Sau buổi trị liệu đầu tiên tại phòng khám của Lâm Nhược Vũ, Giang Triết mang theo một cảm giác lạ lùng. Không phải sự tức giận vì bị "bắt bài", mà là một chút tò mò, một chút bứt rứt không yên. Lời nói của cô về "mặt đất" và "nơi để trở về" cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, khiến chuyến bay Paris đêm qua cũng không còn thi vị như mọi khi. Anh thấy mình bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt: tại sao anh luôn chọn ghế cạnh cửa sổ, tại sao anh luôn đeo tai nghe khi ở nhà, và tại sao anh luôn tránh mặt cha mình...
Giang Triết tự nhủ, anh không cần một bác sĩ tâm lý. Anh chỉ cần một cuộc sống tự do, không ràng buộc. Nhưng rồi, như một sự sắp đặt của định mệnh, họ lại gặp nhau.
Chiều hôm đó, Giang Triết ghé vào một hiệu sách cũ nằm trong con hẻm nhỏ ở khu phố cổ. Anh thích mùi giấy cũ, thích cảm giác lạc mình giữa những câu chuyện xa xưa. Anh đang tìm một cuốn sách về lịch sử hàng không cổ điển thì bất chợt, một bóng dáng quen thuộc lướt qua.
Lâm Nhược Vũ đang đứng ở một góc khuất, tay cầm một cuốn tiểu thuyết kinh điển của Kafka. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc xõa tự nhiên, vẻ mặt nghiêm túc khi đọc sách khiến cô trông dịu dàng và ít "sắc bén" hơn so với khi ở phòng khám. Giang Triết chợt nhận ra, cô gái này không chỉ có mỗi vẻ lạnh lùng.
"Bác sĩ Lâm?" – Giang Triết lên tiếng, giọng anh mang theo chút bất ngờ.
Nhược Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lướt qua anh một cách thờ ơ, rồi lại quay về trang sách. "Trùng hợp thật, Cơ trưởng Giang. Anh cũng có sở thích đọc sách cũ sao? Tôi cứ nghĩ anh chỉ thích những thứ hiện đại, hào nhoáng thôi chứ."
Giang Triết nhún vai, tựa vào giá sách cũ kĩ: "Tôi thích sự đối lập. Giống như một phi công mê mẩn những câu chuyện cổ tích vậy. Còn cô, bác sĩ Lâm, cô thích Kafka sao? Tôi cứ nghĩ cô chỉ đọc những cuốn sách về phân tích tâm lý tội phạm thôi chứ."
Nhược Vũ khép cuốn sách lại, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, không né tránh: "Kafka là bậc thầy trong việc miêu tả sự cô đơn và cảm giác xa lạ của con người trong một thế giới phức tạp. Rất phù hợp để nghiên cứu đấy, Cơ trưởng Giang."
"Cô luôn tìm mọi cách để 'phân tích' người khác sao?" – Giang Triết hỏi, giọng anh có chút bực bội.
"Đó là công việc của tôi. Còn anh, có vẻ như anh cũng đang 'nghiên cứu' tôi thì phải?" – Nhược Vũ đáp lại, vẻ mặt cô vẫn bình thản.
Không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên căng thẳng. Giang Triết cảm thấy Lâm Nhược Vũ giống như một tấm gương, phản chiếu tất cả những góc khuất mà anh không muốn đối mặt. Anh bỗng nhớ lại lời cô nói hôm trước: "Dưới đôi cánh bay hào nhoáng kia, mặt đất của anh đang ở đâu."
Anh không nói gì nữa, chỉ đứng đó nhìn cô. Mùi giấy cũ, mùi tinh dầu bạc hà vương vấn từ cô, và sự tĩnh lặng kỳ lạ của khoảnh khắc ấy khiến Giang Triết cảm thấy một điều gì đó đang thay đổi bên trong mình.
"Bác sĩ Lâm, cô có nghĩ rằng, có những 'vết thương' không thể chữa lành bằng lý thuyết không?" – Giang Triết đột ngột hỏi, giọng anh trầm hẳn xuống.
Nhược Vũ không trả lời ngay. Cô nhìn anh thật lâu, ánh mắt cô lần này không phải dò xét, mà là sự thấu hiểu. "Tôi không chữa lành vết thương của anh, cậu Giang. Tôi chỉ giúp anh tìm thấy con đường để tự mình chữa lành. Giống như một phi công phải tự lái máy bay thoát khỏi vùng nhiễu động, dù có sự hỗ trợ của đài kiểm soát không lưu."
Cô mở cuốn sách Kafka ra, đọc một đoạn nhỏ: "Chỉ khi nào bạn đối mặt với sự thật, bạn mới có thể vượt qua nó."
Giang Triết lặng người. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, một cuộc gặp gỡ tình cờ ở một hiệu sách cũ lại khiến anh phải suy nghĩ nhiều đến vậy. Anh cảm thấy Lâm Nhược Vũ giống như một cuốn sách mà anh không thể đặt xuống, dù có đôi lúc những câu chữ của cô quá sắc bén, quá chân thật, khiến anh muốn trốn tránh.