Ánh đèn chùm pha lê tại sảnh lớn của khách sạn năm sao tỏa ra thứ ánh sáng lộng lẫy nhưng có phần giả tạo. Đây là buổi tiệc mừng công của tập đoàn Giang Thị, và Giang Triết – với tư cách là con trai thứ – dù không muốn cũng phải có mặt.
Anh mặc bộ vest thủ công tinh xảo, tay cầm ly rượu vang đỏ, mỉm cười xã giao với những đối tác của cha. Thế nhưng, ánh mắt anh lại luôn hướng về phía cửa thoát hiểm. Anh ghét những cuộc trò chuyện nồng nặc mùi tiền bạc và sự tính toán này.
"Triết, con đi đâu đó? Sang chào hỏi bác Lâm, chủ tịch bệnh viện Tâm Anh đi." – Tiếng ông Giang nghiêm nghị vang lên sau lưng.
Giang Triết thở hắt ra, xoay người lại với nụ cười chuẩn mực: "Vâng, thưa cha."
Bên cạnh chủ tịch Lâm là một cô gái trẻ. Cô không mặc váy dạ hội lộng lẫy như những tiểu thư khác, mà chọn một bộ suit trắng thanh lịch, mái tóc búi thấp gọn gàng. Đôi mắt cô bình thản, dường như đang quan sát mọi người trong sảnh như quan sát một cuộc thí nghiệm xã hội.
"Đây là Nhược Vũ, con gái tôi. Nó vừa từ Mỹ về, đang làm bác sĩ tâm lý tại bệnh viện gia đình." – Ông Lâm giới thiệu với vẻ tự hào.
Giang Triết tiến lại, định dùng chiêu cũ: cầm tay cô và tặng một lời khen có cánh. Nhưng khi anh vừa mới chạm nhẹ vào các đầu ngón tay của cô, Lâm Nhược Vũ đã thu tay lại rất nhanh, đôi mắt cô nheo lại:
"Cậu Giang, theo tâm lý học hành vi, việc anh cố gắng tạo ra sự thân mật quá mức với một người lần đầu gặp mặt thường là biểu hiện của sự thiếu hụt cảm giác an toàn, hoặc là một thói quen dùng sự quyến rũ để kiểm soát tình huống. Anh thuộc loại nào?"
Nụ cười trên môi Giang Triết cứng đờ. Anh liếc nhìn cha mình, người đang tái mặt vì lời nói thẳng thừng của cô gái trẻ, rồi nhìn sang Nhược Vũ. Cô vẫn đứng đó, bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
"Bác sĩ Lâm thật biết cách làm người khác bất ngờ." – Giang Triết lấy lại phong độ, anh nhấp một ngụm rượu – "Tôi chỉ đang cố gắng tỏ ra lịch thiệp thôi mà."
"Lịch thiệp là một lễ nghi, còn sự giả tạo là một cơ chế phòng vệ." – Cô thản nhiên đáp, rồi gật đầu chào ông Giang để rời đi phía quầy nước.
Giang Triết đứng sững lại nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô. Lần đầu tiên trong đời, có một người phụ nữ không những không bị thu hút bởi vẻ ngoài của anh, mà còn dùng một cái "dao mổ" vô hình xẻ dọc lớp vỏ bọc mà anh dày công xây dựng.
Đêm đó, sau khi tiệc tàn, Giang Triết không đi bar cùng đám bạn như mọi khi. Anh lái chiếc xe thể thao chạy dọc bờ kè, trong đầu cứ lẩn quẩn câu nói của cô gái kia. "Cơ chế phòng vệ"... "Thiếu hụt cảm giác an toàn"...
Anh bật cười tự giễu, tay siết chặt vô lăng. Một bác sĩ tâm lý sao? Thú vị thật. Nhưng anh không biết rằng, đây chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những ngày anh phải đối mặt với chính mình, qua đôi mắt thấu suốt của Lâm Nhược Vũ.
Mạch truyện của họ sẽ bắt đầu như thế – không vội vàng, không nồng nhiệt ngay lập tức, mà là sự tò mò len lỏi vào tâm trí, giống như cách một phi công phải kiên nhẫn đợi sương mù tan để nhìn thấy đường băng.