Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời yếu ớt của London bị che phủ bởi tầng tầng lớp lớp mây xám, Julian đứng trước Thư viện Anh quốc. Ma cà rồng thuần chủng như anh không chết cháy dưới ánh nắng như những lời đồn đại nhảm nhí, nhưng ánh sáng khiến anh cảm thấy mệt mỏi và sức mạnh bị giảm sút.
Bên trong thư viện là một thế giới khác: yên tĩnh, trang nghiêm và nồng đượm mùi giấy cũ. Julian lướt qua những dãy kệ sách khổng lồ, tai anh lắng nghe nhịp tim của từng người trong phòng.
Và rồi anh tìm thấy cô.
Ở một góc khuất của khu vực bản thảo cổ, một cô gái trẻ với mái tóc nâu nhạt đang tỉ mỉ kiểm tra những trang giấy ố vàng. Cô có nét mặt giống hệt mẹ mình – người chị dâu mà Julian từng rất kính trọng. Clara.
Julian tiến lại gần, cố gắng thu hồi sát khí của mình. "Xin lỗi, tôi đang tìm kiếm tư liệu về lịch sử các dòng họ quý tộc vùng Scotland."
Clara ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô xanh thẳm và đầy sự thông minh, nhưng cũng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Khi nhìn thấy Julian, cô khựng lại một giây. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ chạy qua tâm trí cô, dù cô chắc chắn chưa từng gặp người đàn ông này.
"Vùng Scotland sao?" Cô lấy lại bình tĩnh, giọng nói thanh tao. "Khu vực đó nằm ở dãy hành lang phía Tây. Tuy nhiên, nhiều tài liệu về các gia tộc ở đó đã bị tiêu hủy hoặc thất lạc sau vụ cháy lớn mười năm trước."
"Kể cả nhà Blackwood?" Julian hỏi, mắt nhìn thẳng vào cô.
Clara hơi run tay, cây bút lông trên bàn rơi xuống. Cô nhìn quanh một cách cảnh giác rồi hạ thấp giọng: "Ngài không nên nhắc đến cái tên đó ở đây. Đó là một điều cấm kỵ."
"Tại sao một gia tộc lâu đời lại trở thành điều cấm kỵ?"
Clara nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta mặc một bộ đồ đắt tiền nhưng kiểu dáng hơi lỗi thời, khí chất toát ra sự quyền uy khiến người ta vừa muốn phục tùng vừa muốn bỏ chạy. "Hội đồng Vĩnh hằng đã xóa tên họ khỏi lịch sử. Họ bị buộc tội phản quốc và... liên minh với quỷ dữ."
Julian khẽ cười mỉa mai. Liên minh với quỷ? Chính những kẻ trong Hội đồng mới là những con quỷ đội lốt người.
"Tôi có một món đồ muốn nhờ cô thẩm định," Julian lấy ra một chiếc huy hiệu nhỏ bằng bạc có hình hoa hồng đen quấn quanh một thanh kiếm – biểu tượng của nhà Blackwood.
Clara tái mặt. Cô vội vàng che chiếc huy hiệu lại bằng bàn tay nhỏ nhắn của mình. "Ngài điên rồi! Nếu lính gác thấy thứ này, ngài sẽ bị treo cổ ngay lập tức."
"Tôi cần biết sự thật về cái đêm mà Julian Blackwood bị sát hại," Julian nói, giọng anh trầm xuống, đầy ma mị. "Và tôi biết cô cũng đang tìm kiếm nó, Clara."
Clara sững sờ. Làm sao người lạ này biết tên cô? Làm sao anh ta biết cô đang bí mật điều tra về cái chết của người chú mà cô chỉ thấy qua tranh ảnh?
"Ngài là ai?" cô thì thầm, hơi thở dồn dập.
"Một người bạn cũ của gia đình cô," Julian nói dối một cách ngọt ngào. "Tối nay, sau khi thư viện đóng cửa, hãy gặp tôi ở chân cầu Westminster. Tôi sẽ cho cô thấy những gì thư viện này không bao giờ có."
Trước khi Clara kịp trả lời, Julian đã biến mất vào sau những giá sách, nhanh đến mức cô cứ ngỡ mình vừa gặp một ảo giác. Cô nhìn xuống chiếc huy hiệu trong tay, hơi lạnh từ kim loại bạc thấm vào da thịt, nhưng trái tim cô lại đập rộn ràng vì một hy vọng mong manh.
Ở phía bên kia thư viện, Julian đứng trong bóng tối, quan sát Clara. Anh biết mình đang kéo cô vào một trò chơi nguy hiểm, nhưng anh cần dòng máu của Blackwood để mở khóa hầm chứa bí mật của gia tộc – nơi cất giữ vũ khí duy nhất có thể tiêu diệt Hội đồng.
"Cuộc vui chỉ mới bắt đầu thôi, Clara thân mến," Julian thì thầm vào thinh không.