MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Phía Sau Buồng LáiChương 2: Trạm dừng chân bất đắc dĩ

Bản Giao Hưởng Phía Sau Buồng Lái

Chương 2: Trạm dừng chân bất đắc dĩ

707 từ · ~4 phút đọc

Thượng Hải vào mùa mưa, bầu trời luôn mang một màu xám xịt buồn tẻ. Giang Triết vừa hạ cánh sau một chuyến bay đầy nhiễu động, đôi mắt anh vằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. Thay vì về nhà nghỉ ngơi, anh bị quản gia nhà họ Giang chặn ngay tại sảnh sân bay.

"Thiếu gia, ông chủ nói tối nay cậu phải có mặt tại phòng khám của bác sĩ Lâm. Đây là lệnh, nếu không, thẻ tín dụng của cậu sẽ bị khóa vô thời hạn."

Giang Triết bật cười khan, ném chiếc mũ phi công lên ghế sau của chiếc xe thể thao. Cha anh luôn biết cách đánh vào "tử huyệt" của anh. Ông cho rằng anh mắc chứng rối loạn cảm xúc sau vụ tai nạn của người anh trai năm xưa, và việc anh trở thành phi công chỉ là một cách tự sát kéo dài.

Phòng khám tâm lý của Lâm Nhược Vũ nằm trong một căn biệt thự cũ giữa lòng khu phố tĩnh mịch. Mùi tinh dầu bạc hà dìu dịu lan tỏa ngay khi anh bước qua cánh cửa gỗ.

"Cậu Giang, anh đến muộn 15 phút." – Nhược Vũ không ngẩng đầu lên, tay cô vẫn đưa bút nhanh trên mặt giấy. Hôm nay cô mặc một chiếc áo len mỏng màu xám khói, trông dịu dàng hơn hẳn vẻ sắc sảo tại buổi tiệc tối qua.

Giang Triết thả người xuống chiếc ghế bành bọc da, gác hai chân lên bàn một cách tùy tiện: "Bác sĩ Lâm, cô nên mừng vì tôi đã đến. Thường thì người ta phải xếp hàng để được gặp tôi cơ."

Nhược Vũ lúc này mới đặt bút xuống, cô nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của anh, rồi trượt ánh nhìn xuống đôi bàn tay đang khẽ run của Giang Triết.

"Anh đang lo âu." – Cô khẳng định – "Tiếng nhịp tim anh đập nhanh hơn bình thường, và anh đang cố dùng vẻ ngạo mạn để che đậy sự kiệt sức. Cậu Giang, ở đây không có ống kính máy quay, cũng không có cha anh. Anh có thể tháo lớp mặt nạ xuống được rồi."

Giang Triết sững lại, nụ cười trên môi nhạt dần. Anh chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào nói chuyện "vỗ mặt" như vậy. Anh thu chân lại, ngồi ngay ngắn hơn, giọng điệu trở nên nghiêm túc một cách lạ thường: "Bác sĩ Lâm, cô nghĩ mình hiểu tôi sao? Cô chỉ đọc vài trang hồ sơ và nghĩ rằng mình có thể 'giải phẫu' tâm hồn tôi?"

"Tôi không giải phẫu anh. Tôi chỉ đang cố tìm xem... dưới đôi cánh bay hào nhoáng kia, mặt đất của anh đang ở đâu." – Nhược Vũ nhẹ nhàng rót một tách trà nhài đặt trước mặt anh – "Uống đi, nó tốt cho chứng mất ngủ của anh hơn là rượu Martini."

Căn phòng rơi vào im lặng. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên cửa sổ trở thành âm thanh duy nhất giữa hai người. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Giang Triết không cảm thấy cần phải nói gì đó hài hước để lấp đầy khoảng trống. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng thanh thanh lan tỏa, cảm giác giống như một cơn gió nhẹ vừa thổi qua buồng lái nóng bức.

"Ngày mai tôi có chuyến bay đi Paris." – Anh đột ngột lên tiếng.

"Chúc anh bay an toàn. Và hãy nhớ, dù bay cao đến đâu, anh vẫn cần một nơi để trở về." – Nhược Vũ nói, ánh mắt cô lần này không còn vẻ dò xét, mà mang một chút gì đó giống như sự đồng cảm sâu xa.

Giang Triết bước ra khỏi phòng khám khi trời đã tạnh mưa. Anh nhìn lên bầu trời đêm Thượng Hải không một ánh sao, lòng thầm nghĩ: Có lẽ, buổi tư vấn này không tệ như anh tưởng. Lâm Nhược Vũ không phải là "phù thủy", cô ấy giống như một ngọn hải đăng tĩnh lặng giữa biển người ồn ào. Và lần đầu tiên, anh cảm thấy tò mò về thế giới nội tâm của người phụ nữ đứng dưới mặt đất ấy hơn là bầu trời ngoài kia.