MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Máu Trong Tu Chương 13: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG MẶT NẠ

Bản Giao Hưởng Máu Trong Tu

Chương 13: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG MẶT NẠ

1,296 từ · ~7 phút đọc

Đêm mười tám tháng Giêng năm 1895, London chìm trong một trận mưa phùn lạnh lẽo, thứ nước mưa trộn lẫn với bụi than công nghiệp tạo thành một lớp màn mờ đục bao phủ lên những ánh đèn gas vàng vọt. Khách sạn Savoy, biểu tượng của sự sang trọng và hiện đại bậc nhất châu Âu, rực sáng như một viên pha lê khổng lồ bên bờ sông Thames. Những chiếc xe ngựa sang trọng nối đuôi nhau dừng trước sảnh lớn, bước xuống là những quý ông trong bộ lễ phục đuôi tôm và những quý bà lộng lẫy trong những bộ váy lụa satin đắt tiền.

Julian Vane bước xuống từ một chiếc xe ngựa thuê, diện mạo của anh đã hoàn toàn thay đổi. Thay vì bộ măng tô phong trần thường ngày, anh khoác lên mình bộ lễ phục tối màu được cắt may hoàn hảo, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng và một cặp kính gọng vàng che bớt sự sắc lạnh của đôi mắt xám. Anh thản nhiên bước qua cửa xoay của khách sạn, tấm thiệp mời mang tên một vị nam tước người Áo – kẻ thực tế đang nằm điều trị tại một viện dưỡng lão hẻo lánh – giúp anh dễ dàng lọt qua sự kiểm tra gắt gao của đội ngũ bảo vệ.

Bên trong sảnh tiệc, tiếng nhạc giao hưởng của Strauss vang lên du dương, hòa quyện với tiếng cười nói xôn xao và mùi hương thơm ngào ngạt của nước hoa thượng hạng. Tuy nhiên, dưới cái vẻ ngoài hào nhoáng đó, Vane cảm nhận được một luồng điện căng thẳng đang chạy ngầm. Anh quan sát những vị khách: một bộ trưởng bộ quốc phòng, hai nhà tài phiệt ngân hàng và một vài tùy viên quân sự từ các đại sứ quán. Đây không phải là một bữa tiệc kỷ niệm thông thường; đây là một hội nghị thượng đỉnh của những kẻ buôn bán chiến tranh.

Vane di chuyển một cách khéo léo quanh căn phòng, tay cầm một ly Champagne nhưng chưa bao giờ thực sự nhấp môi. Ánh mắt anh rà soát các lối thoát hiểm và vị trí của các nhân viên phục vụ. Anh chú ý đến một chi tiết kỹ thuật: hệ thống thông gió của sảnh tiệc Savoy là loại hiện đại nhất, sử dụng các quạt đẩy hơi nước để làm mát. Nếu The Alchemist muốn phát tán loại khí độc mà anh đã tìm thấy ở văn phòng Pendergast, hệ thống này chính là công cụ hoàn hảo nhất.

"Ngài Nam tước, ngài có vẻ không mấy hào hứng với âm nhạc?" Một giọng nói thanh tao vang lên bên cạnh.

Vane quay lại. Đó là một phụ nữ trung niên với vẻ đẹp mặn mà, khoác trên mình bộ váy đen huyền bí. Anh nhận ra bà ta ngay lập tức từ hồ sơ của Scotland Yard: Phu nhân Beaumont, một trong những người trung gian tài chính khét tiếng nhất London.

"Âm nhạc chỉ là thứ yếu khi người ta đang chờ đợi một bản giao hưởng quan trọng hơn, phu nhân ạ," Vane đáp bằng giọng trầm bổng, giả giọng quý tộc Áo một cách hoàn hảo.

"Vậy thì ngài sẽ không phải chờ lâu nữa đâu. Chủ nhân của bữa tiệc sẽ xuất hiện sau mười phút nữa tại phòng khánh tiết tầng ba," Beaumont mỉm cười đầy ẩn ý rồi lướt đi.

