MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng MáuChương 6: Huyết Ước

Bản Giao Hưởng Máu

Chương 6: Huyết Ước

989 từ · ~5 phút đọc

Trên một con tàu chở hàng cũ kỹ đang lầm lũi rời cảng London để hướng về phía Bắc, Julian và Clara ngồi trong một khoang chứa đầy những hòm gỗ. Tiếng sóng vỗ vào mạn tàu và tiếng động cơ hơi nước ầm ĩ tạo nên một không gian riêng tư tách biệt với thế giới.

Sau khi nhận một chút máu từ Clara – chỉ vừa đủ để anh hồi phục mà không khiến cô ngất đi – Julian cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ. Máu của cô không chỉ mang lại sức mạnh, nó còn mang theo những mảnh ký ức và cảm xúc của cô: sự cô đơn, lòng trắc ẩn và một ý chí kiên cường ẩn sau vẻ ngoài yếu ớt.

"Cô không sợ tôi sao?" Julian hỏi, anh đang ngồi lau sạch vết máu trên bộ đồ của mình.

Clara lắc đầu, cô đang nhấm nháp một chút rượu vang đỏ để lấy lại sức. "Tôi đã sống cả đời trong nỗi sợ hãi về những thứ vô hình, về những kẻ mặc vest sang trọng đã lấy đi cha mẹ tôi và tước đoạt tên họ của tôi. Ngài... ngài ít ra còn thành thật với bản chất của mình."

Julian im lặng một lúc lâu. Anh nhìn ra cửa sổ tròn, nơi vầng trăng khuyết đang ẩn hiện sau mây. "Tôi từng là một con người, Clara. Tôi từng yêu, từng cười, và từng mơ về một tương lai hòa bình. Nhưng đêm tôi bị biến đổi, tôi đã mất tất cả. Tôi không chọn trở thành quái vật, nhưng tôi chọn dùng sức mạnh của quái vật để đòi lại công lý."

"Cha tôi thường kể về ngài," Clara khẽ nói. "Ông ấy nói chú Julian là linh hồn của nhà Blackwood. Ngài không chỉ bảo vệ gia tộc, mà còn bảo vệ cả những người dân sống trên đất của chúng ta. Đó là lý do tại sao Hội đồng sợ ngài. Ngài có thứ mà chúng không bao giờ có: lòng trung thành của con người."

Julian cảm thấy một sự ấm áp lạ kỳ lan tỏa trong lòng. Lời nói của cô gái trẻ này như gỡ bỏ một phần gánh nặng ngàn cân mà anh đã mang theo suốt một thế kỷ qua.

Đột nhiên, con tàu rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía boong tàu.

"Chúng đến rồi," Julian đứng bật dậy, bản năng chiến đấu lập tức quay trở lại. "Chúng không đợi đến Scotland. Chúng muốn đánh chìm con tàu này cùng chúng ta."

Julian cầm lấy một thanh sắt dài trong kho chứa, anh uốn cong nó như một sợi dây thừng rồi biến nó thành một loại vũ khí thô sơ. "Clara, ở sát sau lưng tôi. Bất cứ chuyện gì xảy ra, đừng buông tay tôi ra."

Họ bước lên boong tàu. Cảnh tượng thật kinh hoàng. Những tên sát thủ của Hội đồng đã dùng những con tàu nhỏ tốc độ cao để đuổi kịp và đổ bộ lên tàu hàng. Các thủy thủ đoàn tội nghiệp đang bị tàn sát không thương tiếc.

Đứng giữa đám hỗn loạn là một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc kim, mặc bộ đồ săn bắn quý tộc. Hắn cầm một cây gậy đầu rồng bằng vàng, đôi mắt lấp lánh sự tàn nhẫn.

"Malakai," Julian gằn giọng.

"Julian, cậu vẫn luôn là kẻ cứng đầu như thế," Malakai cười nhạt. "Hồi đó tôi đã nói với cậu rồi, đi theo chúng tôi, cậu sẽ có cả thế giới. Nhưng cậu lại chọn đứng về phía lũ người hạ đẳng này."

"Thế giới của các người chỉ là một đống xác thối," Julian đáp trả.

Malakai vung gậy, và ngay lập tức, sáu tên ma cà rồng cấp cao lao về phía Julian. Trận chiến trên boong tàu diễn ra giữa cơn mưa tầm tã. Julian chiến đấu như một vị thần chiến tranh, mỗi đòn đánh của anh đều mang theo sức mạnh nghìn cân. Anh bảo vệ Clara trong vòng tay trái, trong khi tay phải dùng thanh sắt càn quét mọi kẻ thù.

Nhưng Malakai là một kẻ mưu mô. Hắn không tấn công Julian. Hắn dùng phép thuật điều khiển những bóng đen dưới chân Clara, khiến cô bị hẫng chân và trượt về phía mạn tàu.

"Clara!" Julian hét lên.

Anh buộc phải đưa ra lựa chọn: tiêu diệt những kẻ đang vây quanh mình hoặc cứu lấy niềm hy vọng cuối cùng của gia tộc. Không một giây do dự, Julian bỏ mặc những nhát dao đang đâm vào lưng mình, anh lao người về phía Clara, nắm lấy tay cô ngay khi cô chuẩn bị rơi xuống dòng nước lạnh giá.

Nhưng đúng lúc đó, một mũi tên bạc từ phía Malakai bay tới, ghim thẳng vào bắp tay đang giữ Clara của Julian.

Tiếng thét của Julian vang động cả bầu trời đêm. Dòng máu đỏ tươi của anh chảy xuống, hòa cùng nước mưa và rơi vào mắt Clara. Trong khoảnh khắc ấy, một sự kết nối tâm linh mạnh mẽ nổ ra. Clara cảm thấy một nguồn sức mạnh khổng lồ từ Julian truyền sang mình.

"Không bao giờ... ta để các người chạm vào cô ấy!"

Cơ thể Julian bùng phát một luồng sóng xung kích màu đỏ, hất văng tất cả những kẻ trên boong tàu, kể cả Malakai, xuống biển. Con tàu hàng nghiêng hẳn sang một bên, khói lửa mịt mù.

Julian gục xuống boong tàu, mũi tên bạc vẫn ghim chặt trong tay. Clara bò lại gần anh, nước mắt hòa cùng nước mưa. "Đừng chết... làm ơn đừng chết, chú Julian."

Trong cơn mê sảng vì chất độc của bạc, Julian vẫn thào thào: "Chạy đi... Scotland... lâu đài..."

Con tàu tiếp tục lao đi trong bóng tối, mang theo một vị anh hùng đang lịm dần và một cô gái vừa nhận ra định mệnh máu thịt của mình.