MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng MáuChương 2: Những Bóng Ma

Bản Giao Hưởng Máu

Chương 2: Những Bóng Ma

749 từ · ~4 phút đọc

Julian bước đi trên đường phố London như một bóng ma luồn lách giữa những làn sương mù dày đặc. Chiếc áo khoác dạ dài anh lấy từ một xác chết trong hầm mộ giúp anh hòa lẫn vào bóng tối. Thành phố này đã thay đổi quá nhiều, nó ồn ào hơn, bẩn thỉu hơn và tràn ngập những mùi vị lạ lẫm.

Tuy nhiên, có một thứ không bao giờ thay đổi: sự phân hóa giàu nghèo. Anh đi ngang qua khu ổ chuột East End, nơi những thân xác gầy gò nằm vật vờ bên lề đường, rồi tiến dần về phía khu West End sang trọng.

Dừng chân trước một cửa hiệu kính lớn, Julian nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Gương mặt anh vẫn trẻ trung như tuổi 25, với đường nét thanh tú nhưng sắc lạnh. Đôi mắt đỏ đã chuyển sang màu nâu sẫm để ngụy trang, nhưng cái nhìn sâu thẳm của một kẻ đã nếm trải cái chết vẫn còn đó.

"Mình cần thông tin," Julian tự nhủ. Ma cà rồng không thể tồn tại đơn độc trong một thế giới có tổ chức như thế này.

Anh rẽ vào một quán rượu nhỏ mang tên "The Last Drop". Mùi rượu rẻ tiền, mùi thuốc lá và mùi người nồng nặc khiến khứu giác nhạy cảm của anh hơi khó chịu. Julian chọn một góc tối nhất, gọi một ly rượu mạnh mà anh biết mình sẽ không bao giờ uống.

Ở bàn đối diện, một nhóm đàn ông mặc đồ sang trọng đang bàn tán xôn xao.

"Ngài thấy đấy, nhà Blackwood đã sụp đổ hoàn toàn rồi. Dinh thự cũ của họ giờ chỉ còn là một đống hoang tàn, nghe đâu Hội đồng Vĩnh hằng đã tịch thu toàn bộ tài sản."

Julian siết chặt ly rượu trong tay. Chiếc ly pha lê rạn nứt dưới sức ép kinh người. Tịch thu? Nhà Blackwood đã tồn tại năm trăm năm trước khi những kẻ tự xưng là "Hội đồng" đó xuất hiện.

"Nhưng còn cô con gái út của họ thì sao? Clara ấy?" Một kẻ khác lên tiếng. "Tôi nghe nói cô ta đang làm thủ thư tại thư viện Anh quốc. Tội nghiệp, một tiểu thư danh giá giờ phải đi kiếm từng đồng xu lẻ."

Clara. Cái tên khiến tim Julian thắt lại. Đó là cháu gái của anh, đứa trẻ mà anh từng bế trên tay trước khi bị phong ấn. Nếu cô ấy còn sống, cô ấy là đầu mối duy nhất để anh tìm lại những gì đã mất.

Julian đứng dậy, để lại một đồng tiền vàng cổ trên bàn – thứ mà những kẻ đào mộ đã bỏ lỡ. Đồng tiền đó đủ để mua cả quán rượu này, nhưng anh không quan tâm. Anh cần tìm Clara.

Khi anh bước ra khỏi quán, một bóng đen cao lớn đứng chặn đường. Hắn mặc một bộ vest đen chỉnh tề, nhưng đôi mắt hẹp dài và làn da nhợt nhạt tố cáo hắn không phải con người.

"Kẻ mới thức tỉnh, đúng không?" Tên lạ mặt lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng. "Ngươi đã phạm luật. Không được phép săn đuổi trái phép trong khu vực của Hội đồng."

Julian hơi nghiêng đầu, một nụ cười khinh bỉ nở trên môi. "Luật lệ của Hội đồng không có giá trị với một Blackwood."

Tên ma cà rồng kia hơi khựng lại khi nghe cái họ Blackwood, nhưng rồi hắn rút ra một cây gậy đầu bịt bạc. "Gia tộc của ngươi đã bị xóa sổ. Ngươi chỉ là một tàn dư lỗi thời. Đi theo ta, hoặc chết lần nữa."

"Thử xem," Julian thì thầm.

Tên kia lao đến với tốc độ kinh hồn, nhưng đối với Julian, chuyển động đó chậm chạp như một đứa trẻ. Julian lách người, bàn tay anh xuyên qua lớp áo vest, bóp chặt yết hầu của đối phương. Anh cảm nhận được sự sợ hãi bắt đầu lan tỏa trong mắt tên lính gác.

"Về nói với chủ nhân của ngươi," Julian nói nhỏ vào tai hắn, "Rằng bóng ma của nhà Blackwood đã trở về. Và ta không thích bị làm phiền khi đang đi dạo."

Julian hất mạnh tên kia vào bức tường gạch, khiến nó nứt toác. Anh không giết hắn, không phải vì nhân từ, mà vì anh muốn Hội đồng phải sống trong lo sợ. Anh cần chúng tập trung lực lượng để anh có thể dễ dàng tìm thấy Clara.