MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng MáuChương 7: Bờ Biển Câm Lặng

Bản Giao Hưởng Máu

Chương 7: Bờ Biển Câm Lặng

950 từ · ~5 phút đọc

Tiếng sóng vỗ rì rào vào những vách đá vôi là âm thanh đầu tiên Clara nghe thấy khi tỉnh dậy. Đầu cô đau như búa bổ, và vị mặn của biển bám đầy trên môi. Ký ức cuối cùng của cô là vụ nổ kinh hoàng trên tàu và hình ảnh Julian gục xuống với mũi tên bạc ghim sâu vào cánh tay.

"Chú Julian!"

Clara bật dậy, nhìn quanh. Họ đang ở trên một bãi biển hẻo lánh dưới chân những vách đá cao sừng sững của vùng duyên hải phía Bắc. Con tàu hàng đã biến mất, có lẽ nó đã chìm hoặc trôi dạt đi xa. Cách cô vài mét, Julian nằm bất động trên cát. Làn da anh vốn đã nhợt nhạt nay chuyển sang màu xám xịt của tro tàn, những đường gân đen bắt đầu lan rộng từ vết thương ở bắp tay lên đến cổ.

Clara loạng choạng chạy lại phía anh. Bạc là chất độc tử thần đối với ma cà rồng, và Julian đã chịu đựng nó quá lâu để bảo vệ cô. Cô quỳ xuống, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm vào mũi tên. Nó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến rợn người.

"Cháu phải rút nó ra... cháu xin lỗi, sẽ đau lắm đây," Clara thầm thì, dù Julian không hề phản ứng.

Cô lấy hết sức bình sinh, nắm chặt đuôi mũi tên và kéo mạnh. Một tiếng động khô khốc vang lên, Julian co giật mạnh, một tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra từ lồng ngực anh nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Máu đen đặc chảy ra từ vết thương, thấm vào cát biển.

Clara không biết làm gì tiếp theo. Cô không có thuốc, không có lửa, và xung quanh chỉ là sỏi đá. Nhưng rồi, cô nhớ lại khoảnh khắc trên tàu, khi máu của Julian rơi vào mắt cô. Có một thứ gì đó đang râm ran dưới làn da cô, một sự thấu cảm kỳ lạ. Cô cảm nhận được cơn đói cồn cào và sự kiệt quệ của anh như thể đó là của chính mình.

"Máu... mình phải cho anh ấy máu," cô tự nhủ.

Nhưng lần này không giống như ở hầm ngầm. Julian đang ở trạng thái mất kiểm soát. Nếu cô đưa cổ tay ra, anh có thể sẽ hút cạn cô trong cơn mê sảng. Clara nhìn quanh, thấy một ngôi làng nhỏ thấp thoáng phía xa trên đồi. Cô không thể mang Julian đến đó, nhưng cô có thể tìm sự giúp đỡ.

Đúng lúc đó, Julian mở mắt. Nhưng đó không phải là đôi mắt nâu trầm hay đỏ rực đầy lý trí, mà là một đôi mắt đục ngầu, dại đi vì cơn khát. Anh vồ lấy Clara, đè nghiến cô xuống cát. Hàm nanh sắc nhọn lộ ra, hơi thở anh nóng hổi và mang mùi tử khí.

"Chú Julian! Là cháu, Clara đây!" cô hét lên, hai tay chống chặt vào ngực anh.

Sức mạnh của một ma cà rồng đang lên cơn khát là không thể cản phá. Julian gầm lên, đầu anh cúi xuống sát cổ cô. Nhưng ngay khi răng nanh chạm vào làn da mỏng manh, anh khựng lại. Một giọt nước mắt của Clara rơi xuống má anh.

Sự gắn kết huyết thống giữa nhà Blackwood là một thứ ma thuật cổ xưa hơn cả luật lệ của Hội đồng. Trong đầu Julian, một hình ảnh hiện về: một bé gái sơ sinh đang cười trong nôi, và một người đàn ông trẻ tuổi đang thề sẽ bảo vệ đứa trẻ đó bằng cả mạng sống.

Julian gầm lên một tiếng đầy đau đớn, anh dùng chút lý trí cuối cùng để đẩy mình ra xa khỏi Clara. Anh đấm mạnh tay xuống cát, cố gắng nén lại bản năng thú tính.

"Chạy đi..." anh thào thào. "Vào làng... tìm một người tên là Duncan... nói với ông ấy... 'Hoa hồng đen đã nở'..."

"Không, cháu không bỏ chú lại!" Clara kiên quyết. Cô đứng dậy, tiến lại gần anh bất chấp hiểm nguy. Cô hiểu rằng nếu bây giờ cô đi, anh sẽ chết vì chất độc bạc hoặc bị lính của Hội đồng tìm thấy.

Cô nhìn thấy một con dao nhỏ rơi ra từ áo của Julian. Không do dự, cô rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình, rồi áp chặt nó vào môi anh. "Uống đi. Cháu tin chú, Julian. Chú không phải là quái vật."

Dòng máu tươi mới, ngọt ngào và tràn đầy sức sống chảy vào miệng Julian. Nó không chỉ là thức ăn, nó là sự cứu rỗi. Chất độc bạc trong huyết quản anh bắt đầu bị đẩy lùi bởi sức mạnh của huyết thống thuần khiết. Làn da Julian dần lấy lại vẻ sống động, và đôi mắt anh trở lại màu nâu sâu thẳm.

Anh từ từ buông tay Clara ra, ánh nhìn đầy vẻ hối lỗi và đau xót. "Cô thật ngốc, Clara. Cô có biết mình vừa làm gì không?"

"Cháu vừa cứu chú của mình," cô mỉm cười yếu ớt, dù gương mặt đã tái đi vì mất máu.

Julian đứng dậy, bế thốc cô lên tay. Anh nhìn về phía ngôi làng trên đồi. "Duncan là quản gia cũ của gia đình tôi. Nếu ông ấy còn sống, ông ấy sẽ giúp chúng ta đến được lâu đài Blackwood trước khi Malakai hồi phục."

Sương mù lại bắt đầu kéo đến, nhưng lần này, nó không còn mang lại cảm giác đe dọa. Dưới ánh trăng mờ, một ma cà rồng đang bế một con người bước đi trên cát, viết tiếp những nốt nhạc trầm buồn trong bản giao hưởng máu của họ.