Ánh đèn vàng vọt trong phòng máy chập chờn theo nhịp đập của máy phát điện. Julian Vane ép sát gã giả danh Thomas vào một đường ống dẫn hơi nước đang nóng rực. Với một đòn khóa tay chuyên nghiệp của đặc nhiệm, anh khiến gã đau đớn đến mức phải buông rơi con dao mổ sắc lẹm.
"Chủ nhân của ngươi đang ở đâu?" Vane gằn giọng.
Gã giả danh cười sặc sụa, máu rỉ ra từ kẽ răng: "Hắn đang ở khắp nơi. Hắn là người đang rót rượu cho bộ trưởng, là người đang thì thầm vào tai các nhà tài phiệt. Ngươi chỉ là một hạt cát trong bộ máy của hắn thôi, Vane."
Vane không lãng phí thời gian. Anh dùng dây thép trói chặt gã vào cột trụ sắt và cầm lấy bình chứa khí độc. Anh biết rằng buổi họp mặt ở tầng ba đã bắt đầu. Anh phải có mặt ở đó để lật mặt kẻ chủ mưu thực sự trước khi hắn kịp chuyển hướng sang một kế hoạch dự phòng khác.
Vane trở lại sảnh chính, nhưng thay vì đi cửa sau, anh hiên ngang bước lên cầu thang đại sảnh. Anh không còn che giấu diện mạo nữa. Anh tháo cặp kính gọng vàng, lau đi lớp phấn trang điểm nhẹ trên mặt. Julian Vane của Scotland Yard đã trở lại.
Tại phòng khánh tiết tầng ba, cánh cửa gỗ sồi lớn được bảo vệ bởi bốn tay súng mặc lễ phục. Vane dừng lại cách đó vài mét, anh không rút súng mà chỉ giơ cao bình chứa inox.
"Hãy nói với The Alchemist rằng, mẫu vật cuối cùng của vụ án Lyon đã ở đây," Vane nói to, giọng anh vang vọng khắp hành lang.
Cánh cửa từ từ mở ra. Bên trong, một chiếc bàn tròn lớn được bao quanh bởi những nhân vật quyền lực nhất London. Ở vị trí chủ tọa, một người đàn ông ngồi quay lưng lại, chỉ lộ ra mái tóc bạc trắng và đôi bàn tay gầy guộc đang mân mê một quân cờ bằng vàng.
"Mời vào, ngài Vane. Tôi đã đợi ngài từ lâu," giọng nói trầm ấm và đầy uy quyền vang lên.
Khi người đàn ông quay lại, Vane cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không phải là một người xa lạ. Đó là Ngài Pendergast – vị luật sư mà anh tưởng rằng đã bị sát hại hoặc bắt cóc ở văn phòng Old Bailey.
"Ngài ngạc nhiên lắm sao?" Pendergast mỉm cười, một nụ cười của kẻ nắm giữ mọi quân bài. "Vụ tấn công tại văn phòng là một màn kịch nhỏ tôi dành cho ngài. Tôi cần biết liệu ngài có đủ năng lực để tìm ra công thức này không. Và ngài đã không làm tôi thất vọng."
"Ông đã giết Von Zale, giết Miller và suýt nữa là cả Edgar," Vane bước tới giữa phòng, đặt bình chứa khí độc lên bàn. "Tất cả chỉ để chiếm lấy công thức vũ khí hóa học này sao? Một luật sư vĩ đại của Đế quốc lại đi làm kẻ buôn bán cái chết?"
"Đế quốc đang suy yếu, Vane ạ," Pendergast đứng dậy, bước về phía cửa sổ nhìn xuống dòng sông Thames. "Chúng ta cần những thứ vũ khí có thể kết thúc một cuộc chiến trước khi nó bắt đầu. Tôi không buôn bán cái chết, tôi buôn bán sự răn đe. Số vàng Lyon chỉ là cái móng cho tòa tháp này. Thật đáng tiếc khi Von Zale lại muốn dùng nó cho mục đích cá nhân."
