Trời tối hẳn. Julian và Clara tìm thấy một hang động nhỏ nằm sâu trong rừng thông để trú ẩn. Julian ngồi dựa lưng vào vách đá, bắp chân anh đã được Clara băng bó kỹ lưỡng bằng những chiếc lá thuốc mà cô tìm thấy dọc đường. Dù sức hồi phục của ma cà rồng rất mạnh, nhưng chất độc bạc trong đạn của Gabriel vẫn khiến anh cảm thấy lạnh buốt.
"Chú đã thấy rồi đúng không?" Clara hỏi, cô ngồi đối diện anh, ánh lửa từ đống củi khô hắt lên gương mặt đầy suy tư của cô. "Cháu đã làm gãy tay gã đó. Cháu không còn là cháu nữa."
Julian nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự xót xa sâu sắc. "Cô vẫn là cô, Clara. Chỉ là... chiếc hộp mà tổ tiên chúng ta dùng để nhốt sức mạnh đã bị phá vỡ. Cô đang thừa hưởng di sản của nhà Blackwood – một dòng máu chiến binh."
"Nhưng Gabriel nói cháu là một 'vật dị chủng'," cô thào thào. "Cháu sẽ trở thành ma cà rồng sao? Cháu sẽ phải hút máu người để sống sao?"
Julian tiến lại gần, đặt đôi bàn tay lạnh lẽo lên vai cô. "Không bao giờ. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Máu của Blackwood có một đặc tính khác biệt: nó có thể tự duy trì năng lượng nếu cô biết cách kiểm soát hơi thở và ý chí. Cô không cần phải giết hại ai cả. Nhưng..." Anh ngập ngừng. "Cô sẽ phải học cách chiến đấu. Vì từ giờ trở đi, cô không còn là người cần được bảo vệ nữa. Cô là đồng đội của tôi."
Clara im lặng một lúc lâu, nhìn ngọn lửa nhảy múa. Cô nhớ về thư viện ở London, về những trang sách cũ và cuộc đời bình lặng mà cô từng khao khát. Tất cả đã tan biến như bọt xà phòng. Giờ đây, cô là một phần của bản giao hưởng máu, một nốt nhạc mạnh mẽ và đầy biến động.
"Chúng ta sẽ đi đâu bây giờ?" cô hỏi, ánh mắt đầy kiên định.
"Chúng ta sẽ rời khỏi Scotland," Julian trả lời. "Hội đồng tập trung quyền lực ở Anh và Pháp. Chúng ta sẽ đi về phía Nam, băng qua biển để đến Ý. Ở đó có một tu viện cổ tên là Sanctum, nơi lưu giữ những bí mật về cách kiềm chế dòng máu nguyên thủy. Nếu chúng ta đến được đó, cô sẽ học được cách làm chủ sức mạnh này mà không bị nó nuốt chửng."
"Và sau đó?"
"Sau đó," đôi mắt Julian rực lên một màu đỏ đanh thép, "chúng ta sẽ quay trở lại London. Không phải để trốn chạy, mà để tiêu diệt tận gốc Hội đồng Vĩnh hằng. Thế giới này cần được giải phóng khỏi sự cai trị của chúng."
Đêm đó, trong hang động nhỏ ở vùng cao nguyên, một kế hoạch phục thù đã được hình thành. Julian dạy cho Clara những kỹ năng chiến đấu cơ bản đầu tiên: cách quan sát trong bóng tối, cách lắng nghe nhịp tim của kẻ thù và cách biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, hai bóng hình đã rời khỏi hang động, hướng về phía biển cả. Họ không còn là một kẻ bảo vệ và một kẻ được bảo vệ. Họ là hai linh hồn bị nguyền rủa, cùng nhau bước đi trên con đường chuộc lỗi đẫm máu.
Ở một nơi xa xôi tại London, trong căn phòng tối của Hội đồng, một người đàn ông bí ẩn đang nhìn vào tấm bản đồ đánh dấu vị trí cuối cùng của Julian. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một nụ cười nham hiểm hiện trên môi.
"Trò chơi chỉ mới thực sự bắt đầu, Julian Blackwood. Hãy tận hưởng sự tự do ngắn ngủi của ông đi."