Ba kẻ đột nhập không phải là những tên ma cà rồng cấp thấp. Chúng mặc bộ đồng phục của "Đội Thi Hành" thuộc Hội đồng Vĩnh hằng, tay lăm lăm những sợi xích bạc có móc câu sắc nhọn.
"Julian Blackwood," tên đứng giữa gầm gừ, giọng nói như tiếng đá mài vào nhau. "Ngài trưởng lão rất thất vọng vì ông không chịu nằm yên trong mộ. Hôm nay, chúng tôi sẽ giúp ông biến mất vĩnh viễn."
Julian đẩy Clara vào sau một chiếc cột đá lớn. "Trốn kỹ vào và đừng nhìn ra ngoài," anh ra lệnh bằng giọng nói uy nghiêm không cho phép sự phản kháng.
Trong khoảnh khắc, không khí trong căn hầm như đặc quánh lại. Julian không sử dụng vũ khí. Anh đứng đó, hai tay buông thõng, nhưng sát khí tỏa ra khiến những ngọn nến xung quanh lung lay dữ dội.
Một tên lính lao tới, sợi xích bạc vung lên tạo ra một tiếng rít xé gió. Bạc là chất độc với ma cà rồng, chỉ cần một vết xước nhỏ cũng đủ để khiến da thịt thối rữa. Nhưng Julian nhanh hơn. Anh nghiêng người tránh nhát xích trong gang tấc, rồi tung một cú đấm vào lồng ngực đối phương. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc. Tên lính văng mạnh vào tường, máu đen phun ra từ miệng.
"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?" Julian mỉa mai.
Hai tên còn lại cùng lúc xông lên. Một tên vung dao găm bạc, tên kia tung xích khóa chân Julian. Julian nhảy vọt lên cao, đạp vào trần nhà rồi đáp xuống sau lưng tên cầm xích. Với một động tác dứt khoát, anh bẻ quặt cổ hắn.
Nhưng tên thứ ba đã tận dụng cơ hội đó để đâm một nhát vào vai Julian. Thanh dao bạc xuyên qua lớp áo, cắm sâu vào da thịt. Một tiếng xèo xèo vang lên cùng mùi khét của thịt cháy. Julian nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt tận xương tủy. Anh xoay người, nắm lấy cổ tay tên sát thủ và bóp nát nó bằng một lực tay kinh người.
Con dao rơi xuống đất. Julian không nhân nhượng, anh ghim chặt tên đó vào tường bằng chính sức mạnh của mình. "Ai cử các ngươi đến? Malakai đúng không?"
Tên sát thủ chỉ cười điên dại, máu chảy ròng ròng từ khóe mắt. "Ông... ông không thể ngăn cản... ngày tàn của loài người... đang đến..." Hắn tự cắn đứt lưỡi để không tiết lộ thêm điều gì.
Julian buông xác hắn xuống, hơi thở anh hơi nặng nề. Vết thương trên vai đang tỏa ra khói đen, bạc đang ngăn cản khả năng tự hồi phục của anh.
Clara bước ra từ sau cột đá, gương mặt cô trắng bệch nhưng cô không chạy trốn. Cô nhìn thấy vết thương trên vai Julian và vội vàng chạy lại. "Ngài bị thương rồi! Để tôi giúp."
"Đừng chạm vào nó, bạc sẽ làm cô bị thương đấy," Julian lùi lại.
"Tôi là một thủ thư, tôi đã nghiên cứu về các loại thuốc cổ," Clara kiên quyết. Cô xé một dải vải từ chiếc khăn trải bàn sạch, lấy một lọ tinh dầu trên kệ và nhanh chóng sơ cứu cho anh. Khi bàn tay cô chạm vào da anh, Julian khẽ rùng mình. Đã bao lâu rồi anh không cảm nhận được hơi ấm của một bàn tay người? Sự dịu dàng của cô như một liều thuốc giảm đau còn mạnh hơn cả tinh dầu.
"Cảm ơn cô, Clara," Julian nói, đôi mắt đỏ dần dịu lại thành màu nâu ấm áp. "Hội đồng đã biết tôi thức tỉnh. Chúng ta không thể ở lại London lâu hơn nữa. Chúng ta cần đến Scotland, về lại dinh thự Blackwood."
"Nhưng nơi đó đã bị phong tỏa bởi quân đội và Hội đồng," Clara lo lắng.
"Có những lối đi mà họ không bao giờ biết đến," Julian nhìn ra cửa, nơi sương mù bắt đầu tràn vào. "Chúng ta sẽ đi bằng đường thủy. Nhưng trước đó, tôi cần nạp năng lượng. Vết thương này đã lấy đi quá nhiều sức lực của tôi."
Anh nhìn vào cổ tay của mình, rồi lại nhìn sang Clara. Anh đang đấu tranh với bản năng của một con thú. Anh không muốn làm hại cô, nhưng nếu không có máu, anh sẽ không đủ sức bảo vệ cô thoát khỏi thành phố này.
Clara hiểu ý. Cô nhìn vào đôi mắt đang đấu tranh của anh, rồi chậm rãi vén tay áo mình lên, để lộ làn da trắng ngần với những mạch máu xanh nhạt đang đập nhẹ nhàng.
"Nếu điều đó giúp ngài đưa chúng ta đến Scotland... hãy cứ lấy những gì ngài cần," cô nói, giọng run nhưng kiên định.