Bóng tối không phải là hư vô; với Julian Blackwood, nó là một người tình cũ kỹ đã ôm lấy anh suốt một thế kỷ qua. Trong hầm mộ sâu thẳm của nghĩa trang Highgate, không gian đặc quánh mùi của thời gian: mùi đá ẩm, mùi vải lụa mục nát và mùi của sự quên lãng.
Julian nằm đó, trong chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch đen, cơ thể anh cứng đờ như một bức tượng tạc từ thạch cao. Đã bao lâu rồi? Anh không biết. Ký ức cuối cùng của anh là một đêm đông năm 1890, khi tuyết rơi phủ trắng London và vị sắt của thanh kiếm bạc đâm xuyên qua tim anh vẫn còn cay đắng trên đầu lưỡi. Anh đã bị chính người em trai mình tin tưởng nhất phản bội.
"Rắc... rắc..."
Tiếng động lạ vang lên. Không phải tiếng chuột chạy, cũng không phải tiếng đất đá sạt lở. Đó là tiếng kim loại chạm vào đá. Một âm thanh chói tai, thô bạo xé toạc sự im lặng vĩnh cửu.
"Nhanh lên, đồ ăn hại! Trước khi tuần tra nghĩa địa quay lại!" Một giọng nói thô thiển vang lên, kéo theo đó là ánh sáng vàng vọt của đèn bão len lỏi qua khe nứt của nắp quan tài.
Julian cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trái tim vốn đã ngừng đập từ lâu bỗng co thắt một nhịp yếu ớt. Phổi anh phập phồng, cố gắng hít vào một hơi không khí đầy bụi bặm. Máu – thứ chất lỏng cũ kỹ và đặc quánh trong huyết quản anh – bắt đầu tan chảy.
Máu. Anh cần máu.
Nắp quan tài nặng nề bị bẩy ra, rơi xuống sàn đá tạo nên một tiếng vang chấn động. Hai bóng người hiện ra. Đó là những kẻ đào trộm mộ, những sinh vật thấp kém sống bằng việc lục lọi người chết.
"Trời đất ơi..." Gã trẻ hơn lắp bắp, chiếc đèn bão trong tay run bần bật. "Nhìn hắn kìa. Hắn... hắn không giống người chết. Hắn giống như đang ngủ."
Julian nhìn thấy chúng qua kẽ mi mắt khép hờ. Anh thấy dòng máu đỏ rực đang chảy dưới lớp da cổ đầy mồ hôi của gã đàn ông. Anh nghe thấy nhịp tim của chúng – thình thịch, thình thịch – như tiếng trống mời gọi một bữa tiệc.
"Kệ nó đi, lấy cái nhẫn trên tay nó nhanh!" Gã thủ lĩnh tham lam vươn tay ra.
Ngay khi ngón tay bẩn thỉu của gã chạm vào lớp da lạnh lẽo của Julian, anh mở mắt. Đôi mắt đỏ rực như máu chim bồ câu bùng lên trong bóng tối. Julian vồ lấy cổ tay gã đàn ông nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
"Aaaaa!" Một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp hầm mộ.
Julian không còn là người đàn ông hào hoa lịch thiệp của thế kỷ trước. Anh là một con thú bị bỏ đói một trăm năm. Anh kéo gã đàn ông vào lòng, hàm răng nanh sắc lẹm cắm ngập vào cổ nạn nhân. Dòng máu nóng hổi, ngọt lịm và tràn đầy sinh khí tràn vào cổ họng anh.
Cảm giác sống lại thật mãnh liệt. Các thớ cơ của anh nở ra, làn da tái nhợt dần trở nên hồng hào. Julian uống như một kẻ chết khát giữa sa mạc. Gã đàn ông trong tay anh dần lịm đi, cơ thể co quắp rồi buông thõng.
Gã còn lại đứng chết trân, chiếc đèn bão rơi xuống sàn vỡ tan, lửa bắt đầu liếm vào những tấm rèm mục. Julian đứng dậy từ quan tài, dáng người cao lớn và uy nghiêm. Anh chùi vết máu bên khóe môi, đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ còn sống.
"Ngươi... ngươi là cái quái gì?" Gã trộm mộ run rẩy lùi lại, va phải bức tường đá.
Julian bước ra khỏi làn khói, bộ trang phục quý tộc rách nát không che giấu được khí chất vương giả của anh. Anh mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp. "Ta là chủ nhân của những gì ngươi vừa cố ăn cắp. Và ta ghét nhất là những vị khách không mời."
Chỉ trong một cái chớp mắt, Julian đã đứng ngay trước mặt gã. Anh không giết hắn. Anh cần một kẻ đưa tin. Anh bóp chặt cổ gã, nâng bổng lên không trung: "Nói cho ta biết, bây giờ là năm nào? Và ai đang nắm quyền tại London này?"
"Năm... năm 1896... Hội đồng Vĩnh hằng... họ cai trị mọi thứ..." Gã hổn hển.
Hội đồng Vĩnh hằng. Cái tên ấy vang lên như một lời nhắc nhở về những kẻ đã đẩy anh vào nấm mồ này. Julian ném gã đàn ông sang một bên như ném một món đồ chơi hỏng. Anh bước lên những bậc thang đá, hướng về phía ánh trăng đang chiếu rọi qua cửa hầm.
London hiện ra trước mắt anh, nhưng không còn là London mà anh từng biết. Những ống khói công nghiệp phun khói đen kịt vào bầu trời, ánh đèn gas mờ ảo trải dài trên những con phố lát đá. Julian hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo. Bản giao hưởng đã bắt đầu, và anh sẽ là người chỉ huy những nốt nhạc đẫm máu nhất.