"Ông gọi việc giết hàng ngàn người trong im lặng là sự răn đe sao?" Vane chất vấn, tay anh bí mật kích hoạt một thiết bị ghi âm siêu nhỏ trong túi áo – một công cụ mà anh đã cải tiến từ nguyên lý của máy hát Edison. "Mọi lời ông nói từ nãy đến giờ đều đã được ghi lại. Pháp luật sẽ không đứng về phía ông."
Pendergast cười nhạt. "Pháp luật là thứ tôi viết ra cho những kẻ yếu. Ở đây, giữa những bức tường này, chúng ta là pháp luật."
Hắn ra hiệu cho các tay súng. Bốn họng súng lập tức chĩa về phía Vane. Tuy nhiên, Vane vẫn đứng bất động, ánh mắt anh nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường.
"Mười một giờ năm phút," Vane nói. "Ông có bao giờ tự hỏi tại sao tôi lại mang cái bình này lên đây thay vì ném nó xuống sông Thames không?"
Pendergast nheo mắt lại. Hắn nhìn vào bình chứa inox.
"Vì tôi đã thay đổi thành phần hóa học bên trong," Vane tiếp tục. "Nó không còn là xyanua hay thạch tín nữa. Nó là một loại khí gây ngủ nồng độ cao được kích hoạt bởi chính sự thay đổi nhiệt độ của căn phòng này. Và tôi đã đeo màng lọc trong mũi từ khi bước vào."
Vừa dứt lời, một tiếng xì nhẹ vang lên từ nắp bình. Một làn sương mỏng không màu không mùi nhanh chóng lan tỏa. Những tên vệ sĩ là những kẻ đầu tiên gục xuống. Các chính khách và nhà tài phiệt bắt đầu lảo đảo. Pendergast cố gắng với lấy khẩu súng trong ngăn bàn nhưng đôi tay hắn trở nên nặng trịch.
"Ngài... ngài đã tính toán... tất cả..." Pendergast lắp bắp trước khi gục mặt xuống bàn cờ vàng.
Vane bước tới, tắt bình khí độc và mở toang cửa sổ để không khí trong lành tràn vào. Anh thu giữ tập tài liệu trên bàn và cuộn băng ghi âm. Lúc này, tiếng còi tàu của cảnh sát đường sông và tiếng ủng của các thanh tra Scotland Yard vang lên dưới sảnh. Elena đã nhận được tín hiệu của anh và mang theo quân đội đến hỗ trợ.
Anh nhìn xuống Pendergast – kẻ từng nghĩ mình có thể thao túng cả châu Âu. Trong khoa học cũng như trong tội ác, một sai số nhỏ ở đầu vào sẽ dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống ở đầu ra.
Vane bước ra khỏi phòng khánh tiết, xuyên qua những vị khách đang bắt đầu tỉnh lại trong sự ngơ ngác. Anh đi dọc theo hành lang của Savoy, hướng về phía lối thoát hiểm. Cuộc chiến này có thể đã kết thúc tại đây, nhưng anh biết rằng những tàn dư của Nhà Giả Kim sẽ còn lẩn khuất đâu đó.
Khi bước ra khỏi khách sạn, mưa đã tạnh. Không khí London trong lành hơn bao giờ hết. Julian Vane kéo thấp vành mũ phớt, bước đi trong bóng đêm của những cột đèn gas. Anh không cần sự tôn vinh hay huy chương. Phần thưởng lớn nhất đối với anh là một phương trình đã được giải đáp, và một sự thật đã được phơi bày dưới ánh sáng của lý trí.
" Savoy, mười tám tháng Giêng," Vane ghi chú vào sổ tay khi ngồi trong chiếc xe ngựa trở về đường Baker. "Vụ án kết thúc. Nhưng công lý thì chưa bao giờ có điểm dừng."
Chiếc xe ngựa lăn bánh trên đường phố London, mang theo vị thám tử trở về với bóng tối quen thuộc của mình, nơi anh sẽ tiếp tục chờ đợi những bí ẩn mới cần được giải mã bằng sức mạnh của khoa học và sự lạnh lùng của một cựu đặc nhiệm.