thuộc về hắn, vậy thì hồ sơ nhân thân kia là một sản phẩm của sự giả mạo hoàn hảo. Hoặc, khả năng cao hơn, Pendergast mà anh đối đầu tối qua chỉ là một kẻ thế thân được đào tạo bài bản để mang diện mạo của Nhà Giả Kim.
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Elena bước vào, gương mặt cô tái nhợt dưới vành mũ nhung đen. Cô đặt một tờ báo lên bàn làm việc của Vane, tiêu đề trang nhất đập vào mắt: "VỤ BÊ BỐI TẠI SAVOY: NGÀI PENDERGAST ĐỘT TỬ DO ĐỘT QUỴ".
"Họ đang b bịt đầu mối," Elena nói, giọng cô run lên vì giận dữ. "Chính phủ đã can thiệp. Toàn bộ hồ sơ về buổi tối hôm qua đã bị tiêu hủy. Những người có mặt ở đó đều bị buộc phải ký vào điều khoản giữ bí mật quốc gia. Pendergast đã chết trong xe cứu thương trước khi kịp đưa về đồn cảnh sát."
Vane không ngạc nhiên. Anh bình thản rót một tách trà đen, hơi nóng bốc lên che mờ cặp kính của anh. "Cái chết là phương thức bảo mật tối ưu nhất của những kẻ cầm quyền, Elena ạ. Nhưng họ quên mất rằng vật chất không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa. Pendergast thực sự vẫn còn sống, kẻ chết trong xe cứu thương chỉ là một con tốt thí có cấu trúc sinh học tương đồng."
Anh chỉ vào kính hiển vi. "Mẫu máu tôi lấy được cho thấy kẻ đó mắc một chứng bệnh về máu hiếm gặp. Pendergast thật sự không có tiền sử bệnh này. Chúng ta đang đối đầu với một tổ chức không chỉ giỏi về chính trị mà còn am hiểu sâu sắc về y sinh học – những kẻ có khả năng tạo ra những bản sao nhân dạng bằng phương pháp phẫu thuật thẩm mỹ sơ khai và chế độ dinh dưỡng đặc biệt."
Elena ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, cô nhìn quanh căn phòng đầy những sơ đồ và công thức của Vane. "Vậy mục tiêu tiếp theo của chúng ta là gì? Chúng ta không thể truy tố một bóng ma."
"Chúng ta sẽ đi ngược lại dòng chảy của vàng," Vane trả lời, đôi mắt anh lóe lên tia sáng của sự quyết đoán. "Danh sách vũ khí mà tôi giải mã được có nhắc đến một địa danh: The Foundry (Xưởng Đúc). Nó nằm ở khu East End, nơi những ống khói công nghiệp không bao giờ ngừng thổi. Đó là nơi cuối cùng mà lô hàng từ Saint-Lazare được chuyển đến trước khi biến mất."
Vane đứng dậy, lấy từ trong tủ kính một bộ trang phục khác. Lần này không phải là lễ phục quý tộc hay quần áo lao công, mà là một bộ đồ thợ máy nhuốm màu dầu mỡ. Anh biết rằng để thâm nhập vào East End, anh phải hòa mình vào cái nghèo đói và sự thối nát của khu vực này.
Trước khi đi, Vane kiểm tra lại khẩu súng lục ổ quay nạp đạn bạc – loại đạn có độ cứng cao hơn và khả năng xuyên thấu tốt hơn chì thông thường. Anh cũng mang theo một thiết bị đo áp suất hơi nước nhỏ gọn. Anh dự đoán rằng The Foundry không chỉ là một xưởng đúc thông thường, mà là một trung tâm thử nghiệm các động cơ hơi nước áp suất cao dành cho tàu chiến thế hệ mới.
"Cô hãy ở lại đây và theo dõi động thái của Bộ Ngoại giao Pháp," Vane dặn Elena. "Nếu tôi không trở về trong vòng mười hai giờ, hãy gửi cuộn băng ghi âm mà tôi đã giấu ở ga Victoria cho tờ The Times. Sự thật có thể không làm thay đổi thế giới ngay lập tức, nhưng nó sẽ gieo một hạt giống hoài nghi vào lòng dân chúng."
Vane bước ra khỏi căn hộ, hòa vào dòng người trên đường phố London. Anh di chuyển về phía Đông, nơi những tòa nhà gạch đỏ bắt đầu nhường chỗ cho những khu ổ chuột xám xịt. Tại đây, định luật của lý trí bị thay thế bằng định luật của kẻ mạnh. Nhưng với Julian Vane, mỗi con hẻm, mỗi tiếng động của máy móc đều là một dữ liệu cần được phân tích.
Anh dừng lại trước một tòa nhà khổng lồ không có cửa sổ, nơi âm thanh của những chiếc búa máy nện xuống kim loại vang lên như nhịp tim của một con quái vật sắt thép. Trên cổng vào có biểu tượng một con rắn quấn quanh thanh gươm – thứ mà anh đã thấy ở bến tàu.
"Xưởng Đúc Saint-Jude," Vane đọc thầm cái tên trên tấm biển rỉ sét. "Nơi những bí mật được tôi luyện trong lửa."
Anh quan sát hệ thống bảo vệ. Những tên lính gác ở đây không mặc đồng phục cảnh sát hay bảo vệ khách sạn. chúng là những kẻ mang hơi hướng binh lính đánh thuê, với súng trường kiểu mới nhất được vác trên vai. Vane nhận thấy tần suất các xe tải chở than ra vào rất lớn, nhưng khói từ ống khói của xưởng lại có màu hơi tím – dấu hiệu của việc đốt cháy các hợp chất hóa học chứa Photpho và Lưu huỳnh nồng độ cao.
Sử dụng kỹ năng của một cựu đặc nhiệm, Vane leo lên một bồn chứa nước cũ áp sát tường xưởng. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấu qua những kẽ hở của mái tôn. Bên trong, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: hàng chục công nhân đang làm việc trong điều kiện khắc nghiệt, vây quanh những bồn chứa khí hóa học khổng lồ giống hệt cái bình anh đã tịch thu ở Savoy, nhưng kích thước lớn gấp trăm lần.
"Đây không phải là xưởng đúc vũ khí," Vane nhận ra với một sự kinh hãi hiếm hoi. "Đây là một nhà máy sản xuất hàng loạt khí độc. Chúng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn vào London."
Vane rút cuốn sổ tay ra, bắt đầu ghi chép các thông số về nhiệt độ và áp suất mà anh quan sát được trên các đồng hồ đo của nhà máy. Anh tính toán rằng với khối lượng hóa chất kia, nếu bị phát tán, toàn bộ khu vực East End sẽ bị xóa sổ trong vòng chưa đầy mười phút. Và thời điểm kích hoạt, dựa trên các biểu đồ sản xuất treo trên tường, chính là tối nay – đêm khai mạc triển lãm công nghiệp tại cung điện Pha Lê.