MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng MáuChương 4: Cuộc Hẹn Dưới Màn Sương

Bản Giao Hưởng Máu

Chương 4: Cuộc Hẹn Dưới Màn Sương

957 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn gas của London về đêm không đủ sức xuyên qua lớp sương mù đặc quánh đang bò trườn trên mặt sông Thames. Tiếng chuông đồng hồ Big Ben vang lên những nhịp trầm mặc, báo hiệu 10 giờ đêm.

Clara Blackwood đứng tựa vào thành cầu Westminster, đôi bàn tay cô run rẩy giấu trong túi áo khoác dạ. Cô đã phân vân hàng giờ liền tại thư viện: liệu mình có nên đến không? Người đàn ông lạ mặt kia có thể là một kẻ điên, một tên sát nhân, hoặc tệ hơn là một gián điệp của Hội đồng Vĩnh hằng cử đến để tận diệt những gì còn sót lại của nhà Blackwood. Nhưng sâu trong thâm tâm, một bản năng trỗi dậy bảo cô rằng anh ta là chiếc phao cứu sinh duy nhất trong cuộc đời cô đơn và đầy sợ hãi của cô.

"Cô đến đúng giờ hơn tôi tưởng," một giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát bên cạnh.

Clara giật mình suýt chút nữa thét lên. Julian đã đứng đó từ lúc nào, bóng hình anh cao lớn và tĩnh lặng như một phần của bóng đêm. Anh không mặc bộ đồ rách nát hôm qua mà đã thay bằng một bộ âu phục đen tuyền, chiếc khăn quàng cổ lụa che đi phần cổ áo cao. Trông anh giống như một vị bá tước vừa bước ra từ một buổi hòa nhạc sang trọng.

"Ngài... ngài làm tôi sợ đấy," Clara thở hắt ra, hơi khói trắng mờ ảo thoát ra từ miệng cô. "Ngài nói ngài biết về chú của tôi, Julian Blackwood. Nhưng chú ấy đã mất từ hàng trăm năm trước. Làm sao có thể..."

Julian nhìn xuống dòng sông Thames cuồn cuộn chảy. "Có những cái chết không phải là kết thúc, Clara. Và có những lời hứa vượt qua cả thời gian. Đi theo tôi, nơi này không an toàn."

Anh nắm lấy khuỷu tay cô. Một luồng điện lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh truyền qua lớp vải áo khiến Clara run rẩy. Julian dẫn cô đi sâu vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo phía sau tu viện Westminster, nơi ánh sáng đèn đường không chạm tới được.

"Chúng ta đi đâu?" cô hỏi, hơi thở dồn dập vì phải bước nhanh để theo kịp sải chân của anh.

"Đến nơi sự thật bị chôn giấu," Julian trả lời ngắn gọn.

Họ dừng lại trước một ngôi nhà gạch đỏ cũ kỹ, trông có vẻ bỏ hoang nhưng lối vào lại được che chắn bởi những bụi dây leo chằng chịt. Julian chạm tay vào một viên gạch lồi ra, và một tiếng cạch nhỏ vang lên. Một cánh cửa bí mật mở ra.

Bên trong là một căn phòng ngầm rộng lớn, tràn ngập mùi của da thuộc, nến thơm và những món đồ cổ đắt tiền. Julian thắp một ngọn nến, ánh sáng bập bùng chiếu lên những bức chân dung treo trên tường. Clara thốt lên một tiếng kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh lớn nhất ở giữa phòng.

Đó là một người đàn ông có gương mặt giống hệt kẻ đang đứng cạnh cô, nhưng trong tranh, anh ta đang mỉm cười, tay cầm một thanh kiếm bạc, khí chất rạng ngời dưới ánh mặt trời.

"Đây là..." Clara lắp bắp, nhìn từ bức tranh sang Julian. "Không thể nào. Điều này là không tưởng."

Julian chậm rãi tháo chiếc găng tay da, để lộ bàn tay trắng nhợt nhưng mạnh mẽ. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh dần chuyển sang màu đỏ rực rỡ dưới ánh nến – một minh chứng không thể chối cãi cho bản chất thật của mình.

"Lịch sử được viết bởi những kẻ chiến thắng, Clara. Và Hội đồng Vĩnh hằng đã thắng trong đêm đó. Họ không chỉ giết chết tôi bằng bạc, họ còn giết chết danh dự của nhà Blackwood bằng những lời dối trá. Họ nói chúng ta là quỷ dữ để có cớ chiếm đoạt tài sản và quyền lực. Nhưng sự thật là, họ mới là những kẻ khát máu nhất."

Clara lùi lại, lưng chạm vào kệ sách cũ. Sự sợ hãi và kinh ngạc đấu tranh dữ dội trong lòng cô. "Nếu ngài là chú Julian... vậy tại sao ngài lại trở về lúc này? Tại sao ngài lại tìm tôi?"

Julian tiến lại gần, giọng nói của anh giờ đây chứa đựng một nỗi đau nghẹn ngào mà chỉ con người mới có. "Vì cô là người cuối cùng mang dòng máu Blackwood thuần khiết. Và vì Hội đồng đang chuẩn bị cho một kế hoạch kinh khủng hơn: 'Cuộc Thanh Trừng Đỏ'. Họ muốn biến London thành một trang trại máu khổng lồ, nơi con người chỉ là gia súc. Tôi cần cô, Clara. Tôi cần máu của cô để mở mật thất tại dinh thự Blackwood, nơi cất giữ thanh kiếm của tổ tiên."

Clara nhìn vào đôi mắt đỏ của anh. Cô thấy trong đó không phải sự thèm khát máu thịt, mà là một ngọn lửa phục hận và một sự cô độc đến tận cùng. Cô chợt hiểu ra, người đàn ông này không phải là quái vật, anh là một nạn nhân của thời gian.

"Tôi phải làm gì?" cô khẽ hỏi, sự dũng cảm trỗi dậy trong huyết quản.

Julian mỉm cười, một nụ cười thực sự đầu tiên sau một trăm năm. "Trước tiên, chúng ta phải sống sót qua đêm nay đã. Vì chúng đã bám đuôi chúng ta từ cây cầu."

Đúng lúc đó, cửa phòng ngầm bị đá văng bằng một lực kinh người. Ba cái bóng đen lao vào, đôi mắt chúng sáng lên trong bóng tối với sự hung ác tột độ.