Vane ghi nhận mốc thời gian. Anh cần tiếp cận hệ thống thông gió trước khi buổi gặp mặt diễn ra. Anh lặng lẽ tách khỏi đám đông, lẻn vào lối đi dành cho nhân viên. Dưới lớp áo lễ phục, anh đã chuẩn bị sẵn một chiếc mặt nạ phòng độc tự chế – một sáng chế dựa trên nguyên lý hấp phụ của than hoạt tính và sợi bông tẩm dung dịch kiềm, thứ mà anh đã thức trắng đêm để hoàn thiện trong căn hộ ở đường Baker.

Khi tiến gần đến khu vực kỹ thuật ở tầng hai, Vane phát hiện ra hai gã đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đang đứng gác trước cửa buồng máy. Anh không chọn cách đối đầu trực tiếp. Anh lấy từ trong túi ra một thiết bị nhỏ – một ống đồng chứa bột Magie và Kali Clorat. Anh ném nó về phía đống khăn trải bàn cũ ở cuối hành lang và châm ngòi bằng một viên đá lửa nhỏ.

Một tiếng nổ nhỏ kèm theo ánh sáng chói lòa và khói trắng bốc lên mù mịt. Hai tên bảo vệ lập tức bị thu hút bởi sự cố, chúng rời vị trí để kiểm tra. Tận dụng vài giây ngắn ngủi, Vane trượt vào phòng máy và khóa trái cửa bên trong.

Buồng máy của Savoy là một mê cung của những ống đồng và van áp suất. Vane nhanh chóng tìm thấy bồn chứa nước làm mát cho hệ thống thông gió. Đúng như anh dự đoán, có một thiết bị lạ được gắn thêm vào đường ống dẫn khí – một bình áp suất inox với van hẹn giờ tự động.

"Cơ chế giải phóng áp suất theo thời gian," Vane phân tích khi quan sát các thông số trên đồng hồ đo. "Dòng khí độc sẽ được giải phóng vào lúc mười một giờ đêm, khi tất cả các nhân vật quan trọng nhất tụ họp lại."

Anh rút bộ dụng cụ thu nhỏ ra, bắt đầu vô hiệu hóa van hẹn giờ. Đôi bàn tay của anh vững chãi như một bác sĩ phẫu thuật. Trong thế giới của Julian Vane, sai số một milimet đồng nghĩa với cái chết của hàng trăm con người. Khi kim đồng hồ chỉ còn cách thời điểm phát nổ đúng hai phút, anh đã thành công trong việc tách bình chứa ra khỏi hệ thống.

Tuy nhiên, khi anh vừa thở phào nhẹ nhõm, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ góc tối của buồng máy.

"Ngài luôn là kẻ phá hỏng những kế hoạch hoàn mỹ, ngài Vane ạ."

Ánh đèn pin bật sáng, soi rõ gương mặt của kẻ vừa xuất hiện. Vane không khỏi ngạc nhiên khi thấy đó chính là người quản gia Thomas của lâu đài Saint-Lazare – người mà anh tưởng rằng đã bị thương nặng và đang được điều trị tại Pháp.

"Thomas? Hay tôi nên gọi ông là trợ thủ đắc lực của Nhà Giả Kim?" Vane hỏi, tay anh âm thầm đưa về phía túi áo nơi giấu khẩu súng lục.

"Thomas chỉ là một cái tên, cũng như Julian Vane vậy," kẻ đối diện bước ra ánh sáng, tay cầm một thiết bị kích nổ từ xa. "Ông ta đã chết thực sự ở tầng áp mái đó rồi. Tôi là người đã thay thế ông ta từ khi các người rời khỏi ga xe lửa. Ngài quá tự tin vào khả năng quan sát của mình mà quên mất rằng, trong bóng tối, mọi hình hài đều có thể được nhào nặn."

"Ông sẽ không kích nổ được đâu," Vane bình thản nói. "Tôi đã trung hòa áp suất của bình chứa. Nếu ông ấn nút, thứ duy nhất phát nổ là cái tôi cá nhân của ông mà thôi."

Hắn khựng lại trong một giây, và đó là tất cả những gì Vane cần. Anh lao tới như một mũi tên, một cú đá chính xác vào cổ tay khiến thiết bị kích nổ văng ra xa. Cuộc chiến trong không gian chật hẹp của phòng máy diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng kim loại va chạm và hơi thở dồn dập của hai kẻ đang đứng ở hai đầu chiến tuyến của công lý và tội ác.